Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 336

Cập nhật lúc: 2024-12-06 12:50:25
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ước chừng không quá nửa canh giờ, người của phòng bếp đưa canh tới.

Vũ Văn Mặc mấy tháng qua ăn vào cái gì cũng nhạt như nước ốc, nhạt nhẽo vô vị, hiện giờ lại cảm thấy tuy chỉ là một bát canh gà thế nhưng lại là mỹ vị. Bởi vậy cố ý nói với phòng bếp làm thập phần thanh đạm nên hắn và Mộ Dung Thư ăn vừa phù hợp.

"Bắt đầu từ ngày hôm nay, nếu như để cho ta phát hiện chàng không ăn cơm, cũng đừng trách ta không nhắc chàng trước. Con người ăn uống la quan trọng, không ăn cơm chính là tự tìm chết." Mộ Dung Thư vừa ăn cháo một bên vừa lầm bầm hai câu, tiểu bộ dáng thoạt nhìn giống như một bà quản gia. Bất quá trong mắt Vũ Văn Mặc một cái nhíu mày, một ánh mắt uy h.i.ế.p cũng làm cho tâm hắn ấm áp lên vạn lần.

Đây là cảnh tượng mà mấy ngày nay hắn chỉ được nhìn thấy trong mộng. Hiện giờ lại chân chân thực thực xuất hiện trước mắt. Lời nói từ miệng truyền ra tuy có chút giọng điệu ra lệnh, nhưng lại làm cho tâm hắn vui mừng không thôi. Hắn một mặt đầy nhu tình mật ý nhìn nàng cười nói: "Được".

Nghe được hắn ngoan ngoãn gật đầu trả lời, Mộ Dung Thư vui vẻ, lại cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

Vũ Văn Mặc nhìn sang nàng, thấy thân hình gầy đi một vòng lớn, sắc mặt tái nhợt, ngay cả chân trái cũng hành động bất tiện, lập tức hỏi: "Thư nhi, nàng làm sao trốn khỏi người què kia được? Như thế nào tìm được đường sống trong chỗ chết? Sau đó làm sao bị Mã hộ vệ tìm được? Chân này là lúc ngã xuống từ trên vách núi bị thường sao? Đã bảo đại phu xem qua chưa? Chút nữa ta sai người đi mời Hoa đại phu xem, chân nagf bị thương nếu để lâu dài không trị được, ngày sau lại sinh thêm bệnh."

Hắn liên tục hỏi một loạt vấn để, làm cho Mộ Dung Thư trong mắt lóe lên, kỳ thực đọan trải qua kia thật sự là giống như ác mộng, nhưng mà nàng nếu không nói, hắn nhất định sẽ lo lắng vạn phần. Nàng liền nuốt xuống thìa cháo trong miệng, cười khẽ vỗ vỗ mu bàn tay hắn, ý bảo hắn đừng khẩn trương, tiếp đó liền cười nói: "Người què kia là theo ý của Phương Dung Mai mà bắt ta, ta sau khi tỉnh lại liền tìm cơ hội hợp tác cũng những nữ nhân đã bị hắn bắt. Sau khi thấy người què kia xuống núi, chúng ta liền ra tay với Phương Dung Mai, theo sau đó liền thoát ra. Chỉ là vận khí của ta không tốt, nửa đường bị rắn cắn, đến khi xuống núi thể lực chống đỡ không nổi. May mắn được biểu ca của Triệu Sơ cứu, sau đó liền ở Liễu phủ dưỡng thương. Trước đó vài ngày gặp được Triệu Sơ, nghe nói ở kinh thành xảy ra rất nhiều chuyện. Ta liền quyết định lập tức trở về, mà Mã hộ vệ cũng là vào lúc này biết được tin tức của ta. Đã nhiều ngày không ngủ không nghỉ rốt cục may mắn về kịp lúc. Chàng làm sao lại nghĩ rằng ta rơi xuống vách núi?"

Ở trên vách núi có một góc áo của nàng, cùng nàng chạy trốn có ba người chết, cho nên ta mới hiểu lầm. Không thể tưởng tượng được thế nhưng nàng lại gặp nhiều chuyện như vậy". Vũ Văn Mặc trầm giọng nói. Nàng tuy nói đơn giản như vậy, nhưng hắn ít nhiều cũng có thể đoán được chắc chắn còn có điều gì nàng không nói. Bằng không tại sao Hồng Lăng ở trấn Thượng Chí lại không biết được chút tin tức nào. Chính là, nếu như nàng đã không muốn nói, hắn cũng không cần bắt nàng phải nói ra.

"Lúc ấy khả năng là do lo chạy, cũng không chú ý chuyện cành cây vướng lại góc áo của ta, nhưng may mà không có chuyện gì xảy ra. Ta còn kịp thời về". Mộ Dung Thư mỉm cười. Hiện giờ sau khi trở về gặp hắn, nàng mới biết mình có bao nhiêu nhớ hắn, tưởng niệm hắn. Nếu hắn xảy ra chuyện gì, nàng sẽ mang theo hối hận đến hết đời.

Vũ Văn Mặc yên lặng múc thêm một chén cháo nữa, chuyển đến trước mặt nàng, "Thêm một chén nữa".

Mộ Dung Thư bĩu môi lắc đầu, bưng kín bụng, "Không ăn nổi nữa".

"Vậy thì chờ đến buổi tối trước khi ngủ lại ăn đi. Lúc này chắc Hiên nhi còn ngủ trưa, chờ nó tỉnh, liền cho nó đến gặp nàng". Vũ Văn Mặc cũng không cưỡng bách nàng, thời gian dài không có ăn cơm, vừa mới bắt đầu cũng quả thật là không nên ăn nhiều.

Hiên nhi? Mộ Dung Thư đôi mắt chớp động, hài tử kia sợ là đã rất sợ hãi đi? Nàng rõ ràng đã đáp ứng với nó sẽ không giận nó mà đi, vậy mà cuối cùng là không thực hiện được. Hiên nhi đã mất đi Liễu Ngọc Nhi, hiện giờ có thể tin tưởng dựa vào cũng chỉ có nàng. "Ân, trong khoảng thời gian này, ta cũng thật nhớ nó."

"Kể từ khi biết nàng gặp chuyện không may đến nay, Hiên nhi mấy ngày nay tựa hồ trầm mặc đi không ít, mỗi ngày lại càng dụng công đọc sách hơn nữa. Mà ta cũng vì không có thời gian quản giáo nó. Thư nhi, tha thứ cho ta một chuyện, kể từ sau khi nàng gặp chuyện không may. Ta liền đối với mọi việc đều không để tâm nữa, nên sợ mình đối với Hiên nhi chiếu cố không chu toàn. Ta đã liên lạc bảo Vương đại nhân tới đón nó. Chắc là ít ngày nữa sẽ đến đây đi." Vũ Văn Mặc áy náy nói.

Mộ Dung Thư thần sắc ngưng đọng lại, chính là cũng chỉ nhíu nhíu mày nhẹ, sau đó giãn ra, nhìn hắn nói: "Không ngại, chờ Vương đại nhân tới, ta tự có cách hướng ông ấy nói chuyện."

"Ăn xong sao?"Vũ Văn Mặc gật gật đầu, tùy ý quay đầu nhìn đồng hồ cát, không sai biết lắm đã đến canh giờ, liền ấm giọng hỏi. Mộ Dung Thư nhín vai mỉm cười, nàng thiếu chút nữa quên rằng ở nhà kề còn có một đàn sài lang hổ báo đang chờ nàng. Sau khi ăn chút cháo, trên người quả nhiên có chút khí lực, liền vươn vươn lưng mỏi nói: "Đi thôi, đừng làm bọn họ chờ đợi sinh nóng nảy."

"Ân"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-336.html.]

Trong nhà kề.

Tổng cộng có sáu người, ba đôi phu thê. Mỗi người đều mang cùng mục đích hoặc khác mục đích tiến đến. Đợi gần một canh giờ, vài người cũng có chút mệt mỏi, dần dần cũng tiêu đi không ít nhẫn nại.

"Vương phi này cũng thật cao giá, chúng ta chờ cũng sắp một canh giờ, nàng như thế còn chưa lộ diện, hay là muốn đem chúng ta hong khô ở chỗ này". Chu thị một mặt đầy tức giận, không kiên nhẫn nói. Nàng là chính thê của lão Tam, trước kia ở quý phủ là đầy sân mọi người đều nghe theo sự phân phó của nàng. Hiện giờ đến đây Vương phủ, nàng tự nhiên cũng có vài phần ngạo khí.

Ngồi bên nàng là lão Tam Vũ Văn Lâm nhìn lại trấn định, ở trên gương mặt lại không nhìn thấy nửa điểm không kiên nhẫn. Sau khi nghe Chu thị nói, hắn lập tức liếc nàng một cái. Chu thị cũng lập tức bĩu môi nhưng theo sau đó cũng ngậm miệng.

Đối diện bọn họ chính là bộ dạng tuấn tú có mười phần giống nhau của lão Tứ Vũ Văn Kháng và lão Ngũ Vũ Văn Nghị. Bên cạnh bọn hắn là chính thê theo thứ tự là Khương thị, Lâm thị.

Khương thị kiều diễm như một đó hoa Đỗ Lan, vừa nhìn đã biết được nuông chiều từ bé. Nhưng trên người không có khí chất của tiểu thư khuê các, ngược lại nhiều thêm vài phần khí chất khôn khéo của thương nhân cùng lanh lẹ. Sau khi nghe được Chu thị nói, trên mặt tương đối có vài phần khinh thường nói: "Nếu đã không nhẫn nại được...Tam tẩu không bằng ở trong sân viện của mình mà đợi. Hiện giờ mới chờ một chút thời gian như vậy liền bắt đầu lầu bầu lẩm bẩm, nếu để vương phi nghe được, không phải sẽ bị thương tâm sao?"

Chu thị nghe vậy, nhất thời nghẹn lời. Nàng tuy rằng là người ruột để ngoài da, tuy nhiên tâm địa gian xảo so không được với Khương thị, Khương thị nói mấy câu đã đem miệng của nàng chặn gắt gao, thật sự là khiến nàng nửa câu đều không có biện pháp phản bác.

Vũ Văn Kháng vẫn chưa quản Khương thị, ở trên miệng là Khương thị chiếm thế thượng phong, khóe môi hắn mới nhếch lên một cái, nhưng vẫn là một câu cũng không nói.

Cuối cùng là Lâm thị, sau khi đi vào nàng vẫn cúi đầu, Khương thị cùng Chu thị công phu ngoài miệng nàng so không được. Nàng bộ dạng phổ thông, tuy rằng năm nay đã mười sáu tuổi. Lại rốt cuộc như tiểu gia nhà nghèo ra ngoài, nhát gan, luôn luôn úy úy súc súc không dám nói cái gì. Thành thân đã qua một năm, Vũ Văn Nghị luôn luôn yêu thích Quách di nương, thủy chung đều không muốn gặp nàng, lại làm cho nàng càng không dám mở miệng. Nàng khẩn trương hai tay ở trên đầu gối nắm chặt.

Bên cạnh Lâm thị là Vũ Văn Nghị quả nhiên là từ trước đến nay đều không có liếc nhìn nàng một cái, ngẫu nhiên thấy nàng thời điểm cũng chỉ là nhíu nhíu mày, tầm mắt liền dời đi.

"Đều là đám đàn bà, ở đây nói vớ nói vẩn cái gì? Câm miệng!" Vũ Văn Lâm lãnh nhìn lướt qua Chu thị, vừa liếc nhìn Khương thị, lạnh giọng quát.

Phương diện này bối phận cao nhất đó là Vũ Văn Hâm, quả nhiên khi hắn mới mở miệng, dù là Chu thị hay Khương thị còn muốn nói gì, cũng đều chỉ có thể để ở trong lòng.

Hiện thời thân mình Nam Dương vương phi dần dần chuyển biến tốt đẹp, bọn họ tự nhiên không thể ở Nam Dương Vương phủ diễu võ dương oai. Đã nhiều ngày Vũ Văn Mặc mặc kệ sự vụ trong phủ. Tuần này thị cùng Khương thị đã ở âm thầm cướp cầm quyền. Dù sao Vũ Văn Mặc nếu không chắc là có thể làm Nam Dương Vương nữa hay không, từng người phu quân của các nàng đều sẽ có hy vọng, các nàng ngày sau cũng sẽ là chủ mẫu Nam Dương Vương phủ này, tự nhiên lo lắng mọi chuyện về sau.

"Tam ca làm gì mà tức giận. Phụ nữ các nàng từ trước tới nay đều là nói nhiều. Huống hồ các nàng nói lại là sự thật. Chúng ta cũng chờ một canh giờ, lại cứ thế nhìn không thấy bóng dáng Vương gia cùng Vương phi. Xem ra, chúng ta là làm người không thích." Vũ Văn Kháng ngôn ngữ có chút âm dương quái khí mà nói. Mấy người huynh đệ bọn hắn, người nào không biết Vũ Văn Lâm là đứng ở phía Vũ Văn Mặc.

"Vương phi thân mình vừa vặn chuyển tốt, khả năng lúc này chính đang nghỉ ngơi còn chưa đứng dậy, chúng ta ở đợi chút đi." Lâm thị ngẩng đầu nhìn mấy người không có nhẫn nại chờ đợi, dè dặt cẩn trọng mở miệng nói.

Mà nàng lời này mới mở miệng, liền khắp phòng người trợn mắt đưa tới, nơi này khi nào đến phiên nàng nói chuyện? Lâm thị lúc này ánh mắt hạ xuống, lập tức lại cúi đầu, lại không dám lên tiếng.

Sau khi mấy người đều muốn đem nhẫn nại tiêu đi gần hết, Mộ Dung Thư cùng Vũ Văn Mặc hai nhân đã tới.

Vũ Văn Mặc dắt díu lấy Mộ Dung thư tiến vào nhà kề, hai người vừa đến, trong phòng mấy người đó là lập tức có tinh thần, vội vàng hướng bọn họ.

Loading...