Vũ Văn Mặc âm trầm nhìn lướt qua hoàng hậu và Hoa phi, giọng nói mang theo khí thế bức người, lại lạnh lẽo làm cho người ta đứng ngồi không yên:
– Bổn vương rất không hiểu, nếu trong lòng hai vị nương nương thật sự không sợ bị bệnh của vương phi ảnh hưởng, sao lúc này lại ra vẻ như muốn cách vương phi càng xa càng tốt thế?
Hai người nghe vậy, nhất thời giật mình sửng sốt một chút. Vừa rồi thật sự là họ đã không suy nghĩ chu đáo, tưởng rằng Vũ Văn Mặc in lặng là vì chột dạ, cho nên mới khí thế bức người như vậy. Nhưng Vũ Văn Mặc trước mắt lại mang theo ánh mắt trấn áp người khác như vậy khiến ai cũng phải e ngại.
– Trong cung quả thật có vài người nói huyên thuyên, chờ khi hồi cung, bản cung sẽ xử lí những kẻ này. Nếu ai còn dám nói năng bậy bạ, bản cung nhất định sẽ không bỏ qua một cách dễ dàng đâu.
Tuy rằng hoàng hậu không can thiệp vào chuyện của nam nhân, nhưng dù ít dù nhiều cũng biết Vũ Văn Mặc không đơn giản như vẻ bề ngoài. Đây cũng là nguyên nhân khiến hoàng đế tiền triều kiêng kị Vũ Văn Mặc lại chậm chạp không dám động đến hắn. Quan trọng hơn nữa là thái tử khá gần gũi với hắn. Giờ khắc này, hoàng hậu biết bản thân hồ đồ, lời nói lại mềm đi vài phần.
Hoa phi lại không thấy như thế. Hiện thời nàng là sủng phi trong cung, Hoàng Thượng chỉ thiếu việc hái sao trên trời xuống cho nàng, chỉ là một gã vương gia, nàng không cần để vào mắt. Ngày hôm nay hùng hổ mà đến, e rằng lại phải mất hứng mà về. Hoa phi cũng chẳng còn lòng dạ nào ở lại, dứt khoát giả vờ giả vịt cầm khăn gấm che bên khóe miệng, ra vẻ mệt mỏi nói:
– Bản cung thật có hơi mệt mỏi, sau khi có thai thì luôn thích ngủ. E rằng đành phải cô phụ ý tốt của Nam Dương vương phi rồi. Bản cung thật sự là cảm thấy vô cùng mệt mỏi, không thể ở lại phủ Nam Dương Vương dùng cơm cùng Nam Dương vương phi.
– Nếu Hoa phi thấy mệt, sức khoẻ là quan trọng nhất. Tin rằng Nam Dương vương phi cũng sẽ không để ý. Chúng ta hồi cung đi.
Hoàng hậu nghe Hoa phi nói vậy, lập tức đứng dậy cười nói.
Hai người rời đi đều có lý do của riêng mình, tiếp tục ở lại chỉ càng thêm đứng ngồi không yên. Mộ Dung Thư trầm mặc một hồi, sau đó được nha hoàn bên cạnh đỡ đứng lên, hành lễ với hai người rồi cười nói:
– Sau này còn cơ hội, thần phụ sẽ không tiễn hai vị nương nương.
Hai người này đi đúng lúc lắm. Dù sao nàng cũng không có cái gì là nhẫn nại và tinh lực dư thừa đi tiếp đãi bọn họ. Mấy ngày liền lên đường, cả người nàng thật sự chịu không nổi nữa.
– Người đâu, cung tiễn hoàng hậu, Hoa phi!
Sau khi Vũ Văn Mặc đứng dậy, hướng tới bên ngoài lạnh giọng ra lệnh một tiếng.
Hoàng hậu và Hoa phi không đạt được mục đích rời khỏi vương phủ.
Thân mình gầy gò của Vũ Văn Mặc có chút cứng ngắc xoay lại, nhìn về phía Mộ Dung Thư. Đôi mắt đen sâu thẳm nóng rực nhìn nàng chằm chằm. Vạn vật trên thế gian như không hề hiện hữu, trong không gian lắng đọng ấy chỉ còn lại hai người họ. Trong đôi đồng tử trắng đen rõ ràng của hắn có đau thương, có mừng rỡ, có ngập ngừng do dự. Tất cả cảm xúc đều là vì nàng.
Nhìn một Vũ Văn Mặc khiến người khác đau lòng như vậy, suy nghĩ của Mộ Dung Thư bỗng chốc trống rỗng hỗn loạn. Vốn tưởng rằng gặp lại, nàng vẫn sẽ không bỏ xuống được. Mà lúc này, nhìn thấy hắn nàng mới biết được, mấy ngày này đối với bọn họ đều có cảm giác dài đằng đẵng.
Gương mặt khuynh thành tuyệt diễm của nàng khẽ xao động, trên môi bỗng nở rộ nụ cười đẹp như hoa. Nàng chủ động tiến về trước từng bước, giọng nhu hoà cười nói:
– Chàng không ăn cơm sao?
Ngay khi vừa bước vào, nhìn thấy hắn, nàng bỗng nhiên hiểu được, vì sao đối mặt đủ mọi công kích mà hắn không chống trả. Không phải bởi hắn đã nắm chắc thắng lợi trong tay, cũng không phải hắn không còn sức lực. Mà là hắn không muốn. Trong mắt nàng long lanh những giọt lệ trong suốt. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới hắn sẽ có một mặt ngốc như vậy. Nàng chưa bao giờ quên lần đầu tiên gặp nhau, khuôn mặt lạnh lùng kia, không vì bất cứ chuyện gì mà biến sắc.
Người như hắn vốn nên như thế, vốn không nên bị tác động bởi bất cứ chuyện gì mà nên giống như mọi nam nhân ở thời đại này, không vì bất kì nữ nhân nào buông tha nhiều thứ như vậy, vốn nên hùng tâm tráng chí vì sự hưng thịnh của phủ Nam Dương Vương, vốn nên có thật nhiều con cháu, tận hưởng tề nhân chi phúc. Hắn vốn sinh ra đã là người như vậy.
Nhưng hắn lại từng bước một thay đổi vì nàng. Đúng vậy, nếu như không vì nàng, hắn sẽ không trải qua những chuyện này. Nàng bỗng nhiên muốn ôm lấy hắn, ôm chặt cơ thể gầy gò chỉ còn trơ xương của hắn.
Nàng muốn nói cho hắn biết, về sau nàng sẽ cùng tiến cùng lùi với hắn.
Bỗng nhiên, nàng chạm đến giọt lệ trên khóe mắt hắn, nhìn giọt lệ kia theo khóe mắt chảy xuống, chảy qua gò má, xuống cằm rồi từng giọt nhỏ vào không gian đang lắng đọng giữa hai người. Lòng nàng run lên, nỗi đau đớn quen thuộc bỗng nhiên ập tới.
– Nàng không đi, phải không?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-334.html.]
Giọng hắn run rẩy, ngập ngừng lại cẩn thận hỏi.
Mộ Dung Thư chớp mắt, giọt lệ trong suốt từ hốc mắt chảy xuống. Nàng khống chế không được lớn tiếng thút thít, chậm rãi lắc đầu. Tầm nhìn bị ngăn lại, qua màn nước mắt, dáng vẻ của hắn m.ô.n.g lung mơ hồ, nhưng nàng vẫn không ngừng gật đầu.
– Không đi, được không?
Trong giọng nói của hắn thậm chí có lẫn cả sự cầu khẩn.
Một người kiêu ngạo như hắn, vì giữ nàng lại mà ngập ngừng do dự không dám chắc chắn, dè dặt cẩn trọng cầu xin nàng. Lệ trong mắt Mộ Dung Thư càng không ngừng tuôn ra, như không có ý dừng lại.
– Đừng đi, ta sai rồi.
Trong giọng nói nhẹ nhàng của hắn phảng phất mang theo hối hận chân thành.
– Mong lòng người chỉ một, bạc đầu chẳng xa nhau. Ta đời này tuyệt đối sẽ không lấy hai thê.
– …
– Thư nhi, đừng đi.
Hắn bước về phía trước từng bước, lại cúi xuống. Hắn không biết nàng có chịu tha thứ cho hắn không, có thể lùi một bước không. Hắn không cần sự bố thí hay thương hại của nàng. Cái hắn muốn chính là nàng, con người nàng, trái tim nàng.
– Được… Nhưng mà, chàng phải ăn cơm.
Mộ Dung Thư nhấc chân lảo đảo đi về phía trước từng bước, hai mắt đẫm lệ nhìn hắn, liên tục gật đầu, rất rõ ràng dứt khoát nói ra quyết định của mình.
Hai tay Vũ Văn Mặc không kiềm được run rẩy. Trong đôi mắt đen sâu thẳm của hắn tràn ngập sự mừng rỡ như điên dại. Hắn năm bước cũng thành ba bước tức thì ôm nàng vào lòng.
Mà lúc này, Mộ Dung Thư lại không còn đủ sức chịu đựng thêm nữa, cả người mềm nhũn, ngất đi trong lồng n.g.ự.c ấm áp của hắn.
– Thư nhi!
Vũ Văn Mặc kinh hoảng hô to. Nàng mới vừa hứa với hắn sẽ không đi nữa, hắn không cho phép nàng rời đi! Lòng hắn run lên, nước mắt xuôi theo gò má rơi xuống. Hắn run run vươn tay ra đặt vào chóp mũi nàng, cảm giác được hơi thở ấm áp của nàng.
Lập tức, đôi tay không ngừng run rẩy kia của hắn ôm chặt lấy nàng, xoay người, hướng về phía ngoài cửa hét lên:
– Gọi đại phu!
…
Hai canh giờ sau.
Mộ Dung Thư hoảng hốt cảm thấy đầu thật đau, cũng cảm thấy tay chân chẳng còn chút sức lực nào. Sự khó chịu này khiến nàng không thể tiếp tục ngủ nữa. Nàng cố gắng mở mắt ra, ý thức mơ hồ. Trần nhà nhìn rất quen thuộc, không khí phòng này cũng không hề xa lạ. Đau đớn khiến nàng nhịn không được rên lên một tiếng.
– Thư nhi, nàng tỉnh rồi?
Luôn luôn canh giữ cạnh cửa sổ, Vũ Văn Mặc nghe thấy tiếng động, lập tức cầm bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng, mừng rỡ kêu lên.
Giọng nói quen thuộc và hơi ấm quen thuộc, Mộ Dung Thư đưa mắt nhìn về phía hắn.