Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 376
Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:41
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nàng chân trước mới vừa đi, mặt sau đã truyền thanh âm đến Tạ Nguyên lớn giọng: "Chúng ta lại tỷ thí thêm mấy trận! Bản hầu gia cũng không tin ta luôn bị thua ngươi!"
"Hảo." Trước sau như một vẫn lạnh nhạt lạnh như băng.
Mộ Dung Thư mỉm cười. Bước chân như gió hướng phương hướng nhà lao nữ mà đi.
Trong phòng giam nữ so sánh với phòng giam nam thanh âm kêu rên khóc rống là hơi u oán hơn chút. Thế nhưng, nữ nhân nếu đã hét rầm lên nam nhân dù là thế nào đều không thể so được. Bên trong có không ít nữ phạm nhân đều đã ở trong phòng giam vài năm, cảm xúc tự nhiên là tương đối vững vàng, sợ là cũng chỉ có thời điểm dụng hình mới kêu vài tiếng.
Dọc theo đường đi, ánh mắt phạm nhân nhìn nàng cùng Triệu Sơ, trong bình tĩnh còn có hơi thở tử vong, thực làm cho người ta cảm giác được kinh hồn bạt vía.
Phòng giam của Hoa phi có thể so với của Vũ Văn Mặc cùng Tạ Nguyên, đều là thập phần xa hoa. Căn bản cũng không giống nhà tù, ngược lại giống khách sạn. Mà Hoa phi trôi qua cũng coi như là tiêu dao. Chính nằm ở trên giường đọc sách. Mặt khác cung nữ hầu hạ sát bên người của nàng cũng bị nhốt chung vào, để có thể hầu hạ nàng dùng trà đ.ấ.m chân đ.ấ.m lưng.
Cung nữ nhìn thấy Mộ Dung Thư cùng Triệu Sơ ở ngoài phòng, lập tức kinh hô một tiếng, "Nương nương!"
Hoa phi vốn ngủ còn rất tỉnh, nghe cung nữ kêu một tiếng này, liền lập tức chấn kinh ngồi dậy, cũng nhìn về phía ngoài cửa. Nhìn thấy hai người Mộ Dung Thư cùng Triệu Sơ, nàng có chút ngoài ý muốn, lập tức liền nhắm mắt lại, lạnh giọng hỏi: "Tìm bản cung có chuyện gì?" Tuy rằng hiện thời nàng bị hãm sâu nhà giam, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ vĩnh viễn ở trong này. Nàng là người mang long chủng, mà Hoàng Thượng lại không ly khai được nàng, Vũ Văn Tập cũng sẽ nghĩ cách cứu nàng, có thể nghĩ, nàng căn bản không cần sợ Mộ Dung Thư đến tìm phiền toái.
"Hoa phi gần đây được chứ? Trong bụng long tử có mạnh khỏe hay không?" Mộ Dung Thư nhìn thoáng qua Triệu Sơ, Triệu Sơ liền lui tới một bên, mà Mộ Dung Thư nhìn về phía Hoa phi, tươi cười xán lạn như hoa hỏi.
Hoa phi phòng bị nhìn Mộ Dung Thư, không có việc gì mà ân cần, Mộ Dung Thư đến tột cùng là đang đánh cái chủ ý gì? Nàng lạnh giọng trả lời: "Bản cung rất tốt, làm phiền Nam Dương vương phi lo lắng."
"Ôi! Xem ra Hoa phi tại phòng giam, là không có nghe tin tức bên ngoài. Ta bắt đầu từ sáng nay liền không còn là Nam Dương vương phi, Nam Dương Vương đã bị phế, cũng đã lập Tam đệ của phu quân ta làm Nam Dương Vương. Thế nào, Tam hoàng tử vẫn chưa báo cho Hoa phi ngươi biết sao? Cũng khó trách, Tam hoàng tử hiện giờ đang chờ Hoàng Thượng sắc phong làm thái tử, làm sao có thể có thời gian tới gặp Hoa phi." Mộ Dung Thư coi như chưa nhìn thấy Hoa phi lãnh đạm, vẫn như cũ nở nụ cười nói.
Mộ Dung Thư nói lời này làm cho trong lòng Hoa phi nổi lên nghi ngờ, đối với Tam hoàng tử có chút bất mãn. Từ hôm qua đến bây giờ, Tam hoàng tử căn bản cũng không có sang đây nhìn nàng, chẳng qua chỉ là sai người ta tặng chút đồ ăn tinh xảo. Chỉ là, còn có một tin tức quan trọng khiến nàng vui mừng, Mộ Dung Thư không còn là Nam Dương vương phi! Mà Tam hoàng tử rất nhanh sẽ sắc phong thái tử! Kể từ đó, nàng không phải rất nhanh sẽ từ trong nhà giam rời đi sao?
Tâm tư Hoa phi tựa hồ bị Mộ Dung Thư thấy rõ, Mộ Dung Thư cười nhìn Hoa phi nói: "Hoa phi cho rằng Tam hoàng tử sẽ cứu ngươi ra ngoài sao? Tam hoàng tử đã trơ mắt nhìn Nhị hoàng tử bị chém, trên mặt không xuất hiện một chút ưu thương." Vũ Văn Tập có thể làm được đến như vậy, cũng đủ để nói rõ hắn có bao nhiêu lãnh huyết.
Hoa phi nhanh chóng cau mày. Lời Mộ Dung Thư nói nàng xác thực đã có nghĩ qua, chỉ sợ Vũ Văn Tập đến cuối cùng quên mất nàng, căn bản sẽ không cứu nàng đi ra ngoài. Nhưng quan hệ của nàng cùng Vũ Văn Tập cũng không đơn giản, Vũ Văn Tập hẳn là sẽ không quên nàng, lại càng sẽ không có chuyện không cứu nàng. Chính là, nàng bỗng nhiên lại có chút do dự, Đại Hoa quốc cùng Bắc cương quốc dân phong bất đồng, nam nhân đối với nữ nhân yêu cầu trung trinh là cực kì cao, nam nhân căn bản khinh thường nữ nhân cùng người khác thông dâm. Mà chuyện nàng cùng Nhị hoàng tử Vũ Văn Tập cũng biết, nhưng Vũ Văn Tập cũng có vẻ không ngại, bằng không, cũng sẽ không thể cùng nàng...
Đang thời điểm Hoa phi du thần, Mộ Dung Thư lại tiếp tục nói: "Hoa phi người đang mang long chủng, sau mười tháng hoài thai, chờ hoàng thượng hết giận, Hoa phi tự nhiên sẽ được thả ra, đến lúc đó Hoa phi nhất định sẽ một lần nữa đạt được sủng ái của hoàng thượng."
"Đó là tự nhiên, Hoàng Thượng đối bản cung cùng những người khác không giống nhau. Hoàng Thượng căn bản là không ly khai bản cung được." Hoa phi khẽ nâng cằm, khí thế dâng cao nói.
Không ly khai được? Mộ Dung Thư đôi mắt lóe lên một cái, bất động thanh sắc nhìn thoáng qua Triệu Sơ, cũng trong mắt hắn thấy được một tia nghi hoặc.
"Nga? Xem ra Hoa phi quả nhiên được hoàng thượng sủng ái. Ta cũng tuyệt đối tin tưởng Hoa phi sẽ một lần nữa làm cho Hoàng Thượng lại sủng hạnh mình. Chính là, không biết Hoa phi đến tột cùng là có mệnh đợi cho đến lúc Hoàng Thượng thả ngài đi ra ngoài hay không!" Mộ Dung Thư bỗng nhiên chuyển đề tài, tươi cười hơi có vẻ lạnh như băng nói.
Hoa phi cau chặt mi, "Ngươi nói lời này là có ý gì?!"
Mộ Dung Thư mỉm cười hỏi: "Từ hôm qua đến bây giờ, Tam hoàng tử có phải hay không căn bản là không đến đại lao vấn an Hoa phi? Chẳng qua là chỉ sai hạ nhân đến truyền ý tứ, không phải chỉ nói một chút khiến Hoa phi yên tâm, chính là cho Hoa phi một chút trấn an?"
"Có lời gì nói rõ!" Hoa phi không nhẫn nại, trong lòng nàng cũng mơ hồ có phát hiện điều gì đó, nàng vốn đã có chút hoài nghi Vũ Văn Tập, nhưng là chuyện cho tới bây giờ, người duy nhất nàng có thể dựa vào cũng chỉ có Vũ Văn Tập, tự nhiên không thể tùy ý hoài nghi. Bằng không, nàng là một chút hi vọng cũng không có. Mà nàng tự nhiên là không tin Mộ Dung Thư, nếu nàng đoàn không sai Mộ Dung Thư là đang châm ngòi ly gián. Thế nhưng, nàng cũng muốn biết Mộ Dung Thư sẽ ra chiêu gì.
"Nếu ta là Tam hoàng tử, làm sao có thể lưu lại một người biết nhiều bí mật của hắn như ngài? Không khỏi quá phức tạp, biện pháp tốt nhất chính là diệt cỏ diệt tận gốc. Hoa phi từ nhỏ đã lớn lên ở trong cung, nên biết lúc hoàng tử cùng thái tử tranh đoạt ngôi vị hoàng đế là lúc tàn khốc nhất. Đừng nói là nữ nhân của bản thân, liền ngay cả tính mạng mẹ ruột đều không để tại trong mắt." Mộ Dung Thư khép hờ hai tròng mắt trầm giọng nói.
Hoa phi hai mi cau chặt, tâm lộp bộp một chút. Chăm chú nhìn chằm chằm Mộ Dung Thư, thật lâu sau, nàng cất tiếng cười to: "Mộ Dung Thư, ngươi có phải hay không nghĩ bản cung quá mức ngu xuẩn? Chỉ bằng ngươi nói mấy câu đã muốn lừa bản cung? Cho dù bản cung cùng Tam hoàng tử không có một chút quan hệ nào, Tam hoàng tử trong ngày thường đều đối với bản cung hết sức hiếu thuận, bản cung cũng đúng là đối Tam hoàng tử hết sức hài lòng. Chỉ dựa vào lời nói của ngươi, bản cung nghe thật buồn cười."
Nàng vừa rồi vừa định hỏi một chút chuyện, cũng lỡ miệng nói ra vài điều. May mà nàng phản ứng nhanh, bằng không Mộ Dung Thư lại truyền tội danh nàng cùng Vũ Văn Tập thông dâm đến tai Hoàng thượng, tin tưởng Hoàng Thượng tuyệt đối sẽ không buông tha nàng.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư cũng không tức giận, cũng không vội vàng, mà là lạnh nhạt lắc đầu, thở dài nói: "Vốn muốn giúp Hoa phi có thể bảo trụ một mạng, xem ra thật ra là ta nhiều chuyện. Nếu Hoa phi đã không tin lời của ta, ta đây tiếp tục lưu lại cũng vô dụng, ngược lại không bằng rời đi."
Dứt lời, Mộ Dung Thư quả thật là xoay người muốn rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-376.html.]
Mà Hoa phi lập tức bị d.a.o động, nhìn bộ pháp Mộ Dung Thư không chút do dự bước ra, Hoa phi gần như theo bản năng lập tức gọi Mộ Dung Thư lại: "Hảo! Bản cung nhưng thật ra đã nghe ra một chút ý tứ của ngươi!"
Mộ Dung Thư đưa lưng về phía Hoa phi, khóe miệng hơi câu lên, trong mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt yếu ớt. Triệu Sơ trong đôi mắt tối đen trầm tĩnh cũng xẹt qua một tia cười, mà hắn cũng vào lúc này đưa cho Mộ Dung Thư một cây châm bạc.
Nàng trực tiếp cầm lấy ngân châm liền từ cửa phòng giam đưa cho cung nữ sát bên người Hoa phi: "Ta muốn biết Tam hoàng tử hôm qua có sai người ta đưa tới đồ ăn, hoặc là nước trà hay không?"
Hoa phi cau mày hoài nghi nhìn cung nữ lấy ngân châm trong tay, trong lòng mơ hồ có cảm giác không ổn. Nàng gật gật đầu, "Là đồ ăn."
"Hôm qua nương nương vẫn chưa ăn toàn bộ, hiện giờ cũng còn một ít." Cung nữ thành thật trả lời.
"Không bằng dùng này ngân châm thử xem." Mộ Dung Thư thản nhiên nói.
Cung nữ nhìn về phía Hoa phi, Hoa phi gật đầu, cung nữ liền cầm ngân châm đi vào trong góc, ở góc phòng giam có một hộp đựng thức ăn, mở hộp đựng thức ăn ra, cung nữ đem ngân châm châm vào trong thức ăn, một lát sau lấy ra.
Ở phía trên cửa sổ nhỏ có chút ánh sáng chiếu vào, có thể nhìn thấy ngân châm đầu nhọn biến thành màu đen!
"Tại sao có thể như vậy?" Hoa phi nhìn thấy ngân châm màu đen, nhất thời ngã ngồi ở trên giường. Vũ Văn Tập quả thật là muốn g.i.ế.c người diệt khẩu?!
Mộ Dung Thư cẩn thận nhìn Hoa phi, chờ thần sắc Hoa phi hơi chút hòa hoãn, nàng mới tiếp tục nói: "Hoa phi nếu không tin, nơi này của ta còn có ngân châm, Hoa phi thử đem ngân châm đ.â.m vào bên trong da thịt." Nói xong nàng lại từ trong tay Triệu Sơ cầm qua một cây châm bạc đưa cho cung nữ kia.
Hoa phi tự nhiên là đa nghi, đặc biệt lại đối mặt Mộ Dung Thư. Nàng cũng không thể tin được Vũ Văn Tập lại muốn lấy tính mạng của nàng! Dù sao, nàng hiện tại nhưng là cực kì cần Vũ Văn Tập cứu nàng. Nàng lập tức đoạt lấy ngân châm từ trong tay cung nữ, không sợ đau đ.â.m vào cánh tay.
Chờ trong giây lát, lúc đem ngân châm rút ra, sắc mặt Hoa phi đại biến, hoàn toàn trắng bệt!
Vũ Văn Tập quả thật là muốn tính mạng của nàng! Muốn diệt khẩu, thật không thể tưởng tượng được hắn thật nhưng lại nhẫn tâm như vậy! Nàng luôn luôn tận tâm tận lực giúp hắn, mà hắn thật vô tình vô nghĩa! Hoa phi vẻ mặt hận ý hết sức cắn chặt môi, phẫn hận rất nhiều, Hoa phi sợ, vì sao nàng trúng độc mà lại không hề cảm giác được?"Chẳng lẽ là độc mạn tính?" Nàng thì thào lẩm bẩm.
Tuy rằng thanh âm Hoa phi rất nhỏ, nhưng Mộ Dung Thư như cũ vẫn nghe thấy được, nàng lập tức nói: "Nếu là độc dược có thể lập tức g.i.ế.c c.h.ế.t người, nếu Hoa phi c.h.ế.t chắc chắn sẽ khiến người hoài nghi. Cho nên nhất định là độc mạn tính. Người bên cạnh ta là Triệu ngũ công tử, tinh thông y thuật. Nếu Hoa phi không để ý, có thể để hắn bắt mạch nhìn xem, độc đã tiến vào lục phủ ngũ tạng hay chưa."
Hoa phi tồn tại nghi hoặc trong lòng, do dự đi qua. Nàng đã thấy ngân châm biến thành màu đen, này là chuyện không cách nào sửa đổi được. Hôm qua thứ nàng ăn chính là món ăn Vũ Văn Tập sai người đưa qua, ngày hôm nay nàng bởi vì đồ ăn nhà tù đơn sơ, đến bây giờ đều không ăn một miếng. Cho nên liền tính nàng dù không muốn thừa nhận cũng không còn cách nào khác, Vũ Văn Tập quả thật thật sự ngoan độc! Nghĩ đến đây, nàng không chút do dự đem cánh tay đưa ra ngoài, để Triệu Sơ chẩn mạch. Nàng từng nghe trong cung người ta nói qua, Triệu ngũ công tử vì muốn trị bệnh cho huynh trưởng, mà khổ học y thuật, nên y thuật tinh thấu, có thể so sánh với ngự y.
Triệu Sơ đặt tay ở mạch thượng của Hoa phi một lát, thần sắc càng ngưng trọng. Thấy thần sắc Triệu Sơ như vậy, Hoa phi thật ra hết hồn, nhịn không được hỏi: "Có hay không đã trúng độc quá sâu?" Nếu trong dĩ vãng, nàng nếu có thể cùng một nam tử bộ dạng hoa lệ tuấn mỹ như vậy tiếp xúc, nàng nhất định sẽ tâm hoa nộ phóng, nhưng lúc này nàng chỉ nghĩ nguy hiểm đến tính mạng, cũng chỉ là nhìn Triệu Sơ thất thần.
Tuy rằng trong phòng giam chẳng thấy rõ, nhưng Mộ Dung Thư vẫn có thể thấy rõ ràng biểu tình biến hóa của Triệu Sơ, nếu không phải bây giờ đối mặt với Hoa phi, nàng sợ là đã nhịn không được mà bật cười, không thể tưởng được Triệu Sơ một bộ nghiêm trang, nhưng ở phương diện diễn trò cũng thật có thiên phú. Không, phải nói, ở cổ đại càng ở gần trung tâm quyền lực, hoặc là thương nhân, phần lớn đều sẽ diễn trò, đây bất quá là chuyện nhỏ.
"Quả thật là độc mạn tính. Bất quá Hoa phi cứ yên tâm đi, chỉ cần giờ ăn nhẹ hôm nay, đừng tiếp tục ăn loại độc này, chắc là sẽ không ảnh hưởng tới tánh mạng. Mà độc mạn tính tuy rằng đã xâm nhập vào da thịt cùng máu, nhưng cũng không sâu lắm, chỉ cần tỉ mỉ an dưỡng liền có thể chậm rãi tán đi. Loại thuốc độc này tên là mười bước điên, dùng năm lần sẽ trở nên điên điên khùng khùng, không biết nhân sự. Nếu là dùng sáu lần sẽ hộc m.á.u bỏ mình." Triệu Sơ bộ mặt biểu tình thập phần nghiêm túc nói.
Mà Hoa phi cũng là thập phần tin tưởng. Trước nàng cũng có nghe nói qua Đại Hoa quốc có loại thuốc độc này. Cũng đã có người dùng loại độc này hại người. Xem ra Vũ Văn Tập có lẽ cũng không muốn nàng chết, nhưng là muốn nàng trở nên ngây dại, như vậy liền sẽ không đem bí mật của hắn nói ra! Vũ Văn Tập quả thật là người tâm ngoan thủ lạt!
Hoa phi nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Thư âm thanh lạnh lùng nói: "Bản cung cùng ngươi có thể cùng đối phó Vũ Văn Tập. Thế nhưng, các ngươi phải đáp ứng bản cung, sau khi vặn ngã Vũ Văn Tập, các ngươi yêu cầu Hoàng Thượng tha cho bản cung, cũng bảo toàn đứa con trong bụng bản cung." Lúc này nàng tức giận gọi thẳng đích danh Vũ Văn Tập. Nàng hiểu được mục đích hôm nay Mộ Dung Thư tới gặp của nàng, chính là muốn cứu Vũ Văn Mặc, mà nàng lại là muốn Vũ Văn Tập trả giá thật nhiều! Hắn nếu đã có thể ngoan độc muốn tánh mạng của nàng, nàng tự nhiên cũng sẽ không để hắn trôi qua quá dễ dàng!
Nghe vậy, Mộ Dung Thư rốt cục mỉm cười, nàng chờ đợi chính là giờ khắc này. Còn tưởng Hoa phi khó thuyết phục, nhưng thật ra không tốn nhiều võ mồm. Nàng lập tức gật đầu: "Hảo. Ta lập tức đi chuẩn bị."
"Người đến." Triệu Sơ bỗng nhiên đi đến bên người Mộ Dung Thư, thấp giọng nói. Hắn là người có võ công, có thể nghe thấy động tĩnh trong vòng trăm mét. Vừa rồi nữ nha dịch lui ra ngoài lại dẫn người vào được.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư quay đầu nhìn sang, quả thực nhìn thấy nữ nha dịch mang theo tầm hai ba người đi tới.
Chờ họ đi vào mới nhìn rõ dung mạo người tới.
Đúng là Tam hoàng tử Vũ Văn Tập có thể ở Đại Hoa quốc hô mưa gọi gió!
Vũ Văn Tập kinh ngạc nhìn về phía Mộ Dung Thư cùng Triệu Sơ, sau đó vừa nhìn về phía Hoa phi, hồ nghi nheo lại mắt đánh giá bọn họ, cũng nhìn về phía Mộ Dung Thư trầm giọng hỏi: "Ngươi vì sao cũng ở đây?"