Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 330

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:37
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đời này, Liễu Dục sẽ không quên, đã từng có một người tên Lưu Dung, nữ tử khiến hắn động lòng, khiến hắn thiếu chút nữa muốn đặt xuống tất cả trách nhiệm trên người đuổi theo nàng.

Triệu Sơ nhíu nhíu mày nhìn Liễu Dục, cũng còn may là Liễu Dục không phải kẻ cố chấp. Hắn lại quay người nhìn về phía xe ngựa, sau này khi gặp lại Mộ Dung Thư, hắn chỉ có thể xưng hô nàng bằng mấy từ Nam Dương vương phi xa lạ kia, cũng là cách xưng hô chặn lại tất cả những ý định tiến về phía trước với mong muốn gần gũi nhau hơn.

– Giá!

Mã hộ vệ vung roi dài quất vào lưng ngựa, con ngựa cao lớn hí lên một tiếng, lập tức chạy băng băng.

Một trận gió thổi qua khiến rèm vải che cửa sổ nhỏ hai bên xe ngựa bay lên, Triệu Sơ và Liễu Dục đồng thời thấy được khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần đang quay đi kia, thấy cả độ cong hoàn mỹ của chiếc cằm thuộc về ai đó.

Liễu trấn cách kinh thành hơn nửa tháng đi đường, dẫu sao cũng đã gần hơn so với trấn Thượng Chí.

Con ngựa này vừa nhìn thì biết ngay là thất tinh tráng mã, tốc độ cực kì nhanh.

Sau khi rời khỏi Liễu trấn, không biết vì sao Mộ Dung Thư bỗng nhiên có chút cảm giác khác thường. Tuy rằng hơn một tháng qua, ở Liễu phủ nàng luôn bị giám thị, hạn chế tự do, nhưng không thể phủ nhận rằng đây chính là khoảng thời gian tương đối bình yên. Với Liễu Dục nàng cũng thấy hơi có lỗi, nếu không có hắn ra tay giúp đỡ, nàng sẽ không có hôm nay, hiện tại buộc phải lừa gạt hắn cũng là bất đắc dĩ.

Đến trấn tiếp theo, Mã hộ vệ vốn muốn dùng ngân lượng mua một nha hoàn nhưng bị Mộ Dung Thư từ chối. Lúc này bọn họ đang trên đường hồi kinh, nếu tuỳ tiện mua người không rõ lai lịch, một khi quay về bị người khác nắm được nhược điểm thì sẽ rất phiền phức. Huống hồ hiện thời sức khoẻ nàng đã khá hơn, tuy rằng chưa thể đi nhanh và chân trái vẫn không dám dùng sức nhiều nhưng đã có thể tự lo liệu cho bản thân. Tuy Mã hộ vệ quan tâm đến Mộ Dung Thư, nhưng cũng biết hiện thời là tình huống đặc thù nên đành đồng ý.

Mã hộ vệ đi trên đường không một bóng người, lúc dừng lại nghỉ ngơi, nói với nàng:

– Nô tài có vài lời đã giấu trong lòng rất lâu, từ lần trước gặp vương phi đã muốn nói ra, có điều vẫn chưa có cơ hội. Hiện tại thật sự nô tài đã không thể tiếp tục nén nữa. Nếu có chỗ nào đắc tội, xin vương phi đừng trách.

– Ồ? Chuyện gì, Mã hộ vệ cứ nói xem.

Mộ Dung Thư nhíu mày, thấy sắc mặt Mã hộ vệ có vẻ nặng nề bèn đáp.

Mã hộ vệ cúi đầu, vẻ mặt có chút đau xót, mà chút đau xót này chính là vì Vương gia.

– Lần đó Vương phi bỏ đi, sau khi vương gia biết được lập tức ói ra m.á.u ngay tại chỗ. Lúc ấy đại phu đã nói việc đó ảnh hưởng rất xấu đến tim và phổi, vương gia phải tĩnh dưỡng vẻn vẹn hơn nửa tháng thì sức khoẻ mới dần dần có chuyển biến tốt, nhưng cũng chưa hoàn toàn khỏi hẳn. Chỉ nửa tháng đó thôi mà Vương gia đã gầy đi trông thấy. Thật ra mỗi ngày vương gia đều uống thuốc đúng giờ, nhưng ba bữa cơm đều ăn rất ít, còn không bằng nô tài ăn ráng. Sau đó khi biết được tin tức của vương phi, vương gia thật sự vô cùng mừng rỡ cho nên ăn rất nhiều, nhưng ăn xong lại ói ra không còn chút gì. Đại phu khám qua có nói, là do vương gia đã lâu không ăn nhiều như vậy nên cơ thể chịu không nổi. Có điều vương gia cũng vô cùng vui vẻ, chỉ vì biết tin tức vương phi. Nhưng sau khi đến Bình Thành, vương gia lại trở về thời gian trước, cơm nuốt không trôi. Ngày ấy ở trước cửa tiểu viện của vương phi, nhìn thấy vương phi, vương gia lại không dám bước vào. Nô tài chưa bao giờ thấy vương gia do dự như vậy.

Cả người Mộ Dung Thư khẽ run lên. Nàng biết hắn bị ói ra m.á.u để lại di chứng nặng nề, sau đó tĩnh dưỡng mới tốt hơn nhưng lại không biết hắn bị như thế là do bị tra tấn tinh thần.

– Nô tài đã nói lời không nên nói, vương phi cũng thật tàn nhẫn, tuyệt tình. Vương gia làm chuyện gì cũng nghĩ đến vương phi, nhưng vương phi lại không quan tâm đến vương gia như vậy. Tuy rằng lần đó khi Lưu Kiện muốn đả thương vương phi, nô tài không ra tay là muốn tạo cơ hội cho vương gia, nhưng vương gia lại sợ vương phi gặp nguy hiểm nên ngay cả mạng mình cũng không thèm để ý. Vì không muốn vương phi lo lắng, âm thầm che giấu vết thương. Kỳ thực tay phải của vương gia bị thương rất nặng. Không được mấy ngày, vương phi lại bị gã kia bắt đi, lúc ấy vương gia bất chấp tất cả, trắng đêm không ngủ chờ tin tức, mà trong hai ngày vương phi mất tích này, vương gia quả thật một giọt nước cũng không uống! Khi biết được vương phi sống c.h.ế.t không rõ, có khả năng rơi xuống vách núi đen bỏ mình, vương gia thế mà lại ngất đi! Tuy rằng nô tài không rõ lắm tình huống hiện thời trong kinh thành của vương gia, nhưng hôm nay lời đồn đãi đã lan truyền khắp nơi như thế mà vương gia vẫn giữ thái độ bị động, Tam gia, Tứ gia, Ngũ gia lại rất để ý đến vị trí Nam Dương Vương kia, vương gia vẫn không có bất kì hành động gì. Nô tài đã ở bên cạnh vương gia nhiều năm, biết rõ đây tuyệt đối không phải phong cách hành sự của vương gia.

Mã hộ vệ nói xong mấy câu cuối cùng, trong giọng nói đã mang theo nghẹn ngào.

Mã hộ vệ từ nhỏ đã đi theo bên người Vũ Văn Mặc, xem việc bảo vệ Vũ Văn Mặc là nhiệm vụ cả đời của mình, không chấp nhận Vũ Văn Mặc xảy ra bất cứ chuyện gì. Hiện thời khi nói mấy lời này, trong giọng nói đã có ý trách cứ Mộ Dung Thư.

Thân mình Mộ Dung Thư lảo đảo một cái, sắc mặt trắng bệch. Nàng chưa từng nghĩ tới, khi nàng bỏ đi, hắn lại đau khổ đến như thế! Khi nàng chịu đựng đau đớn do bị rắn độc cắn, hắn so với nàng còn đau hơn, so với nàng còn phải chịu đựng nhiều hơn! Chỉ vì trong mắt hắn, và cả trong mắt nhiều người khác, nàng đã chết, đã chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-330.html.]

Trách không được lần đó gặp mặt, hắn lại gầy như vậy.

Trách không được lần đó gặp mặt, trong mắt hắn như có thật nhiều lời muốn nói.

Lần này, hắn lựa chọn không phản kích, là vì nàng? Hắn không cách nào bỏ xuống trách nhiệm của bản thân, nhưng nếu có người thay hắn gánh chịu những trách nhiệm này, hắn sẽ thế nào?

Không phản kích thể hiện điều gì?

Mộ Dung Thư bỗng nhiên cảm giác n.g.ự.c như bị búa tạ đập trúng một nhát thật mạnh, cổ họng thít chặt như bị siết lại, nàng suýt nữa không thể hô hấp!

Trong mắt vô cùng chua xót, nhưng khi nàng vươn tay ra muốn lau khóe mắt, lại không có một chút ướt át! Nàng chưa bao giờ nghĩ tới, kỳ thực, từ đầu đến cuối nàng đều đặt bản thân mình lên trên tất cả, nhìn biểu hiện của hắn, quan sát đánh giá mọi hành động của hắn, lại không hề cảm thấy mình cũng cần bỏ công sức, cố gắng vì tình cảm của hai người. Đây là ích kỷ, cho nên nàng mới không nếm trải nỗi đau xé ruột xé gan đến tuyệt vọng, muốn buông tay tất cả như hắn?

– Người trong thiên hạ đều chê cười vương gia không thể có con, nhìn người bằng ánh mắt khác thường, cũng xin vương phi suy nghĩ cho Vương gia được không ạ? Mười mấy năm qua, nô tài chưa từng thấy vương gia lại không để ý đến thanh danh như thế, lại chỉ vì vương phi! Là nô tài nhiều lời, thỉnh vương phi đừng trách.

Mã hộ vệ cúi đầu, giọng nói như mang theo nức nở.(không tưởng tượng ra nổi cảnh mãnh nam nức nở aaa!!!)

Mộ Dung Thư nhắm chặt mắt, n.g.ự.c bị từng nhát búa nện vào đau đớn không thôi.

Không biết qua bao lâu, nàng đưa mắt nhìn về phía Mã hộ vệ, tiếng khàn khàn, trầm giọng nói:

– Cảm ơn Mã hộ vệ đã nói thẳng. Đoạn đường này cũng không cần nghỉ ngơi nhiều, nhanh chóng lên đường hồi kinh đi!

Trong nháy mắt vừa rồi, nàng bỗng nhiên nghĩ, nếu như vì về chậm một canh giờ mà không còn thấy được hắn, vậy lúc đó nàng phải làm sao?!

Mã hộ vệ nghe vậy, lập tức ngẩng đầu, mừng rỡ nhìn Mộ Dung Thư, khuỵu một chân xuống, tiếng nói có vài phần kích động:

– Vâng, nô tài tuân mệnh!

May mà, trên đường hồi kinh không xảy ra chuyện gì, cùng lắm cũng chỉ là tiếng lóc cóc của xe ngựa. Trước đây Mộ Dung Thư luôn cảm thấy âm thanh này thật đáng sợ, xe ngựa lại lắc lư xóc nảy khiến nàng không chịu nổi, nhưng lúc này, nàng lại không hề chú ý đến.

Có đôi khi mệt mỏi nàng sẽ nằm trong xe ngựa thiếp đi một lát. Những đêm tối trời không có ánh trăng, hai người mới tìm thôn trấn nghỉ lại một đêm. Dù sao Mã hộ vệ không phải người sắt, cũng cần nghỉ ngơi.

Khi đi trên đường, ngẫu nhiên sẽ nghe thấy có người nói về chuyện trong kinh thành, tất nhiên được nhắc đến nhiều nhất chính là Vũ Văn Mặc, còn có chuyện của Hoa phi và Hoàng đế cũng khiến người khác bàn tán say sưa. Dân gian đã thần thánh hoá vị Hoa phi kia, còn đồn rằng so với Trầm quý phi tiền triều thì Hoa phi còn xinh đẹp hơn, không những vậy mà còn rất am hiểu thú vui nơi khuê phòng, có vậy mới khiến cho Hoàng Thượng đã gần năm mươi tuổi si mê như thế.

Khi nghe được những lời này, trong lòng Mộ Dung Thư lại càng nặng nề thêm mấy phần. Trên đường, nàng cố ý hỏi Mã hộ vệ về mấy đệ đệ của Vũ Văn Mặc. Tuy rằng nàng có trí nhớ của Mộ Dung Thư chân chính, nhưng khi nàng ta được gả vào phủ Nam Dương Vương thì mấy người này đã ra riêng. Mặc dù đã gặp Vũ Văn Khải, nhưng những người khác cũng cần tìm hiểu kỹ càng.

Mã hộ vệ nói qua với nàng về tình huống của mấy kẻ đó.

Vũ Văn Mặc có bốn người em trai. Nhị đệ Vũ Văn Khải là kẻ không ra gì nhất. Tam đệ Vũ Văn Hâm, rất có khả năng kinh doanh, việc làm ăn của phủ Nam Dương Vương gần như đều do hắn quản lý. Tứ đệ Vũ Văn Khánh, vô cùng thông minh, từng thi đỗ và có công danh, còn nhậm chức tri châu ở trấn Thương Châu, về sau từ quan về nhà, hiện tại đang ở Thương Châu kinh doanh mấy cửa hàng ngọc khí. Ngũ đệ Vũ Văn Nghị và Vũ Văn Khánh cùng một mẹ sinh ra, sau khi ra riêng thì hai người này ở chung một phủ. Mấy người này cứ khoảng hai ba năm lại quay về vương phủ một lần.

Sau khi tìm hiểu tin tức cặn kẽ, Mộ Dung Thư lại suy nghĩ về tính cách của bọn họ. Hiện thời ai nấy đều nhăm nhe nhòm ngó vị trí Nam Dương Vương, đồng loạt quay về vương phủ, mà Vũ Văn Mặc lại đang bị Hoàng Thượng chèn ép, e rằng bọn họ lại càng không kiêng nể gì. Nếu như đồn đãi chỉ là đồn đãi, nàng vẫn hi vọng, mấy người em trai này của Vũ Văn Mặc sẽ kề vai sát cánh với hắn trong mọi tình huống.

Loading...