Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 358

Cập nhật lúc: 2024-12-07 09:21:13
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy rằng ở trong chuyện Mộ Dung Nguyệt tự sát cũng không phải toàn bộ sai lầm đều ở đây trên người Mộ Dung Lan, nhưng cũng không thể không nói nàng đã có chút tâm ác độc. Nhưng Triệu Sơ đã gặp qua muôn vạn loại người, rất nhiều người sẽ vì mục đích của mình làm chuyện thương thiên hại lí, so với Mộ Dung Lan càng ác độc hơn, hắn đối với chuyện này cũng không có quá nhiều cảm giác.

Thần sắc hắn nhàn nhạt, ánh mắt kia tựa như hắn đứng ở trên cao, nhìn xuống muôn dân. Ánh mắt càng có thể xuyên qua đến sâu tận lòng người. Mộ Dung Lan tâm phát run, dung nhan như hoa trắng bệch, nháy mắt nàng tự động thấy hổ thẹn đến mức muốn chôn mình vào trong đất bùn.

Đột nhiên, nàng lại là tự giễu cười: "Vương phi, nhị ca, ta chưa bao giờ nghĩ bản thân mình sẽ hèn hạ như thế, nhưng ta đã vô tình thương tổn Ngũ muội." Nàng quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Thư cùng Mộ Dung Ngạn, dường như là biện giải, lại tựa hồ là trình bày sự thật. Ngay trong nháy mắt, nàng đột nhiên cảm giác được bản thân mình hèn hạ, thậm chí vô sỉ. Thậm chí tự khiến mình sợ.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư lông mi khẽ nhúc nhích, trong mắt hiện lên một tia bất đắc dĩ. Hiện giờ dù truy cứu Mộ Dung Lan cũng có tác dụng gì? Ở trên chuyện này, rốt cục người khởi xướng là ai? Có lẽ không phải Mộ Dung Lan, không phải Mộ Dung Nguyệt. Huống hồ, Mộ Dung Lan phạm lỗi là do lương tâm ích kỷ, một phần là do Mộ Dung Nguyệt không chịu nổi áp lực. Còn nữa, nàng cũng không có quyền bình luận nhiều như vậy. Nàng thở dài một tiếng nói: "Tuy rằng vô tình, nhưng chung quy vẫn có báo ứng." Chuyện Mộ Dung Nguyệt c.h.ế.t sẽ cắm rễ ở trong tâm của Mộ Dung Lan.

Vũ Văn Mặc nhẹ nhàng vuốt phía sau lưng nàng, âm thanh mềm mại giống như gió xuân ấm áp vuốt ve Mộ Dung Thư dần dần tâm nàng ấm lại, "Thư nhi, trong lòng ta, nàng thiện lương nhất đáng yêu nhất không người theo kịp." Hắn xem nàng như trân bảo, như một phần thân thể, không cách nào dứt bỏ. Nếu như mất đi, hắn cũng cùng c.h.ế.t chỉ có cách nhau có một đường mỏng manh.

Mộ Dung Thư tâm ấm áp, nàng thế nào đã quên, ở thế giới mà nàng căm thù đến tận xương tuỷ, không cách nào trốn tránh này, còn có hắn đi theo nàng làm bạn, còn có cái gì hơn để cho người cảm giác được hạnh phúc nữa?

"Tứ muội, ngươi cẩn thận suy nghĩ đi, ngươi không làm Ngũ muội thất vọng sao? Một câu vô tâm có thể làm cho Ngũ muội sống lại sao? Ngươi và Ngũ muội cùng gặp những chuyện như vậy, ta từ trước tới nay luôn đau lòng. Ở trong phủ đối với các ngươi không dám có điều sơ hở, khắp nơi đều lo nghĩ. Chính là hi vọng các ngươi quên đi thống khổ, liền coi như các ngươi đời này đều ở lại phủ tướng quân, ta cũng sẽ cho các ngươi áo cơm vô ưu, nhưng ngươi lại làm ra chuyện như vậy khiến cho ta thật thất vọng." Mộ Dung Ngạn hiển nhiên nhận lấy kích thích không nhỏ, hắn mắt đầy vẻ đau xót nói vài câu với Mộ Dung Lan, sau đó liền phẩy tay áo bỏ đi. Tức giận đã quên còn có mấy người Vũ Văn Mặc đang ở đó.

Mộ Dung Lan thân hình bất ổn, quật cường trong mắt rưng rưng, nhìn bóng lưng Mộ Dung Ngạn rời đi, nhẹ nhàng hô: "Nhị ca, là muội sai rồi."

Mộ Dung Ngạn nghe tiếng bước chân dừng một chút, nhưng vẫn cũ bước nhanh rời đi.

Hồng Lăng nhìn tình thế phát triển, nhất thời lo lắng, kỳ thực ở thời điểm Tứ cô nương có tư tâm như vậy đối đãi với Ngũ cô nương, nàng cũng là có giãy giụa đi? Thế nhưng, giờ có còn trọng yếu không?

Mộ Dung Thư nhìn lướt qua Mộ Dung Lan thở dài một tiếng, Mộ Dung Lan lại coi trọng Triệu Sơ. Trong lòng cảm khái, Mộ Dung Lan thật khờ, chưa từng cùng Triệu Sơ nói chuyện lại có thể say mê hắn như vậy. Phía sau Triệu Sơ là đại gia tộc, chỉ cần trong phủ còn Triệu thái thái thì tuyệt đối sẽ không cho phép Triệu Sơ cưới một nữ tử không môn đăng hộ đối, thậm chí là thiếp cũng vạn lần không được. Mộ Dung Lan dù không gặp những chuyện kia, không làm thương hại bất luận kẻ nào, dựa vào thông minh của nàng có lẽ sẽ có khả năng, nhưng hiện tại thì...

"Chúng ta nên trở về Vương phủ." Vũ Văn Mặc nhẹ giọng ở bên tai Mộ Dung Thư nói, hắn không muốn nàng tiếp tục lưu lại phủ tướng quân, ở lâu một khắc sẽ khiến nàng đau lòng một khắc.

"Ân." Mộ Dung Thư gật đầu đáp. Cần phải trở về, nàng đến bất quá là muốn đưa tiễn Mộ Dung Nguyệt, nàng ấy từng là một thiếu nữ đẹp đẽ như hoa như mộng. Hiện thời Mộ Dung Nguyệt mỉm cười rời đi, coi như là toàn bộ tâm tư của nàng hay những chuyện khác, nàng không cách nào để ý tới, cũng không cần phải để ý tới. Làm cho bản thân tăng thêm phiền não, mỗi người có một phúc, người khác nghĩ trái nghĩ phải cũng không xong.

Bọn họ rời đi, Triệu Sơ tự nhiên cũng đi theo rời đi.

Lúc mấy người sắp đi ra khỏi phòng, phía sau truyền đến thanh âm ẩn ẩn lại rất lạnh lùng Mộ Dung Lan: "Triệu ngũ công tử, lúc ở đại lao, chàng có từng nhớ ta?"

Mấy người dừng bước lại, Triệu Sơ vẫn không quay đầu lại, nói: "Không."

Mộ Dung Thư con ngươi đen chớp động, ánh mắt d.a.o động vẻ bất đắc dĩ. Cảm thụ được bên hai bờ vai truyền đến ấm áp, Mộ Dung Thư ngẩng đầu nhìn hướng Vũ Văn Mặc, cười nói: "Đi thôi."

Vũ Văn Mặc gật đầu, ôm nàng vào trong lòng chặt hơn.

Hồi lâu, trước cửa chỉ còn từng trận gió lạnh thổi vào, Mộ Dung Lan chậm rãi tự giễu mà cười, hoa trong gương trăng trong nước nguyên bản chính là giấc mộng.

"Tứ cô nương..." Phòng trong không có một người dư thừa, còn dư lại là cô cô từ nhỏ làm bạn ở bên người nàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-358.html.]

"Cô Cô, ta sai lầm rồi." Hai dòng nước mắt chảy dài gò má, nàng gắt gao nhắm đôi mắt lại, cô đơn...

Trở về ngồi trên xe ngựa.

"Tứ cô nương là vì ái mộ Triệu Sơ mà có tư dục, Mộ Dung Nguyệt c.h.ế.t nàng ta không phải không có can hệ." Vũ Văn Mặc nhìn về phía Mộ Dung Thư, như gió xuân ôn nhu nói với nàng.

Mộ Dung Thư có chút kinh ngạc, tuy rằng Vũ Văn Mặc xem như cái gì đều không chú ý, nguyên lai lúc hắn không đếm xỉa đến là lúc hắn nhìn thấu toàn bộ. "Vâng. Lần đó phủ tướng quân bị phế đế xử tội, ai cũng không thể may mắn thoát khỏi bị bỏ tù. Một lần Triệu ngũ công tử cùng Tạ Nguyên đến đại lao. Khi đó, nàng đã đối với Triệu ngũ công tử khuynh tâm đi."

"Nếu là như vậy, Tứ cô nương cuồng dại không suy nghĩ. Triệu gia nhà cao cửa lớn, chú ý nhất là môn đăng hộ đối. Tứ cô nương là thứ xuất, lại có một đoạn thời gian kia sẽ không được các đại gia tộc dung nhập. Mà trọng yếu hơn là, Triệu Sơ đối Tứ cô nương vô tình." Vũ Văn Mặc trầm giọng nói. Lúc nói đến Triệu Sơ đối Mộ Dung Lan vô tình, hắn nhìn Mộ Dung Thư mắt tối đen lóe lóe, ở đáy mắt hình như có tầng mây xếp chồng lên.

Mộ Dung Thư vẫn chưa chú ý, đang đem ánh mắt đặt ở phong cảnh ngoài xe ngựa, hiện tại đã là đêm khuya, trên đường đã tối đen một mảnh, chỉ có một ít nhà sẽ đốt đèn lồng, ánh sang mờ ảo, như chiếu đèn đường cho những người ở ngoài chưa về nhà. Nàng chuyển ánh mắt nhìn về hướng Vũ Văn Mặc, tươi cười xán lạn nói: "Im lặng, chúng ta còn có bao lâu nữa thì về đến nhà?" Cái nhà kia, có rất nhiều việc chờ nàng chiếu cố.

Vũ Văn Mặc đuôi lông mày khẽ nhúc nhích, bỗng nhiên nắm giữ tay nàng, ôn nhu nói: "Sẽ nhanh đến thôi."

Liên tiếp hai ngày, Vũ Văn Mặc đều đêm khuya mới về, Mộ Dung Thư không khỏi lo lắng, mỗi đêm đều tắt đèn, nằm ở trên giường chờ. Đợi cho đến khi nàng nghe thanh âm nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào trong phòng, nàng mới yên tâm nhắm mắt lại đi vào giấc ngủ.

Nàng biết, rất nhiều chuyện cũng không đến mức căng thẳng, hiện thời hoàng đế không có khả năng không hề có cử động gì. Mà Vũ Văn Mặc bọn họ tuy rằng đã có chuẩn bị, nàng cũng sẽ đem chủ ý của mình nói cho bọn họ, nhưng nàng dù sao cũng là người hiện đại, không có trải qua chuyện trên triều đình ngươi lừa ta gạt, chỉ có thể tín nhiệm hắn.

Nghe nói Vũ Văn Tập hiện thời càng ngày càng được hoàng thượng yêu thích, đại thần trong triều cũng có nhiều người nịnh bợ hắn, trái lại Vũ Văn Hạo dần dần bị vắng vẻ, Đông cung lạnh lùng không bằng tiểu viện của hoàng tử. Mẹ đẻ của Vũ Văn Tập là Thục phi hôm qua được thăng vị thành hoàng quý phi, mẫu bằng tử quý.

"Vương phi, người ngày hôm nay thế nào luôn có vẻ thất thần?" Hồng Lăng từ phòng bếp lấy ra trái cây vừa mới rửa sạch tiến vào, thấy Mộ Dung Thư vẫn duy trì tư thế đọc sách, nhìn ngoài cửa sổ vẻ mặt thất thần.

Mộ Dung Thư chậm rãi thu hồi thần, nhìn thoáng qua trái cây trong tay Hồng Lăng, cười nói: "Sai Văn Kỳ mỗi ngày mang cho Hiên nhi chút hoa quả, Hiên nhi đứa nhỏ kia vẫn luôn không thích ăn trái cây."

"Đúng vậy a, tiểu thiếu gia thích ăn nhất đó là thịt, mấy ngày trước đây lúc nô tì trở lại gặp tiểu thiếu gia thấy đã gầy đi một vòng, 2 ngày nay nhìn lại thấy có vẻ mập ra." Vừa nhắc tới Hiên nhi, Hồng Lăng không nhịn được cười nói.

Mộ Dung Thư khẽ mỉm cười nói: "Hai ngày này cũng đúng là đã mập lên." Hiên nhi đứa nhỏ này thật sự là quá mức thông minh, ở trước mặt người khác có lẽ là một quỷ linh tinh, nhưng ở trước mặt nàng lại luôn nhu thuận, nghe nói cái gì tốt cũng tìm cách đưa đến làm cho nàng vui vẻ.

"Nếu Tiểu thiếu gia trưởng thành, không biết sẽ có bao nhiêu danh môn khuê tú ái mộ đâu, đến lúc đó vương phi có thể sẽ buồn việc để cho tiểu thiếu gia cưới cô nương nhà ai." Hồng Lăng đem hoa quả đặt xuống, nhịn không được che miệng cười nói.

"Ha ha, đúng vậy." Mộ Dung Thư cũng không nhịn được cười. Trước mắt lại không tự chủ hiện lên cảnh tượng kia, những nữ tử kia vì si mê Hiên nhi, ào ào đến lấy lòng nàng. Bất quá bây giờ lại có chút phát sầu, đến lúc đó nàng sẽ làm ác bà bà uy nghiêm, hay là bà bà ôn hòa hiền lành?

Nói tới đây, Hồng Lăng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, không lâu nàng cũng cùng một người đàm luận chuyện về sau. Nói về sau cũng sẽ có đứa nhỏ của mình, người kia không quan tâm dung mạo của nàng, nói muốn cả đời đối tốt với nàng. Nhưng nếu chọn lựa giữa người đó và Vương phi, nàng không chút do dự lựa chọn Mộ Dung Thư. Mà lúc này, nàng lại có chút không bỏ được người kia. Nghĩ vậy, cảm thấy bản thân mình thật sự là ích kỷ.

Mộ Dung Thư dư quang quét qua thần sắc Hồng Lăng, thấy nàng thất thần, vẻ mặt kia có vẻ như đang nhớ ai đó. Mộ Dung Thư đôi mắt lóe lóe, hướng Hồng Lăng nói: "Bản phi đã chuẩn bị một phần phong phú đồ cưới cho ngươi, chờ ngươi quyết định gả cho người có thể phó thác chung thân." Hồng Lăng đi theo bên người nàng đã hơn một năm, nàng làm sao có thể không có phát hiện Hồng Lăng sau khi trở về có thay đổi? Một nữ tử nếu như trong lòng vướng bận một nam nhân, như vậy, con người nàng sẽ có chút thay đổi, thay đổi này bản thân sẽ không chú ý, nhưng người khác nhìn vào là có thể biết ngay.

Hồng Lăng thân hình run lên, môi có chút run đẩu, thần sắc kích động né tránh ánh mắt Mộ Dung Thư, nàng cắn môi nói: "Nô tì đời này muốn hầu hạ bên người vương phi, tuyệt đối sẽ không lập gia đình." Đã nói ra lời thề, nàng sẽ không thể vi phạm. Huống hồ vương phi cùng tiểu thiếu gia đều cần nàng.

"Ngươi nha đầu ngốc, bên cạnh ta nhiều người đắc lực như vậy, ta làm sao có thể ích kỷ để cho ngươi không gả mà ở lại Vương phủ? Huống hồ, cho dù ngươi nguyện ý, trong lòng người kia sẽ nguyện ý sao?" Mộ Dung Thư lôi kéo tay nàng, khiến nàng ngồi xuống, sau đó ấm giọng nói.

Hồng Lăng thần sắc lóe ra, không khỏi nghĩ tới người kia.

Loading...