Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 373
Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:36
Lượt xem: 107
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vũ Văn Hâm lập tức gật đầu trả lời: "Đã làm phiền công công đến đây một chuyến." Hắn từ sáng sớm đã bắt đầu chờ thánh chỉ trong cung. Sau chuyện xảy ra sáng nay, tưởng rằng khi sự tình xảy ra sai lầm, Vũ Văn Mặc cùng Tạ Nguyên sẽ có biện pháp khác, đã biết được âm mưu trong lúc đó của hắn và Tam hoàng tử, cũng sẽ bắt đầu phản kích. Dù sao, chứng cứ mưu phản nguyên vốn là phải xuất hiện tại thư phòng của Vũ Văn Mặc lúc Tam hoàng tử dẫn người vào điều tra, lại không còn bóng dáng. Nhưng thánh chỉ đã được hạ, đã nói lên sự tình không có phức tạp. Mà người động tay chân ở sau lưng không phải Vũ Văn Mặc, cũng không phải Tạ Nguyên, càng không phải là thái tử Vũ Văn Hạo, mà là nữ tử thân mình mảnh mai trước mắt này - Mộ Dung Thư!
Nếu thật là Mộ Dung Thư, hắn tuyệt đối không thể để Mộ Dung Thư ở lại Nam Dương Vương phủ.
Mộ Dung Thư mắt lạnh nhìn Vũ Văn Hâm, thần sắc sắc bén lạnh thấu xương, Vũ Văn Hâm luôn luôn là diễn viên không buồn lên tiếng ở trong vương phủ, không giống Vũ Văn Kháng cùng Vũ Văn Nghị hai người lần lượt u mê hồ đồ không hề biết điều mà ra tay, hắn chỉ thờ ơ lạnh nhạt, đợi cơ hội. Đúng là chó không thèm nói mà cắn người mà! Hắn không phải là không ra tay, mà là đang chờ cơ hội. Mộ Dung Thư khóe môi gợi lên, cười lạnh. Những người này luôn nghĩ rằng nàng và Vũ Văn Mặc là người chết, chỉ nằm yên chịu trúng tên, mà không biết phản kích?
"Mộ Dung Thư, ngươi không nghe thấy lời của bản phi cùng vương gia sao? Chạy nhanh thu dọn đồ đạc rời đi đi. Bất quá trong căn nhà này đại đa số đồ đạc đều thuộc về Nam Dương Vương phủ, ngươi có thể mang đi bất quá chỉ là đồ cưới của ngươi, còn có vài món quần áo." Chu thị thấy Mộ Dung Thư thần sắc trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn nàng cùng Vũ Văn Hâm, nàng nhịn không được rùng mình. Rõ ràng bây giờ nàng đang ở địa vị cao, nhưng nàng lại không hiểu vì sao, thấy Mộ Dung Thư như thế, lại có chút sợ hãi.
"Tam lão gia, Tam phu nhân. Vương gia lúc còn ở Nam Dương Vương phủ đối đãi với các ngươi không tệ, các ngươi tại sao có thể đối đãi với vương phi như vậy? Không sợ bị trời phạt sao?" Thường Thu che chở bên cạnh người Mộ Dung Thư, trong mắt rưng rưng, ủy khuất không thôi nhìn Chu thị cùng Vũ Văn Hâm chỉ trích.
Hồng Lăng đi tới, trong mắt nàng mặc dù có phẫn nộ, nhưng đối với hành vi lần này của Vũ Văn Hâm cũng không ngoài ý muốn. Nàng đứng ở trước mặt Mộ Dung Thư, chờ Mộ Dung Thư phân phó.
"Khá lắm nha đầu to gan! Ngươi cũng không phải không nghe thấy thánh chỉ? Hiện thời chủ mẫu của Nam Dương Vương phủ là bản phi! Không phải Mộ Dung Thư." Chu thị rốt cục có được hãnh diện, đương nhiên không muốn để cho bất luận kẻ nào không đem nàng để vào trong mắt. Thường Thu chọc giận nàng. Nàng vừa muốn vươn tay tát Thường Thu.
Nhưng tay nàng giơ ở giữa không trung liền không rơi xuống được.
Mộ Dung Thư cầm lấy cổ tay nàng, dùng sức, nàng cười nhạt nhìn Chu thị, nói: "Tam đệ tức có vẻ như quá mức dễ tức giận ha. Thường Thu là người bên cạnh bản phi, khi nào đến phiên để ngươi giáo huấn? Không biết Tam đệ tức có biết một cái thành ngữ hay không, vui quá hóa buồn?" Hiện tại càng bừa bãi, đến kết cục cuối cùng lại càng là bi thảm.
Chu thị đồng tử hơi co lại, dùng sức rút tay về, "Buồn cười! Đây là Nam Dương Vương phủ, bản phi muốn giáo huấn người nào, cùng ngươi có quan hệ gì đâu?"
"Lan Ngọc, Thường Thu, Hồng Lăng khế ước bán thân của ba người họ đã sớm bị bản phi mua, cùng ngươi cũng không có can hệ gì." Mộ Dung Thư thản nhiên nói.
Lan Ngọc cùng Thường Thu nghe vậy, đều khiếp sợ nhìn về phía Mộ Dung Thư. Hồng Lăng lại không có nửa phần kinh ngạc, việc này, hôm qua vương phi đều đã có chuẩn bị tốt.
Lời này nghe vào trong tai Chu thị có chút khó tin, đến trước hôm nay, hết thảy của Nam Dương Vương phủ đều là thuộc về Mộ Dung Thư, mà Mộ Dung Thư làm sao có thể bỏ bạc của bản thân mình để mua ba đứa nha đầu? Nhưng Mộ Dung Thư nếu đã mở miệng, sự việc này sẽ không phải là làm bộ. Sắc mặt Chu thị vặn vẹo cắn chặt răng, nhìn Mộ Dung Thư cười lạnh nói: "Bất quá chỉ là mấy con nha đầu, bản phi cũng lười quản giáo."
Vũ Văn Hâm luôn luôn đứng bên cạnh nhìn phản ứng của Mộ Dung Thư. Nhìn thấy nàng vẫn lạnh nhạt như thường, liền nhăn mày lại.
"Các ngươi nếu đã thích Nam Dương Vương phủ như vậy, bản phi sẽ đưa cho các ngươi. Trước khi đi, khuyên các ngươi một câu, ác giả ác báo." Mộ Dung Thư chuyển mâu nhìn về phía Vũ Văn Hâm, ánh mắt sắc bén bỗng nhiên trở nên băng hàn vô cùng. Đôi môi vẫn tươi cười, lại có vẻ như ẩn chứa châm chọc khôn cùng, còn nghĩ rằng không ai tính kế được hay sao.
Hiện nay Nam Dương Vương phủ nguy cơ trùng trùng, cục diện rối rắm tùy thời sẽ nổ tung bất cứ lúc nào, nàng hiện tại vô cùng vui vẻ giao nó cho Vũ Văn Hâm lòng tham không đáy! Còn có Vũ Văn Tập kia....!
Chính là... Mộ Dung Thư khép hờ con ngươi đen rét lạnh, nàng phải cùng tiến cùng lui với Vũ Văn Mặc, dù ai cũng không cách nào chân chính hại được người của nàng!
Nàng nghiêng đầu phân phó ba người Hồng Lăng: "Thu thập chút đồ đạc rồi đi thôi."
Hồng Lăng lập tức đáp: "Vâng. Vương phi."
Vũ Văn Hâm cùng Chu thị không thể tưởng tượng được nhìn Mộ Dung Thư. Vốn tưởng rằng Mộ Dung Thư sẽ vì bảo trụ vị trí vương phi mà cùng bọn họ tranh cãi, căn bản không nghĩ đến sẽ thỏa hiệp dễ dàng như thế, nhưng không ngờ lại dễ dàng rời đi như thế.
Nhìn nàng ta thoải mái như thế, lại có vẻ như không đơn giản như thế. Kết quả Mộ Dung Thư đang đánh là cái gì chủ ý gì?
Vũ Văn Hâm nhìn chằm chằm Mộ Dung Thư, như cũ vẫn không phát hiện ra cái gì từ trên người Mộ Dung Thư, liền lạnh giọng chất vấn: "Ngươi kết quả là đang đánh là cái chủ ý gì?"
Nghe vậy, Mộ Dung Thư cười tuyệt mỹ đáp lời: "Hẳn là bản phi phải hỏi ngươi mới đúng, ngươi đang sợ cái gì?!"
Vũ Văn Hâm nhanh nhăn lại mày, hai tay nắm thật chặt, Mộ Dung Thư nữ nhân này quá mức nguy hiểm. Nếu như nhà mẹ đẻ của nàng không phải là phủ tướng quân, hắn nhất định sẽ g.i.ế.c nàng!
"Ngươi là cái thái độ gì! Đều đã đến mức này, ngươi còn lớn lối như thế. Hiện thời ngươi đã không phải là Nam Dương vương phi thân phận tôn quý, cũng đừng có làm ra cái bộ dáng cao cao tại thượng đó! Ngày sau ngươi nhìn thấy bản phi, còn phải hành lễ! Bản phi đứng, dĩ nhiên ngươi không có đạo lý ngồi!" Chu thị mới vừa rồi còn đối với thái độ của Mộ Dung Thư có chút e ngại, nhưng chỉ một lát sau, nàng lấy lại dũng khí, nàng tự nói cho chính mình, hiện thời chủ mẫu của Nam Dương Vương phủ là nàng, chỉ là một Mộ Dung thư có cái gì mà đáng sợ!
Mộ Dung Thư trong mắt có vẻ không kiên nhẫn, nàng vốn không có ý định cùng Chu thị đấu võ mồm, dù sao cũng là loại không dùng được, vì sao phải lãng phí nước miếng, nhưng không muốn nhìn thấy Chu thị được một tấc lại tiến một thước! Nàng mắt lạnh nhìn về phía Chu thị, mắng: "Tam đệ tức đã đạt được ước muốn, cần phải có phong phạm vương phi. Cũng đừng để cho người ta nói hành vi Tam đệ tức giống như chó cắn loạn."
Chu thị nghe vậy, lập tức nghẹn lời, định giơ tay lên đánh Mộ Dung Thư. Lại ở nhìn thấy ánh mắt Mộ Dung Thư rét lạnh hệt như hàn băng vạn niên đánh thẳng vào nội tâm mình, tay không tự chủ được dừng lại. Liền ngay cả khí thế cũng thấp đi một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-373.html.]
"Câm miệng! Đi ra ngoài thu xếp việc vặt." Vũ Văn Hâm nhìn hành vi Chu thị giống như người đàn bà chanh chua, trong lòng có chút bất mãn, quát lạnh. Xem ra, Chu thị không cách nào đảm đương vị trí vương phi, bằng không ngày sau tiến cung diện thánh, hoặc là gặp người, đều là sẽ dọa người. Nữ tử thương nhân gia thủy chung không so được với danh môn khuê tú. Mộ Dung Thư cho dù chỉ đứng mà không nói lời nào nhưng khí thế cũng ở trên Chu thị.
Chu thị ông ông miệng, dè dặt cẩn trọng nhìn sắc mặt Vũ Văn Hâm, thấy Vũ Văn Hâm giận thật, nàng liền không cam tâm tình nguyện ly khai phòng gian. Trước khi đi còn hung hăng trợn mắt liếc nhìn Mộ Dung Thư một cái.
Chờ Chu thị rời đi, ba người Hồng Lăng đã đem một ít đồ đạc bên người đóng gói tốt lại. Động tác lưu loát, tựa như đã sớm chuẩn bị xong. Vũ Văn Hâm sau khi thấy lại càng cảm thấy kinh ngạc, Mộ Dung Thư có vẻ như sớm đã đoán được âm mưu, kế hoạch của bọn họ. Bằng không sao có thể thản nhiên như thế?
"Hiên nhi còn ở trong phòng đọc sách, Hồng Lăng đi gọi Hiên nhi đến đây." Mộ Dung Thư trầm giọng phân phó Hồng Lăng.
"Vâng, nô tì đi ngay." Hồng Lăng lập tức đáp ứng, đi gian phòng cách vách tìm Hiên nhi.
Vũ Văn Hâm càng ngày càng kinh hãi, nguyên bản hắn cho rằng kế hoạch của mình là thiên y vô phùng. Đám người Vũ Văn Mặc tiến vào trong bẫy của hắn và Tam hoàng tử, hết thảy đều nắm giữ ở trong tay hắn và Tam hoàng tử. Mà lúc này hắn nhìn Mộ Dung Thư lạnh nhạt như vậy, cũng không dám xác định, có vẻ như từ lúc vừa mới bắt đầu hắn đã đi nhầm phương hướng. Nhưng hiện giờ đến nước này, hắn trăm triệu không thể đi sai dù chỉ một bước.
Mộ Dung Thư mỉm cười nhìn về phía Vũ Văn Hâm, vân đạm phong khinh, không nhanh không chậm nói: "Tam đệ tại sao còn sợ? Nếu đã đi tới bước này, Tam đệ cũng không cần sợ như thế? Không phải sao, Nam Dương Vương phủ to như vậy hiện giờ đều là của Tam đệ sao? Mà bản phi cùng vương gia đều đã bị Tam đệ ngươi tính kế. Hiện giờ, ngươi kiêng kị bản phi như vậy, thật ra khiến bản phi cảm thấy có chút buồn cười. Chuyện ngày hôm nay Tam đệ làm không tệ, tối thiểu hiện giờ vị trí Nam Dương Vương là của Tam đệ ngươi. Tam đệ có thể không niệm tình thân nhân nghĩa, nhưng bản phi từ trước tới nay không phải kia người vô tình. Vì vậy trước khi đi, muốn cho Tam đệ lời chúc phúc, hi vọng Tam đệ khỏe mạnh trường thọ trăm năm."
Vũ Văn Hâm nghe vậy, sắc mặt hoàn toàn trở nên khó xem, câu nói của nàng ta có hàm ý khác, đây là đang nói với hắn, tính mạng hắn sắp sửa không giữ được nữa! Về phần cái khác, Vũ Văn Hâm bỗng nhiên không dám nghĩ nữa, chính là bỗng nhiên thay đổi giọng điệu nói: "Không phải là Tam đệ tuyệt tình, mà là hiện giờ thánh chỉ đã hạ, Vũ Văn Mặc hiện thời tội danh còn chưa định, mà ngươi nếu ở lại Vương phủ, khó tránh khỏi sẽ liên lụy mọi người trong Vương phủ. Vì vậy kính xin thông cảm."
"Đương nhiên sẽ thông cảm." Mộ Dung Thư nhíu mày, cười lạnh trả lời. Vũ Văn Hâm sẽ vì hôm nay mà trả giá thật nhiều, hơn nữa lần trả giá này sẽ không quá lâu! Nàng dư quang thấy Hồng Lăng đã ôm Hiên nhi trước cửa đang chờ nàng. Nàng liền quay đầu hướng Thường Thu cùng mấy nha hoàn còn lại nói: "Các ngươi nếu là muốn ở lại Vương phủ, bản phi cũng có thể đem khế ước bán thân của bọn ngươi để lại Vương phủ." Lan Ngọc cùng Thường Thu đều hầu hạ ở bên người nàng, nàng hôm qua đã tính toán tốt, nếu bất đắc dĩ, nàng liền mang theo các nàng tạm thời rời đi. Dù sao các nàng đã từng hầu hạ nàng, nếu ở lại Vương phủ, khó tránh khỏi sẽ bị đối đãi tàn nhẫn.
Hiển nhiên, Lan Ngọc cùng Thường Thu cũng là người thông minh, còn trung tâm, hai người đồng thanh nói: "Nô tì thề c.h.ế.t theo vương phi."
Mộ Dung thư gật gật đầu, "Đi thôi." Dứt lời, nàng liền không quay đầu lại đi qua trước mặt Vũ Văn Hâm.
Ra đến cửa, Mộ Dung Thư dừng bước, quay đầu nhìn về phía Vũ Văn Hâm, nàng đôi mắt thâm trầm, thanh âm lạnh như băng hỏi: "Nhị đệ hôm qua có tiến đến cầu kiến bản phi, có vẻ như chính là muốn đem chuyện Tam đệ cùng Tam hoàng tử nói cho bản phi. Nhưng bị người của Tam đệ phát hiện. Tam đệ tin tức lấy được nhưng thật là nhanh."
Vũ Văn Hâm nghe vậy, mâu quang căng thẳng, Mộ Dung Thư cơ bản còn biết gì nữa?
Đem phản ứng của hắn thu vào trong mắt, Mộ Dung Thư tươi cười xán lạn xoay người rời đi.
"Mẫu thân." Hiên nhi nhìn thấy Mộ Dung Thư, liền nhỏ giọng kêu.
Mộ Dung Thư ôn nhu nhìn về phía Hiên nhi, cười nói: "Hiên nhi, mẫu thân dẫn ngươi đi phủ tướng quân nghỉ ngơi mấy ngày." Hiện giờ nơi duy nhất nàng có thể đến là tướng quân phủ. Chưa bao giờ nghĩ tới nàng chân chính sẽ có thời điểm, phải dựa vào nhà mẹ đẻ của cỗ thân thể này. Lúc này, Mộ Dung Ngạn đang ở trên chiến trường vì Hoàng Thượng ra trận g.i.ế.c địch, Hoàng Thượng chắc chắn đối phủ tướng quân có kiêng kị.
Rời khỏi Mai viên, dọc theo đường đi có thể thấy được ánh mắt của bà tử nha đầu nhìn về phía nàng. Nàng trong ngày thường đối với nhóm nha đầu bà tử bổn phận thành thật từ trước tới nay hiền lành, thậm chí cho bọn hắn tiền lương cũng tương đối phong phú. Vì vậy mà lúc rời đi, nhóm nha đầu bà tử cơ hồ là người người trong mắt rưng rưng không tha lo lắng nhìn nàng.
Bởi bốn phía còn có người của Vũ Văn Hâm cùng Chu thị, thời điểm các nàng muốn tiến lên quan tâm nàng, Mộ Dung Thư thò tay ngăn cản. Những người này đều vô tội, không cần phải khiến các nàng trở thành cái đinh trong mắt Chu thị.
Chu thị đang ở sân ở bên trong thu xếp nhìn thấy tình cảnh trước mắt, tương đối không vui nói: "Đều nhìn cái gì, nếu muốn đi theo nàng ta, liền đi theo nàng ta đi. Nam Dương Vương phủ sẽ không lưu người không muốn lưu lại. Hiện giờ ta thiếu cái gì chứ không thiếu nhất chính là hạ nhân." Bọn hạ nhân này đều là người mù sao, chẳng lẽ không biết Mộ Dung Thư hiện giờ đã không là cái gì sao?
Hạ nhân làm công ở trong phủ người nào là xuất thân tốt? Cũng đều còn muốn nuôi gia đình, tuy rằng trong lòng không đành Mộ Dung Thư, nhưng lúc này đều hạ ánh mắt, cúi đầu không dám nhìn Mộ Dung Thư.
Sau khi ra khỏi Mai viên, liền gặp được Vũ Văn Kháng, Vũ Văn Nghị, Khương thị, Lâm thị, còn có mấy cái di nương, trong đó cũng có Quách di nương nghe tin mà đến.
Nhìn bộ dáng của bọn họ, có vẻ như vừa rồi cũng đang muốn xuất môn. Có thể là bỗng nhiên nghe được tin tức, lập tức bỏ hết mọi việc chạy tới Mai viên.
"Vương phi..." Lâm thị nhìn thấy Mộ Dung Thư và ba người nha đầu phía sau trên người đều đeo túi xách, cực kì lo lắng nhìn về phía Mộ Dung Thư, quan tâm mở miệng. Ai cũng thật không ngờ, nhưng mà chỉ trong một buổi sáng thế nhưng lại phát sinh nhiều chuyện như vậy. Hiện giờ chủ nhân Nam Dương Vương phủ thế nhưng biến thành Vũ Văn Hâm.
Đây là ngoài dự liệu của mọi người.
"Phu nhân a, tiếng gọi vương phi này nhưng nàng ta đảm đương không nổi. Hiện giờ nàng ta đã không còn là Nam Dương vương phi." Quách di nương treo đuôi mắt, liếc mắt nhìn Mộ Dung Thư, trong mắt không chút che dấu sự vui sướng khi thấy người gặp họa.
Khương thị nhìn Mộ Dung Thư, môi ông ông cũng không biết nên nói cái gì. Nàng đã từng cùng Mộ Dung Thư xảy ra một số chuyện. Nhưng qua mấy ngày nay, tuy rằng trong lòng nàng đối với Mộ Dung Thư là có oán khí, nhưng cũng không thể không nói Mộ Dung Thư chính là đối với chiêu châm chọc của nàng đã hạ thủ lưu tình. Tuy rằng giữa các nàng có điều khó chịu, nhưng nàng cũng hết sức bội phục Mộ Dung Thư. Hiện giờ Chu thị làm Nam Dương vương phi, Chu thị kia cũng không phải là người lấy đức làm việc, không biết về sau còn đối phó với nàng như thế nào đâu. Như thế, còn không bằng để Mộ Dung Thư làm vương phi, tối thiểu Mộ Dung Thư còn công chính, điểm ấy chính là làm cho người ta bội phục. Môi ông ông nửa ngày, nàng mới mở miệng nói: "Thuyền tới cầu tự nhiên sẽ thẳng."
Nàng không biết vì sao, liền tin tưởng Mộ Dung Thư sẽ trở lại Nam Dương Vương phủ.
Lâm thị quay đầu trừng mắt nhìn Quách di nương, nổi giận nói: "Quách di nương, chớ vô lễ! Cho dù đại tẩu hiện giờ không còn là Nam Dương vương phi, cũng là ngươi chị dâu của ta, phải có tôn ti, ngươi còn chưa có thân phận để bất kính với tẩu tử như vậy!"