Mộ Dung Thư nhìn chằm chằm bóng người trên bình phong, lên tiếng, giọng nói mang theo run rẩy.
Vừa nghe được giọng nàng, cả thân hình Triệu Sơ không khống chế được run lên, lảo đảo lui về sau một bước dài.
Mộ Dung Thư! Nàng thật là Mộ Dung Thư!
Vừa rồi lúc đến, trong lòng hắn không ảo tưởng gì nhiều, dù sao nàng đã mất tích gần hai tháng. Trong hai tháng này cả hắn, Vũ Văn Mặc và mọi người đều dốc hết sức tìm nàng, nhưng vẫn không hề có tin tức gì. Mà trong phạm vi Đại Hoa quốc, cái tên Lưu Dung này nhiều không đếm hết, hiện thời trùng hợp xuất hiện ngay trước mặt như vậy, một lần nữa nghe được giọng nàng, thật khiến người ta không cách nào tin nổi. Thật sự xảy ra kỳ tích! Đầu ngón tay Triệu Sơ run rẩy, cả trái tim cũng đang đập liên hồi.
Sự khác thường của hắn khiến Liễu Dục bên cạnh chú ý. Liễu Dục nghi hoặc nhìn Triệu Sơ, hắn chưa bao giờ thấy Triệu Sơ thất thố như thế. Dù sao Liễu Dục cũng là người nhạy bén, vẻ như cũng mơ hồ phát hiện có gì đó không thích hợp. Lời nói vừa rồi của Lưu Dung cũng lộ ra nghi vấn.
– Ngươi còn sống?
Triệu Sơ đi về phía trước từng bước, rất dễ nhận ra giọng nói của hắn mang theo run rẩy. Nhưng khi hắn vừa định đẩy bình phong chắn trước mặt ra, cánh tay của hắn lại bị người khác kéo lại.
Sắc mặt Liễu Dục u ám, lạnh lẽo, thấp giọng nói với Triệu Sơ:
– Nam nữ có khác, biểu đệ không nên quên phép tắc, liên luỵ thanh danh của Liễu cô nương.
Bước chân Triệu Sơ hơi dừng lại, quay đầu dùng đôi mắt rét lạnh nhìn lướt qua Liễu Dục. Cái nhìn này ẩn chứa sự nghiêm túc lẫn cảnh cáo, Liễu Dục nhất thời nới lỏng cánh tay.
Mộ Dung Thư nghe Triệu Sơ run giọng hỏi, khoé môi bỗng hiện lên chút ý cười. Nàng chậm rãi bước xuống, chậm chạp đi về phía bình phong. Ngay lúc Triệu Sơ và Liễu Dục trao đổi ánh mắt, chỉ nghe âm thanh một vật trượt qua, bình phong đã bị đẩy qua một bên.
Kiều nhan như trước, nhưng trong đôi mắt luôn luôn tĩnh lặng không chút gợn sóng lại tràn đầy kích động và kinh hỉ. Triệu Sơ không dám dời mắt, nàng thật sự còn sống! Nhưng, hình như gầy đi, rốt cuộc trong khoảng thời gian này nàng đã trải qua những gì?
– Cuối cùng ta cũng đợi được ngươi.
Mộ Dung Thư dựa vào cây cột bên cạnh, nhìn ánh mắt kinh ngạc của Triệu Sơ, tư thái tao nhã, tiếng nói dễ nghe, dung nhan xinh đẹp tuyệt trần như hoa sen nở rộ tươi mát, vô cùng diễm lệ. Mấy ngày nay nàng sống một ngày như một năm, lo sợ bất an, khó mà yên lòng, hiện thời nhìn thấy Triệu Sơ, dường như cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều, như đang chơi vơi ngoài biển rộng bao la chợt bắt được phao cứu mạng, có thể giúp nàng rời khỏi nơi này và cho nàng niềm tin.
Liễu Dục càng nhìn càng cảm thấy không thích hợp. Bất chợt hắn nhớ ra, thời gian trước Triệu Sơ đang có mặt ở trấn Thượng Chí, hơn nữa khi hắn cứu Lưu Dung chính là ngày bắt được tên bắt cóc nguy hiểm kia. Cùng ở trấn Thượng Chí, như vậy, Lưu Dung và Triệu Sơ, quan hệ giữa hai người bọn họ sẽ không đơn giản như Lưu Dung đã nói.
Triệu Sơ vốn chưa phát hiện ra Mộ Dung Thư có gì khác thường, nhưng lúc sau lại phát hiện dường như chân trái của nàng hơi yếu, không có bao nhiêu sức lực. Tuy nãy giờ nàng vẫn thẳng nhưng lại dựa vào cây cột bên cạnh. Thời nay này nàng không có tin tức, chính là do bị thương?
Liễu Dục nhìn chằm chằm phản ứng của Triệu Sơ, lên tiếng giải thích:
– Lúc ấy Liễu cô nương bị rắn độc cắn nên hôn mê, ta lại không rõ thân thế của Lưu cô nương, chỉ có thể đưa Lưu cô nương về Liễu trấn tĩnh dưỡng.
– Làm phiền biểu ca.
Triệu Sơ gật gật đầu.
Lúc này, Mộ Dung Thư đột nhiên đứng không nổi, lảo đảo một chút. Triệu Sơ và Liễu Dục thấy thế đồng thời muốn đưa tay ra đỡ. Mà đột nhiên Triệu Sơ trầm mặt, lạnh giọng nói với Liễu Dục:
– Biểu ca chớ nên thất lễ!
Thái độ vừa rồi của Liễu Dục đối với Mộ Dung Thư rất không bình thường. Mà trong khoảng thời gian này Mộ Dung Thư ở tại Liễu phủ nhưng bên ngoài không hề biết chút tin tức gì về nàng, hắn lập tức đoán được, chắc chắn Liễu Dục đang âm thầm động tay động chân, hắn đối với nàng có suy nghĩ không an phận!
Cả người Liễu Dục bỗng nhiên khựng lại, không thể tin nhìn về phía Triệu Sơ. Mà lúc này Triệu Sơ đã đỡ Mộ Dung Thư lên, cũng dè dặt cẩn thận dìu Mộ Dung Thư đi về phía giường.
– Ta không sao, độc rắn cũng được thanh trừ, có điều chân trái không có sức, chờ thêm một thời gian hẳn là có thể đi lại.
Mộ Dung Thư nằm lại trên giường, nhìn Triệu Sơ đang vô cùng lo lắng cho nàng, cười nhạt trả lời.
Triệu Sơ nghe nói thế, không thu tay lại mà nghiêm túc bắt mạch cho Mộ Dung Thư. Giây lát, Triệu Sơ thở dài nhẹ nhõm một hơi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-326.html.]
– Cũng may ngươi châm cứu trừ độc kịp thời, hiện thời trong cơ thể còn sót lại chút độc, đã không còn nguy hiểm.
– Ừ, ngay khi bị rắn cắn, ta lập tức xé mảnh áo buộc đùi lại ngăn không cho độc tố lan tràn. May là còn kịp, nếu không e là độc sẽ lan ra toàn thân, tính mạng của ta cũng khó mà giữ được.
Mộ Dung Thư gật gật đầu, cười khẽ đáp.
Tính mạng khó giữ? Triệu Sơ bỗng nhiên nhẹ cau mày, trước mắt như hiện lên thời khắc sinh mạng Mộ Dung Thư gặp nguy hiểm. Lúc ấy nàng một mình đối mặt, giờ lại phải ở Liễu phủ mai danh ẩn tích trở thành Lưu Dung, bị Liễu Dục giữ chặt không thả không khác gì một người thiếp bị giam lỏng, rốt cuộc nàng đã trải qua những gì! Triệu Sơ càng nghĩ lông mày càng nhăn.
Hai người nói chuyện lại đã quên ở trong phòng còn có Liễu Dục và Phi Nhi. Liễu Dục đứng đó sắc mặt vô cùng khó coi. Dường như hắn mơ hồ đoán được gì đó, Mộ Dung Thư sớm đã biết tâm ý của hắn, mà nam tử nàng thích nếu hắn không đoán sai thì chính là Triệu Sơ.
Phi Nhi cảm thấy ngoài ý muốn, dè dặt thận trọng ngẩng đầu nhìn Liễu Dục. Trên dưới người trong phủ đều biết tâm tư của thiếu gia đối với Lưu cô nương, lúc này Triệu Ngũ thiếu gia đến đây, mà biểu hiện của Lưu cô nương hình như nhiệt tình hơn rất nhiều so với thiếu gia, việc này…
– Thiếu gia?
Liễu Dục nhìn tình cảnh trước mắt mà thất thần, nếu người Lưu Dung thương nhớ là Triệu Sơ, mà vừa rồi Triệu Sơ khẩn trương khi thấy nàng như vậy, e rằng hai người đã sớm tình đầu ý hợp. Mà hắn tính là cái gì? So sánh với Triệu Sơ, hắn không hề có phần thắng! Nhưng, Triệu gia có thể chấp nhận một nữ tử như Lưu Dung sao?
Ngay lúc Liễu Dục thất thần, Triệu Sơ quay đầu nhìn về phía hắn, trầm giọng nói:
– Ta cùng với Lưu cô nương đã lâu chưa gặp mặt, có nhiều chuyện muốn nói, thỉnh biểu ca chờ bên ngoài.
Nàng phí tâm tư muốn gặp hắn, nhất định là có việc gấp cần nói, bằng không dựa vào khả năng của nàng, tiếp qua một đoạn thời gian nữa là có thể hành động tự nhiên, Liễu phủ căn bản không thể giữ chân nàng. Có lẽ là vì… Vũ Văn Mặc đi.
Nghe vậy, ánh mắt Liễu Dục tối sầm lại, hắn vốn định lên tiếng từ chối, nhưng lại chợt phát hiện mình không có tư cách, đành gật đầu, phất phất tay với Phi Nhi, hai người cùng đi ra gian ngoài.
Chờ hai người đi rồi, Triệu Sơ không đợi Mộ Dung lên tiếng hỏi đã trầm giọng trả lời:
– Ta biết ngươi muốn hỏi điều gì. Là về vương gia, và cả Hiên nhi, Hồng Lăng, đúng không?
Hiện thời bên ngoài, tin đồn về Vũ Văn Mặc đã lan truyền khắp nơi, cho dù nàng chỉ ở trong phòng không hề bước chân ra khỏi cửa thì trong lúc vô ý, đám hạ nhân cũng sẽ đem tin tức về Vũ Văn Mặc truyền đến tai nàng.
Mộ Dung Thư gật đầu, cũng không nghĩ đến việc Triệu Sơ đoán ra tâm tư của nàng.
– Ừ, từ khi ta bị thương rồi được cứu, mãi vẫn không cách nào liên lạc được với Hồng Lăng, vô cùng lo lắng cho nha đầu này và Hiên nhi. Đã nhiều ngày, tin đồn ở kinh thành càng lúc càng nhiều, trong đó có mấy phần thật mấy phần giả, ta chỉ muốn biết tình cảnh của hắn có phải vô cùng nguy cấp không?
– Hiện thời tình thế trong kinh vô cùng nghiêm trọng. Vương gia không chỉ gặp khó khăn trên triều đình mà còn lâm vào hiểm cảnh do lời đồn mà hắn nhất thời cố chấp truyền ra, vị trí Nam Dương Vương này có biết bao người mơ ước. Nếu là trước đây, nhất định vương gia sẽ giải trừ nguy cơ trong thời gian ngắn nhất. Mà hiện thời, cũng không biết vì sao hắn không hề có động tĩnh. Sau khi ngươi sống c.h.ế.t không rõ, Hiên nhi được vương gia đưa về kinh thành, còn Hồng Lăng lại ở trấn Thượng Chí trông coi việc buôn bán tơ tằm của ngươi. Hồng Lăng làm việc trầm ổn, dựa theo kế hoạch trước đây ngươi vạch ra hợp tác với ta, hiện tại việc kinh doanh đã đi vào quỹ đạo.
Trong không gian với ánh sáng mờ mờ không bằng ánh sáng ban ngày, đôi mắt đen sâu thẳm của Triệu Sơ rực lên, chăm chú quan sát từng biến hoá nhỏ trên mặt nàng.
Trong lòng Mộ Dung Thư run lên, quả nhiên như nàng đoán, hiện thời Vũ Văn Mặc thật sự lâm vào khốn cảnh! Mà rốt cuộc vì sao Vũ Văn Mặc không phản kích? Thế nhưng, trong đó còn có vài điểm đáng ngờ, nàng mở miệng dò hỏi:
– Hoa phi chính là công chúa Bắc Cương, sao Hoàng Thượng lại sủng ái nàng ta đến mức đó? Mà Vũ Văn Mặc bị hoàng thượng chất vấn có phải cũng liên quan đến Hoa phi không?
Nghe vậy, Triệu Sơ cười khổ, nói:
– Trước đây chúng ta cũng từng có nghi ngờ đó. Bản thân ta cũng hi vọng như thế. Nhưng, dù sao hoàng thượng cũng đã lớn tuổi.
Hoàng thượng lớn tuổi sẽ hồ đồ sao? Nhưng Hoàng Thượng đăng cơ cũng chỉ mới mấy tháng! Hiển nhiên Mộ Dung Thư không tin.
Triệu Sơ lại nói:
– Mới đầu Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo đều cho rằng Hoàng Thượng chỉ là diễn một tuồng kịch cho Bắc Cương xem, nhưng hơn một tháng tới nay, Hoa phi được sủng ái, những phi tần khác trong cung khổ không thể tả, nhiều lần bị Hoa phi ức h.i.ế.p mà đến chỗ Hoàng Thượng thì người đều thiên vị cho Hoa phi. Đừng nói vương gia hiện thời bị Hoàng Thượng kiêng kị, hết sức chèn ép, ngay cả thái tử điện hạ và Hầu gia ở trước mặt hoàng thượng cũng không bằng trước kia. Điều khiến ta, thái tử điện hạ và Hầu gia khó hiểu chính là, Vũ Văn Mặc có vẻ như từ đầu tới cuối đều không có ý định phản kích, mà chúng ta cũng chỉ có thể yên lặng xem xét.
Tân đế đăng cơ, trong đó công lao của Vũ Văn Mặc ai cũng có thể thấy được, nhưng hiện thời hoàn cảnh của hắn cũng là điều không ai muốn gặp. Kết cục của một thế hệ công thần có lẽ sẽ rất thê thảm.