Mộ Dung Lan tự giễu cười lạnh, không ngại hướng Mộ Dung Thư ánh mắt lạnh thấu xương, thần sắc lạnh lùng nói: "Có mấy ngày không gặp vương phi, vương phi bệnh nặng mới khỏi, ngày sau chú ý thân thể." Nàng tự nhiên biết Mộ Dung Thư muốn biết cái gì, khi ở trong phòng Mộ Dung Nguyệt, Mộ Dung Thư lạnh như băng liếc mắt một cái, cũng đã khiến nàng có điều phát hiện, chính là nàng không thể tưởng được. Mộ Dung Thư chỉ là thông qua câu nói đầu tiên của Mộ Dung Nguyệt đã có thể thấy rõ nhiều như vậy.
"Mệt tứ muội quan tâm." Mộ Dung Thư khóe miệng nhếch lên, cười nhạt nói, dường như vừa rồi trong mắt cùng trong miệng mồm sắc bén chưa bao giờ xuất hiện qua. Mộ Dung Lan phản ứng như vậy, đã nói rõ trong chuyện Mộ Dung Nguyệt c.h.ế.t nàng cũng có phần, thậm chí là ở trong đó sắm vai trọng yếu nhất. Sau khi xác định điểm ấy, nàng cảm giác được trong tâm một trận phát lạnh, tuy rằng nàng cùng Mộ Dung Lan Mộ Dung Nguyệt tiếp xúc cũng không nhiều, chỉ có vài lần gặp mặt. Mộ Dung Lan ở trong mắt nàng luôn luôn là người cao ngạo, nhưng mà cao ngạo cũng không có nghĩa là lạnh lùng vô tình, sao hôm nay lại có thể lãnh tâm tuyệt tình đến mức này!
"Ta biết vương phi có điều nghi hoặc, phương thuốc kia ta đưa cho Ngũ muội. Ngũ muội vẫn chưa sử dụng." Mộ Dung Lan cúi đầu, trong thanh âm cũng có vài phần bi thống.
"Vì sao?" Mộ Dung thư kinh hỏi.
Mộ Dung Lan lãnh giọng cười ra tiếng, "Vương phi chẳng phải đại phu nổi tiếng, Ngũ muội bị bệnh rất nhiều người bắt mạch cũng chỉ kê đơn thuốc an dưỡng, nhưng vẫn như cũ không hồi phục. Nàng làm sao lại tin tưởng phương thuốc vương phi? Liền tính vương phi gần đây nghiên cứu sách thuốc, nhưng cũng chỉ là hiểu sơ da lông. Ta cũng không tin, huống chi Ngũ muội. Ta khi ở thanh lâu, gặp qua rất nhiều nữ tử bị tra tấn sống không bằng chết, thống khổ, nóng lòng muốn chết. Nếu vương phi sớm cầu Triệu ngũ công tử tiến đến, Ngũ muội liền sẽ không có hôm nay."
Nàng lời nói này có chút khí thế bức người, vô lý đến cực điểm! Sau khi Mộ Dung Lan nói xong, cũng phát giác bản thân có chút không nên nói. Nhưng những lời này đều là lời trong lòng của nàng. Nàng cũng thừa nhận, trong đó có tư tâm của nàng. Khi Mộ Dung Thư tự tin đem phương thuốc cho nàng, nàng liền biết, phương thuốc đó có thể cứu Ngũ muội. Nhưng khi Ngũ muội đưa ra chất vấn, thậm chí là đã có tia mất mát nhìn lên, nàng cũng không có khuyên can. Lúc ấy nàng có ý tưởng, nếu Ngũ muội bị bệnh nghiêm trọng, Mộ Dung Thư không cách nào khám và chữa bệnh, có lẽ sẽ tìm đến Triệu Sơ. Cho nên nàng chờ, cũng khuyên Ngũ muội kiên trì. Nhưng ai có thể nghĩ tới Mộ Dung Thư thân thể nhiễm bệnh nặng? Thẳng đến mấy ngày gần đây mới khỏi bệnh? Khi đó Ngũ muội lại đợi không được, Ngũ muội bị ốm đau cùng những lời đồn đãi tra tấn thống khổ, đã nghĩ muốn chết, thừa dịp nàng chưa kịp chuẩn bị nuốt độc dược nhảy hồ. Nàng hối hận không kịp, lại vào thời điểm này Mộ Dung Thư mang theo Triệu Sơ xuất hiện! Nhưng đã quá muộn. Nàng nhớ tới ngày xưa đồng dạng thống khổ. Nàng nguyên bản cho là mình có thể nhìn thấu rất nhiều người rất nhiều việc, nhưng lại không có nghĩ qua sẽ có một ngày nàng sẽ biến thành khó coi như vậy, không cách nào tưởng tượng.
Càng thêm thật đáng buồn chính là, nàng trong lúc vô tình phát hiện, trong mắt Triệu Sơ không có bóng một nữ tử nào khác trừ bỏ Mộ Dung Thư.
Nghe xong, Mộ Dung Thư lửa giận trong lòng bay lên, thần sắc chợt rét lạnh như băng.
Hồng Lăng luôn luôn ở trong phòng nghe hai người nói chuyện, gặp tình huống này, sắc mặt lạnh như băng nhìn Mộ Dung Lan, lạnh giọng nói: "Tứ cô nương, đây là lời người nên nói sao? Vương phi từng nói qua phương thuốc này hữu dụng, nếu người lúc ấy nếu không tin tại sao lại mang đi? Về sau trở về phủ tướng quân, Tứ cô nương vì sao không khuyên giải Ngũ cô nương thử xem, nô tì tuy rằng đoán không ra tâm tư của cô, nhưng cũng biết Tứ cô nương chắc chắn có tính toán khác. Còn có, Triệu ngũ công tử cùng vương phi cũng không tính là quen thuộc, vương phi có thể nào làm cho Triệu ngũ công tử đến phủ tướng quân vì một cô nương chưa lấy chồng bắt mạch? Huống chi, Triệu ngũ công tử cũng không phải đại phu! Tứ cô nương nói như vậy, nếu để cho người khác nghe qua, chẳng phải là làm hư thanh danh vương phi? Làm hư thanh danh Triệu ngũ công tử? Làm hư thanh danh Ngũ cô nương, làm hư thanh danh Tứ cô nương ngài sao?!"
Có mấy lời Mộ Dung Thư không thể nói được, Hồng Lăng lại có thể nói được, trách móc.
"Bản phi ngược lại thật sự là không biết tứ muội cũng có một mặt âm ngoan lãnh khốc như thế." Mộ Dung Thư âm thanh lạnh lùng nói. Vì muốn cùng Triệu Sơ có thể tiếp xúc, lại có thể nhìn Mộ Dung Nguyệt nhận lấy thống khổ, Mộ Dung Lan nàng ngược lại thật sự là âm ngoan lãnh huyết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-357.html.]
Mộ Dung Lan sắc mặt tái nhợt, bị Mộ Dung Thư cùng Hồng Lăng chọc thủng tâm sự, nàng tâm loạn như ma. Chưa bao giờ hối hận xâm chiếm toàn tâm nàng như lúc này. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới Ngũ muội sẽ chết...
Bỗng nhiên, cánh cửa đóng chặt lại bị đẩy ra.
Đầu tiên đập vào mắt chính là Vũ Văn Mặc. Hắn đôi mắt lạnh như băng không có một tia độ ấm nhìn lướt qua Mộ Dung Lan, hắn lập tức đi qua hướng về phía Mộ Dung Thư. Đem Mộ Dung Thư ôm vào trong ngực. Nữ nhân của hắn không tới phiên bất luận kẻ nào chỉ trích, thậm chí là vu oan! Chuyện Mộ Dung Nguyệt c.h.ế.t cùng Mộ Dung Thư một chút liên can cũng không có! Hắn ôm chặt Mộ Dung Thư, một đôi con ngươi lạnh như băng ẩn chứa sát khí nhìn Mộ Dung Lan. Nếu Mộ Dung Lan không phải muội muội của Mộ Dung Thư, hắn chắc chắn muốn lấy mạng Mộ Dung Lan! Chỉ vì vừa rồi lúc ở trong phòng của Mộ Dung Nguyệt, hắn chân thật cảm thấy Mộ Dung Thư đối với thế giới này có sự chán ghét. Hắn thật vất vả mới làm cho nàng muốn lưu lại, tuyệt đối không cho phép ở nàng có bất luận lý do rời khỏi thế giới hắn!
Sự bảo vệ như vậy thật làm cho người ta ghen tỵ, Mộ Dung Lan bỗng nở nụ cười tự giễu. Mộ Dung Thư dễ dàng có được, nhưng nàng đời này không cách nào với đến được. Nguyên bản, nếu không có những chuyện đó xảy ra nàng có lẽ có thể có được phải không?
Ở phía sau Vũ Văn Mặc là Mộ Dung Ngạn, vẻ mặt tức giận nhìn về phía Mộ Dung Lan, quả thực không thể tin nói: "Tứ muội, ta chưa từng nghĩ tới, ngươi lại có thể làm ra chuyện này! Ngươi từ nhỏ cùng Ngũ muội luôn luôn tốt, Ngũ muội có vật gì tốt đều muốn cùng ngươi chia sẻ. Thế nhưng ngươi lại có thể trơ mắt nhìn Ngũ muội dần dần c.h.ế.t đi! Ngươi có từng tự trách? Có từng hối hận? Ngươi quá làm cho ta quá thất vọng rồi!"
Mộ Dung Lan sắc mặt trắng thêm vài phần, bước một bước về phía trước, ông ông miệng, nhỏ giọng giải thích, "Nhị ca, ta cũng không nghĩ sẽ như vậy." Nàng chưa bao giờ nghĩ tới sẽ khiến cho Ngũ muội muốn chết. Nàng cũng chưa từng nghĩ tới có một ngày bản thân mình sẽ trở nên hèn hạ như vậy. Nàng lúc này hối hận nói."Ta mấy ngày nay đã cố hết sức khuyên Ngũ muội uống thuốc do vương phi khai, nhưng Ngũ muội không phục, nàng không tin bất luận phương thuốc nào. Ta ba lần bốn lượt khuyên, Ngũ muội như cũ vẫn không nghe." Về sau, nàng không khuyên nữa, hy vọng xa vời Mộ Dung Thư có thể khỏi bệnh đến khuyên nàng.
Mộ Dung Thư thất vọng nhìn Mộ Dung Lan, nhịn không được cười lạnh nói: "Hối hận bây giờ còn hữu dụng không?"
Mộ Dung Lan cắn răng, trong mắt đã có nước mắt chảy ra. Nàng vốn là kiêu ngạo, vì vậy cho dù hiện tại biết mình đã sai rồi nhưng lại như người không xương cột sống ngồi trên đất, môi có chút run nói: "Nếu như có khả năng, ta luôn không hy vọng sẽ như thế."
Giọng nói vừa mới hạ xuống, nàng ngẩng đầu liền phát hiện ở phía sau Mộ Dung Ngạn là Triệu Sơ.
Hắn vẫn tuấn mỹ nét mặt hoa lệ bức người như cũ.
Mộ Dung Lan một trận hoảng hốt, không chịu nổi khi hắn nhìn thấy nàng như vậy!
Triệu Sơ nhàn nhạt, ánh mắt dừng ở trên người Mộ Dung Thư, ngày hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, đối với nàng chắc chắn sẽ bị đả kích. Lúc nàyVũ Văn Mặc hình như có chút phát hiện nhìn qua hắn, hắn tự nhiên thu hồi ánh mắt, ngược lại lạnh lùng nhìn về phía Mộ Dung Lan.