Nghe vậy, Mộ Dung Thư cười nhạt: "Sẽ gặp được. Ngọc nhi là nữ hài tử tốt như vậy. Sẽ có nam tử thưởng thức." Chỉ cần mỗi người đều tin tưởng vững chắc rằng bản thân mình sẽ nhận được hạnh phúc, chỉ cần cố gắng, đối với tình yêu trung thành, sẽ nhận được.
Mộ Dung Ngọc gật đầu, ánh mắt tin tưởng vững chắc vô cùng.
Sau khi cùng Mộ Dung Ngọc nói chuyện một chút, Mộ Dung Thư liền định đứng dậy đi vào sân của Trần thị. Mộ Dung Ngọc bỗng nhiên muốn nói lại thôi. Thấy thế, Mộ Dung Thư hỏi: "Lục muội có chuyện gì không ngại nói thẳng."
"Đại tỷ nếu gặp Nhị tẩu. Hãy khuyên nhủ Nhị tẩu, đừng quá thương tâm." Mộ Dung Ngọc do dự một chút, dù sao Mộ Dung Thư gặp nhị tẩu liền biết là chuyện gì đã xảy ra. Nàng hiện tại nói nhiều thêm một câu cũng không được gì. Chính là Nhị tẩu đối đãi với nàng vô cùng tốt, so với mẫu thân còn cẩn thận hơn, hiện giờ Nhị tẩu thương tâm, nàng cũng không muốn thấy như vậy, dù sao Nhị tẩu hiện giờ nhưng đã có bầu hơn sáu tháng.
Nghe nói vậy, Mộ Dung Thư mí mắt nháy lên một cái, chuyện gì đã xảy ra?"Ngữ yên như thế nào?" Có cái gì là nàng không biết sao? Trần thị là nữ tử có tâm tư, từ việc chiếu cố chu đáo, sẽ không dễ bị sự tình phiền nhiễu. Huống hồ người trong phủ tướng quân luôn đối Trần thị tôn trọng, Trần thị gặp chuyện gì thương tâm? Chẳng lẽ là cùng với Mộ Dung Ngạn có liên quan?
Mộ Dung Ngọc cúi đầu nói: "Nhị ca từ biên quan mang về một nữ tử. Nàng kia đã được nhị ca thu vào phòng."
"Cái gì?" Mộ Dung Thư ninh mi. Mộ Dung Ngạn không giống người không đáng tin như vậy, đi một chuyến biên quan sẽ mang về một nữ nhân! Hắn không phải không biết Trần thị đang có thai, đang vất vả vì hắn mà dựng dục đứa nhỏ, mà hành động của hắn lần này không phải là làm bị thương tâm Trần thị sao?
"Nàng kia bộ dạng tuyệt sắc, nhìn qua thì cực kì khiêm tốn. Đặc biệt là ở trước mặt nhị ca, một bộ dáng điềm đạm đáng yêu. Ngày hôm nay điểm tâm còn muốn cho nàng kia ngồi xuống cùng ăn điểm tâm. Nhị tẩu tuy rằng không nói gì, nhưng là có thể nhìn ra, Nhị tẩu là có để ý." Mộ Dung Ngọc từ từ nói.
Mộ Dung Thư cau mày, nếu là như vậy, Mộ Dung Ngạn rất là không đúng! Tuy rằng nữ tử cổ đại ở lúc mang thai, trượng phu sẽ có nữ nhân khác, cũng sẽ nạp thiếp, chuyện này là bình thường. Nhưng Trần thị ở trong nhà si ngốc chờ Mộ Dung Ngạn, tân hôn hai tháng hắn liền đi chinh chiến sa trường, điều này Trần thị làm sao có thể vui vẻ? Ngày ngày mong mỏi Mộ Dung Ngạn trở về, nhưng khi hắn trở lại, lại cùng nữ nhân khác thân thiết! Phóng tại trong mắt đều là chướng mắt đến cực điểm!
Nàng lập tức tiến đến sân Trần thị.
Trong phòng rất nhiều phu nhân và các cô nương, Trần thị ở bên trong gượng cười ứng phó. Mộ Dung Thư vốn tưởng rằng tiểu thiếp mới nâng của Mộ Dung Ngạn sẽ không xuất hiện ở nơi này, nhưng cô gái kia lúc này đang ngồi ở bên người Trần thị.
Mộ Dung Thư cẩn thận xem xét một phen. Nữ tử này bộ dạng quả thật tuyệt sắc, da thịt trắng nõn, tư thái khiêm tốn, mắt hạnh, ở đuôi mắt có vài phần mị sắc. Xét trên bộ dạng đã thắng Trần thị một bậc. Lại nhìn Trần thị, trên mặt thì tươi cười rạng rỡ, căn bản nhìn không ra một tia khó chịu. Nhưng cũng cùng là nữ nhân, Mộ Dung Thư cũng có vài phần hiểu rõ Trần thị, tự nhiên biết tâm tình Trần thị hiện tại là như thế nào.
Nàng bất động thanh sắc thu hồi ánh mắt. Mấy người trong phòng sau khi nhìn thấy nàng đến đây, rất nhiều người đứng dậy đón chào, "Nam Dương vương phi đến rồi! Mau tới ngồi."
Trần thị nâng cao bụng to cũng đứng lên, Mộ Dung Thư yêu thương nàng, bước đi hướng đến trước mặt Trần thị, nhịn không được trách móc nặng nề một câu: "Ngươi cũng là người có thai, đã hơn sáu tháng rồi còn đứng dậy làm cái gì. Mau ngồi xuống, nếu mệt mỏi thì trở về phòng nghỉ ngơi đi."
Rõ ràng trong lòng không thoải mái, nhưng vì mặt mũi Mộ Dung Ngạn, cứ thế để tân tiểu thiếp của Mộ Dung Ngạn ở trước mắt, sau đó còn ứng phó bảy người tám miệng, nàng thay Trần thị mệt! Trần thị cũng quá mức thiện tâm!
Trần thị nghe vậy, dịu dàng cười nhạt, khóe miệng tươi cười cũng có vài phần chua sót "Muội nơi nào có thể dễ mệt như vậy. Không có chuyện gì." Nói xong nàng cũng theo Mộ Dung Thư cùng ngồi xuống.
Trong phòng đám phu nhân kỳ thực cũng có vài phần tâm tư xem kịch vui ở bên trong. Không sai biệt lắm vừa rồi cũng biết Mộ Dung Ngạn trở về liền nạp một người thiếp. Mà người thiếp này luận về dung mạo so với Trần thị còn tốt hơn gấp hai ba lần. Hiện thời Trần thị mặc dù có bầu, lại cứ thế bị một người thiếp thất đoạt nổi bật. Nhưng là, đều không biết là, Nam Dương vương phi thế nhưng sẽ thiên vị Trần thị như thế.
"Nam Dương vương phi cũng đã có thai được ba bốn tháng rồi đi? Không tới mấy tháng nữa cũng muốn lâm bồn. Nhìn qua giống như đã có chút lộ bụng bầu." Một vị phụ nhân bên cạnh nói.
Mộ Dung Thư lễ phép nhìn về phía người nọ, cười nói: "Vâng, cũng sắp được bốn tháng rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-391.html.]
"Nguyên bản nghe nói Nam Dương Vương không thể có hậu, thật là kinh ngạc, cảm thấy có chút đáng tiếc. Thật không nghĩ đến sau khi Nam Dương vương phi bệnh nặng một hồi, thế nhưng có bầu! Thật đúng là có phúc khí a!" Lại có một vị phụ nhân nói, phụ nhân này có một cái miệng mỏng, vừa thấy chính là người nhanh mồm nhanh miệng, cũng là người không muốn buông tha người. Lời này nói ra đúng là khó nghe, nhưng là thanh âm cùng thần thái lớn như vậy, chỉ sợ người khác không biết Vũ Văn Mặc đã từng tuyên bố với bên ngoài là không thể có hậu.
Đây không phải là rõ ràng làm cho người ta suy đoán cái thai trong bụng Mộ Dung Thư này có phải của Vũ Văn Mặc hay không sao?
Hiện giờ người của Đại Hoa quốc cơ bản đều đã biết thừa, Bệnh của Vũ Văn Mặc cũng sớm đã được một vị thần y chữa được rồi. Mấy ngày gần đây cũng không có ai lại nói nhảm nữa, không thể tin được phụ nhân này như thế không có nhãn lực, câu nói đầu tiên đã đắc tội với người!
Mộ Dung Thư bản cũng bởi vì đau lòng Trần thị mà tâm tình bị ảnh hưởng, trước mắt nghe thấy phụ nhân kia nói vậy, lập tức lửa cháy đến nơi, dư quang nhìn lướt qua phụ nhân kia, ngữ khí lạnh như băng nói: "Phu nhân cũng là có phúc khí, dáng người bảo trì tốt như vậy, xem ra tương đối được đàn ông yêu thích đi?"
Phu nhân này tuy rằng có một cái miệng mỏng, nhưng là thân hình lại hết sức tròn trịa. Mộ Dung Thư nói lời này chính là đại đại châm chọc. Phu nhân kia nghe vậy, cắn chặt răng cũng không dám nói lại cái gì. Thân phận phu quân nàng làm sao có thể sánh bằng Nam Dương Vương, nếu lại đáp lời nữa sẽ chỉ hoàn toàn đắc tội Nam Dương vương phi. Ngày sau nàng cũng sẽ có phiền toái.
Những người biết vị này phu nhân này, đều là nhịn không được cúi đầu che miệng cười trộm.
Trần thị thấy thế, ở bên tai Mộ Dung Thư nhỏ giọng nói: "Nàng là phu nhân thứ sử Chu đại nhân. Chu đại nhân có ba người thiếp, tuy rằng người người đều đã sinh nở, nhưng dáng người so với nàng tốt hơn nhiều, Chu đại nhân cũng đã vài năm không đi phòng nàng rồi."
Mộ Dung Thư nghe vậy, khóe miệng giật giật. Có chút thật ngại quá, không cẩn thận nói đến chỗ đau của người.
Trần thị nhịn không được cũng cười khẽ, chỉ là vừa cười nhẹ ra tiếng. Liền nghe thấy nữ tử ngồi ở bên cạnh nàng mở miệng, "Nô tì Lăng Ngọc gặp qua vương phi, đây là trang sức nô tì tự mình làm, hi vọng vương phi thích."
Hai người nói nhỏ bị người ngắt lời, Mộ Dung Thư nghiêng đầu nhìn sang, Lăng Ngọc đã từ chỗ ngồi đứng lên, bán khom người thái độ khiêm tốn cung kính hữu lễ nhìn dưới mặt đất, hai tay đang cầm một cái vòng tay dùng các loại ngọc thạch làm thành dây xích tay, bộ dáng đòi hỉ, rất đẹp mắt.
Mộ Dung Thư nhận lấy: "Có tâm. Mau ngồi xuống đi." Sau khi nhận vòng Mộ Dung Thư đại khái chỉ nhìn thoáng qua, vốn cho là Lăng Ngọc là nữ tử tốt, người phạm sai lầm chính là Mộ Dung Ngạn. Chính là khi Lăng Ngọc sau khi ngồi xuống có chút đắc ý nhìn thoáng qua Trần thị. Lăng Ngọc tưởng rằng cái nhìn này của nàng cũng không bị người nhìn đến. Mộ Dung Thư trong tâm cười lạnh, có chút chán ghét. Đang muốn đưa vòng tay giao cho Lan Ngọc bảo quản, Mộ Dung Thư nhìn dây xích trong tay, trong mắt lóe lên một tia khinh thường. Tự mình làm? Nếu nhớ không lầm, cái dây xích tay này là loại vòng tiệm bán ngọc khí của Tạ Nguyên vừa mới bán ra ngoài. Lúc trước Tạ Nguyên cũng tặng cho nàng một cái, nàng lúc ấy chỉ nhìn thoáng qua liền để cho Lan Ngọc thu lại. Hiện giờ cẩn thận nhìn đến, cũng thấy quen mắt, mới nghĩ tới nàng cũng có một cái giống như đúc. Huống hồ cái vòng tay thủ công này, nếu không phải là lão sư phụ mài ngọc khí nhiều năm, sợ là cũng sẽ không có công phu loại này.
Lúc này, Mộ Dung Thư càng vì Trần thị mà thấy bất bình. Nếu loại sự tình này phát sinh ở trên người người khác, nàng có lẽ sẽ không tức giận như thế. Nhưng cố tình lại phát sinh ở trên người Trần thị cùng nàng có giao tình rất tốt, cũng làm cho nàng sinh ra tâm bất bình.
Lại nhìn Trần thị, nàng tuy rằng bên miệng có tươi cười, nhưng trong mắt lại có vài phần tinh thần chán nản. Kỳ thực Lăng Ngọc loại nhân vật này, dựa vào thông minh của Trần thị, Lăng Ngọc tự nhiên không phải đối thủ của Trần thị. Khiến nàng thương tâm hẳn là hành động của Mộ Dung Ngạn đi.
"Lăng di nương không chỉ có bộ dạng tốt, tay nghề cũng xem như vậy tốt. Xem vòng tay này, liền cho dù cả ngày đánh ngọc khí cũng sợ là so ra kém hơn." Một vị phu nhân nhìn thấy trang sức, mở miệng tán dương.
Lăng Ngọc nghe vậy, ngượng ngùng cúi đầu: "Nơi nào tốt như phu nhân nói như vậy, Lăng Ngọc chỉ là biết một chút thôi. Chỉ cần vương phi thích liền tốt."
Mộ Dung Thư thấy thế, trong lòng càng khinh thường cười lạnh, nhưng trên mặt vẫn bất động thanh sắc, như cũ cười nói: "Nếu là Lăng di nương tự tay làm, tự nhiên là tốt."
Trên mặt Lăng Ngọc tươi cười không ngừng, căn bản cũng không có nghe ra Mộ Dung Thư là ý tại ngôn ngoại. Trong lòng là rất đắc ý.
Không qua một lát nữa, liền đến giờ cơm chiều. Lúc ăn cơm, đều là không nói. Lặng lẽ ăn qua, Trần thị lại nhắc nhở hạ nhân đem hoa quả đi lên.
Các nữ nhân vây tại một chỗ, ngươi một câu ta một câu, thời gian trôi qua cũng rất nhanh, không sai biệt lắm khoảng một canh giờ trôi qua. Mộ Dung Thư cũng có chút mỏi mệt, chớ nói chi là Trần thị. Các phu nhân phần lớn đều có nhãn lực, thấy các nàng đều hơi mệt, liền nhất nhất rời đi. Trần thị sai hạ nhân ổn thỏa đưa đám người đó ra khỏi phủ tướng quân.