Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 359

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:14
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trên đời này người tốt không nhiều lắm, nam nhân tốt lại càng không nhiều. Đã gặp được người quý trọng ngươi, nhất định phải quý trọng. Nếu là ngươi vì ta buông tha hạnh phúc cả đời, ta cũng sẽ không an tâm." Mộ Dung Thư tỉ mỉ khuyên. Từ lâu đã phát hiện nha đầu này có tâm sự, thường hay thất thần không yên lòng, thật đúng ngốc cô nương. Nha đầu này tưởng rằng đã đánh mất một lần hạnh phúc, về sau sẽ còn có lại sao? Cơ hội như thế là cực kỳ bé nhỏ.

"Vương phi, nô tì..." Hồng Lăng ngẩng đầu hướng Mộ Dung Thư, bỗng nhiên không biết nên nói cái gì, nội tâm nàng thập phần giãy giụa, không biết là có nên ích kỷ rời Vương phủ. Nếu rời đi Vương phủ, bên người vương phi không có người tri tâm chiếu cố thì phải làm thế nào đây? Bên người Tiểu thiếu gia nếu là không có nha đầu tốt hầu hạ phải làm thế nào đây?

"Trăng có khi tròn khi khuyết, người cũng có lúc vui lúc buồn, chia tay, gặp lại. Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tan. Huống hồ cho dù ngươi rời Vương phủ, ngày sau chẳng lẽ sẽ không trở về gặp ta nữa hay sao? Người khiến ngươi đã nhiều ngày cơm nuốt không trôi, đêm ngủ không yên là ai?" Mộ Dung Thư ôn nhu nói. Nàng xem Hồng Lăng như tỷ muội, Hồng Lăng tuổi cũng không còn nhỏ, năm nay đã mười chín tuổi, ở thời đại này tương đương với đại cô nương, nếu giờ không lấy chồng, sợ là sau này sẽ khó tìm được nhà chồng tốt.

Hồng Lăng lập tức liền đỏ mặt, nàng vùi đầu vào ngực. Nàng vẫn còn chưa gả, chuyện nam nữ sao lại có thể không biết xấu hổ nói cho người khác nghe.

"Có phải là Trương Tuyền? chắc chắn là Trương Tuyền, sẽ không sai. Hắn tính tình thẳng thắn, tâm địa tốt. Nặng về phần tình cảm. Nếu ngươi muốn gả cho hắn, ta đồng ý." Mộ Dung Thư nhìn bên má nàng đỏ bừng, liền biết mình đoán đúng tám chín phần mười. Không thể tưởng tượng được nàng chẳng qua chỉ rời đi hai tháng, bọn họ có thể phát triển đến như vậy. Xem ra Trương Tuyền còn có vài phần bản lĩnh, có thể khiến cho Hồng Lăng động tâm. Nàng từng lo lắng chuyện chung thân của Hồng Lăng, Hồng Lăng cái gì cũng tốt, chính là quá mức cố chấp, từ sau khi bị hủy dung, liền không nghĩ tới sẽ có một người nam nhân không để ý dung mạo của nàng mà thật tình đối với nàng. Mà Hồng Lăng lại rất trung thành, sợ nàng ở trong vương phủ này bọn nha đầu hầu hạ không chu toàn, nàng liền muốn cả đời ở lại bên người nàng.

Hồng Lăng biết không thể gạt được Mộ Dung Thư, liền thấp giọng trả lời: "Phải. Hơn hai tháng trước lúc vương phi sống c.h.ế.t không rõ. Nô tì không biết nên làm thế nào cho phải. Liền quyết định ở lại Thượng Chí trấn đem sinh ý tàm ti làm cho tốt, chờ tiểu thiếu gia sau này trưởng thành liền đem sinh ý giao cho hắn. Hai tháng này cũng là thời gian Hồng Lăng thống khổ nhất, Trương Tuyền luôn luôn làm bạn với nô tì mỗi ngày. Hắn tính tình ngay thẳng, khi muốn thử làm cho nô tì vui vẻ, lại không cẩn thận làm bị thương bản thân mình, làm cho nô tì dở khóc dở cười." Nguyên lai nàng tưởng rằng yêu là kính nể sùng bái, giống như ngàn vạn thiếu nữ thích nam tử tuẫn mỹ trong thành. Nàng từng đối với Thái tử ngưỡng mộ, yên lặng thầm mến. Nhưng hôm nay mới biết được đó bất quá chỉ là ý nghĩ của tiểu nữ tử.

Nghe Hồng Lăng nói xong, Mộ Dung Thư vui vẻ, liền nhẹ nhàng vỗ vỗ tay lưng của nàng, "Trương Tuyền lúc này còn ở Thượng Chí trấn ngây ngốc chờ ngươi đi? Nếu là ngươi ở lại kinh thành không quay về, không sợ Trương Tuyền cưới người khác sao?"

"Nô tì không có nghĩ qua." Hồng Lăng nháy mắt ảm đạm xuống, hạnh phúc vừa mới hiện lên ở trên mặt biến mất không thấy gì nữa.

"Nếu không muốn hối hận, trở về Thượng Chí trấn đi." Mộ Dung Thư khẽ mỉm cười nói.

Nghe nói vậy, Hồng Lăng trừng trừng hai mắt nhìn Mộ Dung Thư, bỗng nhiên đứng lên, lại phịch một tiếng quỳ xuống, Mộ Dung Thư còn không kịp thò tay, nàng liền hướng tới Mộ Dung Thư dập đầu nói, "Nô tì muốn hầu hạ ở bên người vương phi, vương phi có phải cảm thấy Hồng Lăng bộ dạng xấu xí, hoặc là đã có Ngọc Lan cùng Thường Thu, vương phi liền không muốn Hồng Lăng hầu hạ bên người? Nô tì không muốn rời vương phi."

"Haiz, ngươi nha đầu ngốc. Mất công ta vừa rồi nói nhiều như vậy, ngươi một chữ cũng không có nghe lọt?! Bất kể là ngươi, hay là Ngọc Lan cùng Thường Thu, bọn họ đều sẽ lập gia đình." Mộ Dung Thư bật cười, đứng dậy nâng Hồng Lăng cười khổ nói.

Hồng Lăng trong mắt có lệ, lại quật cường cắn môi nói: "Nô tì không muốn rời vương phi cùng tiểu thiếu gia."

"Thật đúng là nha đầu ngốc. Bản phi cho ngươi mấy ngày để ngươi cẩn thận suy nghĩ, kế tiếp nên làm như thế nào. Nhớ kỹ lời bản phi, bỏ lỡ liền sẽ không còn." Mộ Dung Thư thấm thía nói. Hồng Lăng là người thông minh, cũng là cực kỳ quật cường, có một số việc cũng đúng là cần bản thân tự mình trải qua mới có thể suy nghĩ cẩn thận, bằng không người khác nói cái gì cũng vô dụng.

"Vâng." Hồng Lăng đáp ứng. Nàng cũng muốn cẩn thận suy nghĩ.

"Vương phi, Ngũ phu nhân cầu kiến." Ngọc Lan vào phòng, hướng tới Mộ Dung Thư phúc thân rồi nói.

"Thỉnh nàng vào đi." Nghe nói Lâm thị 2 ngày nay biến hóa không nhỏ, người trong viện đối với nàng đều nhìn bằng cặp mắt khác xưa, ngay cả Quách di nương cũng đúng là trở tay không kịp với biến hóa của nàng. Nha đầu bên cạnh Lâm thị cùng người trong phủ nói, Vũ Văn Nghị đối Lâm thị cũng không giống như trước nữa.

Này bất quá chỉ ngắn ngủn hai ba ngày, Lâm thị có thể làm đến mức này, hiển nhiên chứng minh Lâm thị cũng có chút thông minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-359.html.]

Quay đầu, Mộ Dung Thư đối với Hồng Lăng cười nói: "Lau nước mắt, có một số việc suy nghĩ cẩn thận thì sẽ tốt thôi."

Hồng Lăng thận trọng gật đầu. "Vâng ạ."

Không đến một khắc sau, liền nhìn thấy một người mặc quần áo hồng nhạt váy dài kéo đất khẩn khoản mà đến. Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Thư thấy Lâm thị ngẩng đầu ưỡn ngực. Mà dung nhan trắng nõn cũng không giống bị bi tình, mà là có ít tươi cười. Nàng thản nhiên hướng Mộ Dung Thư thi lễ, "Em dâu thỉnh an vương phi."

Mộ Dung Thư thò tay đỡ. "Đều là người mình, không cần đa lễ như vậy, mau mau đứng lên."

"Tạ vương phi." Lâm thị tạ lễ, ngồi xuống, liền nhìn về phía Mộ Dung Thư.

Mộ Dung Thư lúc này mới nhìn rõ Lâm thị ngày hôm nay, Lâm thị ngày hôm nay đã hạ không ít tâm tư, da thịt trắng nõn hợp với váy dài hồng nhạt, càng lộ vẻ phấn nộn, đem so với màu sắc quần áo ảm đạm trước đây, hiện giờ mềm mại như hoa. Đặc biệt một đôi mắt xếch, khi đuôi én xếch lên, trong mắt còn có thủy quang tươi cười, quả nhiên là cách biệt một trời một vực, nếu không phải người quen biết Lâm thị, sẽ cho rằng người trước kia cái cùng hiện tại hoàn toàn là hai người."Mấy người Ngũ đệ ở trong lao có mạnh khỏe không?"

"Gần đây đã tốt hơn nhiều. Phu quân tính tình sửa lại không ít, hắn nói em dâu thay lời chuyển cáo vương phi, trước đó vài ngày phu quân tự tiên hành động như vậy, bây giờ đây phu quân nghĩ lại thập phần tự trách. Mong rằng vương phi chớ ghi ở trong lòng." Lâm thị lập tức cung kính trả lời. Hai ngày này nàng chỉ cần vào đại lao, liền khuyên giải Vũ Văn Nghị, khiến hắn nhận rõ thế cục, chớ để những suy nghĩ này không có khả năng chiếm lấy. Nếu không muốn trở thành cái đinh trong mắt người khác, chỉ có an phận thủ thường. Vũ Văn Nghị trước đây bị thủ đoạn của Mộ Dung Thư hù, cũng bị Vũ Văn Mặc lạnh lùng áp chế, lại có Lâm thị khuyên can, có vẻ như đã nghĩ rõ ràng.

"Đều là người một nhà, chớ để ý những lời này. Nếu là người một nhà làm sao có thể không có xung đột va chạm. Có gì cũng đã nói rõ, cái gì đều đã trôi qua." Mộ Dung Thư cười nhạt nói. Lâm thị đây là đang lấy hành động hướng nàng cầu xin. Vũ Văn Nghị tâm cơ không đủ thâm trầm, mà Lâm thị dùng tâm tư khuyên can nhất định có thể làm cho Vũ Văn Nghị chú ý. Quan trọng nhất là có Lâm thị khuyên bảo, Vũ Văn Nghị về sau cũng sẽ ít tìm phiền toái.

Lúc này Hạ Thảo sau lưng Lâm thị cầm lên một bộ y phục, giao cho Hồng Lăng, "Đây là quần áo em dâu hai ngày này thêu, ngày hôm nay cuối cùng thêu xong, liền lập tức đưa tới cho vương phi. Vương phi nhìn, có thích hay không, nếu không thích em dâu lấy về lại sửa chữa."

Mộ Dung Thư mắt mang nụ cười nhìn lướt qua, Lâm thị hảo tú công, quần áo màu hồng phấn, phía trên là dùng ngân tuyến cùng màu hồng phấn thêu mấy đóa bách hợp, liền ngay cả vạt áo cũng cẩn thận thêu biên, vừa thấy liền biết là dụng tâm. Mộ Dung Thư lập tức sai Hồng Lăng thu vào: "Hình dạng thật là không tệ, bản phi rất thích. Em dâu khổ cực rồi. Sau này không nên vất vả như thế. Nữ tử không nên thức đêm nhiều."

Lâm thị cảm kích nhìn về phía Mộ Dung Thư, "Nếu không có vương phi chỉ dạy, em dâu quả quyết sẽ không thấu triệt như vậy. Có lẽ hôm nay còn ở trước giường mà lau nước mắt."

Mộ Dung Thư trong mắt lóe lên một tia hiểu rõ, bưng chén trà trên bàn trà, nhấp một hớp nhỏ, nhìn về phía Lâm thị, cười nhạt nói: "Em dâu nếu không phải người thông minh, bản phi dù có nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng." Ngày hôm nay Lâm thị tới gặp nàng, xem ra, không đơn thuần là đến tặng lễ vật bày tỏ tâm ý. Đây là đang xem nên mở miệng như thế nào. Thế nhưng, nàng cũng đã sớm liệu đến.

Quả nhiên, Lâm thị nghe xong nàng lời này về sau, đó là thở dài, liễu mi nhẹ nhàng cau lại."Em dâu là không tốt, gả cho phu quân đã qua một năm, vẫn luôn là Quách di nương quản sự. Em dâu mọi việc đều không xen tay vào được. Hiện thời lại làm cho hạ nhân trong viện và trong vương phủ chê cười." Một năm qua, nàng ở trong phủ nhận hết chê cười, cũng bởi phu quân không muốn gặp nàng, nàng cũng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ đoạt quyền trong tay Quách di nương, mà lúc này...

Thì ra là thế, Mộ Dung Thư nhíu mày sao cười nói: "Từ trước tới nay là Ngũ đệ không muốn để cho em dâu mệt nhọc quá mức." Lâm thị mặc dù là thấy được chỗ then chốt, nhưng vẫn như cũ không có vài phần thủ đoạn cứng rắn, sợ là Quách di nương nhìn thấy nàng hai ngày này biến hóa, vì để ngừa việc ngoài ý muốn lại càng phòng bị Lâm thị.

Lâm thị nghe xong Mộ Dung Thư nói, hai mắt đẫm lệ nói: "Kỳ thực có mấy lời em dâu thật cũng không muốn nói ra, nhưng một năm nay, chỉ có vương phi đối tốt với em dâu. Em dâu mới không nhịn được, một năm qua, Quách di nương khắp nơi cắt xén nguyệt ngân em dâu. Em dâu nguyên bản cũng không thèm để ý, hơn nữa cũng không có chỗ cần dùng bạc. Nhưng hai ngày này nhà mẹ đẻ đại ca tổ chức tiệc mừng có con trai trưởng, em dâu muốn đưa cái hậu lễ. Nhưng trong tay không có hiện ngân, vốn là một năm qua, Quách di nương chiếm của em dâu không ít bạc, em dâu muốn đòi lại, nhưng Quách di nương lại nói chưa bao giờ cắt xén bạc cả."

Thời điểm Lâm thị nói những lời này, trên mặt toàn là thần sắc khó coi, nàng cũng là không còn cách nào. Nàng là chính thê, qua một năm đã nhận hết ức h.i.ế.p của tiểu thiếp. Nàng cẩn thận nhìn thần sắc Mộ Dung Thư, lại nói tiếp: "Em dâu suy nghĩ thật lâu, nhưng cũng nghĩ không ra biện pháp gì."

Thì ra là thế. Mộ Dung Thư đôi mắt khép hờ, Lâm thị là tới xin giúp đỡ.

Lúc này, Thường Thu bước vào, trên mặt nàng là lo lắng, sau khi vào cửa liền đi tới bên người Mộ Dung Thư, đưa lỗ tai nói: "Vương gia bị nhị hoàng tử đả thương."

Loading...