Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 361

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:17
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này Mộ Dung Thư đánh trống hơi mệt, mà phía sau nàng không xa đã tụ tập không ít dân chúng. Nàng liền buông dùi, xoay người nhìn về phía dân chúng vây xem, không dấu vết hướng Hồng Lăng đưa một ánh mắt.

Hồng Lăng ngầm hiểu, lập tức đi về phía trước vài bước, nhìn về phía dân chúng vây xem, than thở khóc lóc nói: "Nam Dương Vương ngày hôm nay tiến cung vào triều sớm, ở trên triều đình cùng nhị hoàng tử ngôn ngữ bất hòa một hai câu, đã bị nhị hoàng tử ở ngoài đại điện c.h.é.m bị thương! Hiện thời Nam Dương Vương mất m.á.u quá nhiều, còn đang hôn mê! Nam Dương vương phi vì Nam Dương Vương muốn đòi một cái công đạo!"

Kinh thành dân chúng đã ở kinh thành lâu rồi cũng đã nghe nói qua phẩm đức nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử tính tình xúc động, nổi giận, không ít người ăn qua thua thiệt của hắn, hơn nữa hắn mới vừa vào triều đình không lâu, lại đã làm bị thương Nam Dương Vương, đủ để nói rõ nhị hoàng tử người này ỷ vào thân phận hoàng tử mà phô trương thanh thế. Mà Nam Dương Vương cũng đã vì dân chúng mà làm nhiều việc tốt, tự nhiên ở trong lòng dân chúng, vô luận sự tình bắt đầu như thế nào, cảm giác đầu tiên của bọn họ đó là Nam Dương Vương bị thương không đáng giá! Nhất định phải đòi một cái công đạo cho Nam Dương Vương.

Mộ Dung Thư thấy dân chúng người người đều vì Vũ Văn Mặc mà cảm thấy không đáng giá, trong lòng nàng vừa lòng. Kỳ thực những năm gần đây Vũ Văn Mặc vì dân chúng đã làm nhiều chuyện tốt, dân chúng đối với chàng đều là kính trọng kính yêu. Nàng căn bản không cần nói bao nhiêu lời. Bất quá đã làm phải làm cho lớn luôn. Liếc nhìn vẻ mặt Hồng Lăng, Mộ Dung Thư bội phục, không khỏi thấy trong lòng cũng cười, kỹ thuật diễn của Hồng Lăng phát triển a! Nàng lại nhìn hướng mọi người, con ngươi ngập nước rưng rưng, tay cầm khăn gấm ở khóe mắt chà lau.

Không đến một khắc sau, một gã thái giám chạy ra từ trong cung. Hắn ở trước mặt Mộ Dung Thư dừng lại, khom lưng, cung kính nói: "Nô tài ra mắt Nam Dương vương phi. Thỉnh Nam Dương vương phi cùng nô tài tiến cung, Hoàng Thượng muốn gặp Nam Dương vương phi."

Nghe vậy, Mộ Dung Thư đem khăn gấm thu hồi, đối với thái giám gật đầu nói: "Thỉnh công công phía trước dẫn đường." Trước khi tiến cung, Mộ Dung Thư quay lại hướng dân chúng vây xem phúc phúc thân.

Dân chúng vừa thấy, người người đều hô: thỉnh Hoàng Thượng cho Nam Dương vương công đạo! Nghiêm trị nhị hoàng tử!"

Thái giám nghe vậy, sờ sờ trên đầu. Thầm nghĩ: "Nam Dương Vương có dân chúng chỗ dựa, mà nhị hoàng tử có Hoàng quý phi cùng Hoa phi làm chỗ dựa, xem ra, chuyện này không dễ giải quyết. Thế nhưng, người trong nội cung bị Nhị hoàng tử ức h.i.ế.p cũng không thiếu, tự nhiên đều là muốn nhị hoàng tử nhận lấy trừng phạt. Nam Dương Vương nói như thế nào cũng đều đã từng vì dân chúng làm rất nhiều chuyện tốt, là chân chính vì dân chúng làm việc.

Nghĩ đến đây, kia thái giám nhỏ giọng đối Mộ Dung thư nói: "Hoa phi đã ở trong thiên điện."

Nghe vậy, Mộ Dung Thư mỉm cười, "Cảm ơn công công." Quả nhiên, Nhị hoàng tử vừa bị giam tiến vào đại lao, Hoa phi liền có động tác. Thế nhưng, điều mà hiện tại nàng tò mò là, người Hoa phi cấu kết là nhị hoàng tử hay là Tam hoàng tử? Nếu là đem việc này nghĩ sâu một chút, kết quả người cùng Hoa phi có gian tình là ai?! Thế nhưng, lúc này Hoa phi cùng Nhị hoàng tử Tam hoàng tử tuyệt đối không phải đơn giản như vậy, khả năng có liên quan đến Bắc cương! Hết thảy cũng chỉ là phỏng đoán, trong đó một phần vẫn là nàng tương đối có ác ý mà phỏng đoán, nhất định phải có chứng cứ mới tiến thêm một bước nữa.

Hoàng Thượng cùng Hoa phi ở thiên điện Càn Thanh cung nhìn thấy nàng.

Nàng cúi đầu đi vào, đến giữa phòng thì dừng lại, phúc thân thi lễ: "Thần phụ tham kiến Hoàng Thượng, Hoa phi."

"Đứng dậy đi, ban thưởng tọa." thanh âm Hoàng Thượng trầm thấp truyền đến.

"Vâng." Nghe thanh âm, Mộ Dung Thư lông mi khẽ nhúc nhích, trước đó vài ngày khi vào cung, hoàng thượng thanh âm vẫn còn mười phần trung khí, nhưng ngày hôm nay lại một chút trung khí cũng không có. Chỉ nói mấy chữ, thế nhưng hữu khí vô lực. Hoàng thượng thân thể lại kém đến vậy?

Hoa phi xem xét Mộ Dung Thư tư thái tao nhã, bộ dạng thanh lệ thoát tục. Vừa vào thiên điện, liền đem nàng trông giống như cung nữ phổ thông. Trong lòng không khỏi nổi lên ghen tị, đồng thời nhớ lại lần trước chuyện của Vũ Văn Hạo nếu không phải nàng ta cùng Tạ Nguyên làm rối, nàng sớm đã đạt được mục đích. Hiện giờ Hoa phi càng thấy Mộ Dung Thư càng hận.

Chờ sau khi nàng ngồi xuống, Hoàng Thượng liền mở miệng nói: "Nam Dương vương phi lần này vào cung là vì chuyện gì?!"

Nghe nói, Mộ Dung Thư lại đứng lên, trực tiếp quỳ trên mặt đất, lúc quỳ xuống trong lòng cười lạnh, Hoàng Thượng không biết là chuyện gì? Đừng nói là không phải không nghe thấy tiếng trống nàng gõ?! Mặc kệ trong lòng cười lạnh như thế nào, nhưng nàng vẫn như cũ quỳ xuống đất than thở khóc lóc nói: "Thỉnh Hoàng Thượng cho Nam Dương Vương một cái công đạo! Nam Dương Vương bị Nhị hoàng tử c.h.é.m một nhát gây thương tổn, tuy rằng tạm thời không có ảnh hưởng tính mạng, nhưng bởi mất m.á.u quá nhiều, hiện thời hôn mê bất tỉnh. Thần phụ là lần đầu tiên nhìn thấy Nam Dương Vương thương tổn nặng như thế. Nếu là Nam Dương Vương phạm vào tội gì, người xử phạt cũng trăm triệu lần không phải là Nhị hoàng tử. Huống chi Nam Dương Vương trung tâm vì Hoàng Thượng, không dám kháng chỉ hoàng thượng, chưa bao giờ phạm qua sai lầm. Nay Nhị hoàng tử cũng là không phải không phân biệt được tốt xấu, c.h.é.m bị thương Nam Dương Vương! Nghe rợn cả người! Làm cho trái tim thần phụ băng giá, làm cho trái tim dân chúng băng giá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-361.html.]

Nàng dù chưa ngẩng đầu, nhưng có thể đủ cảm giác được khi Hoa phi nhìn về phía nàng, đôi mắt đã văng ra tia lửa.

Quả nhiên, nàng vừa dứt lời, Hoa phi còn chưa chờ Hoàng Thượng mở miệng, đó là nhịn không được đã mở miệng nói: "Dù sao thì Nam Dương Vương cũng không có thương tổn đến tánh mạng, nếu Nam Dương vương phi lo lắng, cho ngự y trong cung đi nhìn thương thế Nam Dương Vương như thế nào?"

"Tạ Hoa phi quan tâm, Nam Dương Vương tuy rằng thương thế nghiêm trọng, nhưng mà khi ở trong cung, đã được thái y xem qua, tự nhiên không thể lại làm phiền thái y. Hiện thời thần phụ thầm nghĩ muốn Hoàng Thượng cho Nam Dương Vương một cái công đạo!" Mộ Dung Thư cúi đầu, ôm lấy khóe miệng cười lạnh. Nàng thật muốn nhìn Hoa phi có thể xuất ra bao nhiêu cái đuôi!

Hoàng Thượng thở dài, "Chuyện này thật là Nhị hoàng tử có lỗi."

Mộ Dung Thư ánh mắt chợt lóe, lập tức ngẩng đầu, lệ lóng lánh nhìn hướng Hoàng thượng, không quản Hoa phi một bên xen mồm vào, nàng than thở khóc lóc nói: "Có những lời này của hoàng thượng, thần phụ cảm thấy vui mừng sâu sắc. Hoàng Thượng thánh minh! Thỉnh Hoàng Thượng cho Nam Dương vương một công đạo!"

Nàng từng bước ép sát, thế bắt buộc Hoàng Thượng cho ý kiến. Hoàng Thượng vốn là không muốn trừng phạt nhị hoàng tử quá nặng, dù sao Hoa phi cũng đi theo cầu tình, hắn cũng tin tưởng Nhị hoàng tử có thể hối cải để làm người mới. Nhưng là lúc này Mộ Dung Thư đánh trống kêu oan, bên ngoài khẳng định tụ tập không ít dân chúng. Hắn dù không nguyện ý, cũng phải cho ý kiến, hơn nữa, con của hắn rất đông, Nhị hoàng tử vốn hắn cũng không muốn gặp, cũng không quá mức để ý, nghĩ vậy rồi nói: "Nam Dương vương phi yên tâm, trẫm nhất định sẽ cho Nam Dương Vương một câu trả lời hợp lý."

"Hoàng Thượng! Vạn không được. Nhị hoàng tử bất quá là làm bị thương Nam Dương Vương. Huống hồ Nam Dương Vương cũng không có đả thương đến tánh mạng, nếu là trọng phạt, thật sự là thương tổn tình phụ tử của Hoàng Thượng và Nhị hoàng tử, cũng làm cho Quý phi tỷ tỷ thương tâm." Hoa phi quá sợ hãi, kinh hô.

Mộ Dung Thư luôn luôn âm thầm quan sát Hoa phi, nhìn thấy Hoa phi quá sợ hãi, nhất thời đôi mắt chớp động, Hoa phi lo lắng cho Nhị hoàng tử như thế, khi nghe thấy Nhị hoàng tử bị phạt nặng nàng ta quá sợ hãi, xem ra quan hệ hai người tuyệt đối không đơn giản! Bằng không, Hoa phi cho dù biết Nhị hoàng tử bị phạt nặng cũng sẽ không thể kinh hoảng như thế. Mộ Dung Thư to gan phỏng đoán, chẳng lẽ hai người họ thật sự có cái gì?

Đuôi lông mày nàng khẽ nhúc nhích, nhìn Hoa phi, một mặt ra vẻ kinh ngạc nói: "Hoa phi sao lại coi như thập phần lo lắng cho Nhị hoàng tử?" Dứt lời, nàng ánh mắt cực kì sắc bén nhìn chằm chằm thần sắc biến hóa của Hoa phi trong lúc đó.

Hoa phi tuy rằng nhìn thì trấn định, nhưng tay cũng đã run lên, oán hận nhìn về phía Mộ Dung Thư, trấn định trả lời: "Nhị hoàng tử chính là nhi tử của hoàng thượng, bản cung là lo lắng Hoàng Thượng vì chuyện này phí sức phí công mà thôi."

Hoàng thượng nhìn thoáng qua Hoa phi, trong mắt có một tia hồ nghi, nhưng mà Hoa phi lại nhìn hắn hai mắt đẫm lệ, hắn liền thu hồi lòng nghi ngờ, lại hướng Mộ Dung Thư nhăn mày lại, hắn lời đã xuất khẩu tự nhiên không có đạo lý thu hồi, liền không có gì tính nhẫn nại đối Hoa phi nói: "Chuyện này ngươi chớ để ý. Người tới! Truyền khẩu dụ của trẫm, Nhị hoàng tử trước đại điện c.h.é.m bị thương Nam Dương Vương, trong mắt không có vương pháp, vốn nên đánh chết, nhưng nhớ đến đã biết sai, liền đánh năm mươi trượng, biếm làm thứ dân."

"Hoàng Thượng?!" Hoa phi lại nhịn không được kinh hô một tiếng.

"Hoàng Thượng thánh minh!" Mộ Dung Thư lập tức quỳ xuống đất tạ ơn. Nhưng trong lòng đang cười lạnh, năm mươi đại bản? Biếm làm thứ nhân? Tiện nghi cho Vũ Văn Minh kia! Thế nhưng, hôm nay vào cung, cũng nhìn thấy thật nhiều, chiếm được không ít chuyện, không uổng một chuyến đi.

Khi nàng giương mắt nhìn về phía Hoa phi, Hoa phi vừa vặn cũng nhìn về phía nàng. Nguyên bản Hoa phi vẫn đang một mặt phẫn hận, nhưng mà trong nháy mắt, lại cười nhẹ nhàng. Nhân lúc Hoàng đế nhìn không thấy, nàng ta miệng mở rộng không tiếng động nói: "Việc này sẽ không chấm dứt như vậy." Vũ Văn Minh đã nói, hắn hạ một đao xuống, Vũ Văn Mặc rõ ràng có thể tránh, nhưng lại khiến bả vai bị thương. Hắn lúc ấy đã muốn ngừng tay, nhưng lại không kịp, nhưng hắn đã kịp thời thu lại lực đạo, Vũ Văn Mặc căn bản không thể có thương tổn quá sâu!

Thấy thế, Mộ Dung Thư thần sắc lạnh nhạt thong dong. Vân đạm phong khinh tiêu sái rời thiên điện.

Thế nhưng, sau khi ra khỏi hoàng cung Mộ Dung Thư ngồi lên xe ngựa, phân phó với Mã hộ vệ: "Khoái mã hồi phủ!"

Hồng Lăng thấy sắc mặt trầm ngưng của Mộ Dung Thư, liền hỏi: "Vương phi, như thế nào? Hoàng Thượng không phải đã hạ chỉ trừng phạt nhị hoàng tử sao?"

"Hoàng thượng là hạ chỉ. Nhưng là mấy người kia tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ. Lúc này hẳn là đến Vương phủ. Hồng Lăng, sau khi về đến Vương phủ, ngươi đi phòng bếp lấy chút m.á.u gà, lấy thêm mấy tấm giấy dầu."

Loading...