Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 325

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:29
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phi Nhi gật đầu nói.

Rèm mi Mộ Dung Thư khẽ run rẩy, cúi đầu rũ mắt xuống.

– Tuy rằng phòng bếp bận rộn nhiều việc nhưng mà thiếu gia đã dặn, bảo phòng bếp nhỏ của thiếu phu nhân chuẩn bị bữa trưa chu đáo cho Liễu cô nương. Mấy ngày nay thiếu gia rất vội vàng nhưng không ngờ vẫn quan tâm đến Lưu cô nương.

Phi Nhi che miệng cười trộm nói, một đôi mắt không được coi là quá to trực tiếp nhìn chằm chằm Mộ Dung Thư.

Thấy ánh mắt Mộ Dung Thư như loé lên tia sáng, khuôn mặt Phi Nhi càng thêm rạng rỡ. Xem ra Lưu cô nương có để ý thấy sự quan tâm của thiếu gia trong mấy ngày qua!

– Sao muội muội lại ra đây ngồi thế? Thời tiết hôm nay khá lạnh, muội muội cần phải cẩn thận một chút.

Không biết Trương thị vào trong đình khi nào, vừa mở miệng đã nói với vẻ quan tâm.

Mộ Dung Thư chầm chậm ngẩng đầu nhìn Trương thị, cười nhạt nói:

– Đã phiền thiếu phu nhân lo lắng. Chỉ là thấy hôm nay đẹp trời, không nén được mới ra ngoài ngồi một chút.

Trương thị ngồi đối diện, nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Mộ Dung Thư, trong mắt như có một tia chua xót thoáng qua:

– Hôm nay trong phủ phải chuẩn bị nghênh đón khách quý, khó tránh sẽ hơi bận rộn một chút.

– Ha ha, nghe nói là Triệu phu nhân và Triệu Ngũ thiếu gia đến.

Mộ Dung Thư nhàn nhạt đối đáp.Trương thị gật đầu:

– Đúng vậy. Đã lâu rồi trong phủ không bận rộn như thế. Lát nữa ta còn phải dặn dò đám nha đầu trong phủ không được để mất quy củ. Muội muội đã gặp qua Triệu Ngũ thiếu gia, chắc cũng biết tuấn nhan của hắn không phải nam tử trên thế gian này có thể sánh được. Đám nha đầu kia vừa thấy không chừng lại làm mất quy củ.

Dứt lời, Trương thị cẩn thận quan sát thái độ của Mộ Dung Thư.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư sao lại không biết ý đồ của Trương thị, có điều nàng chỉ khép hờ đôi mắt, không mặn không nhạt trả lời:

– Đừng nói tiểu nha đầu, bất kì nữ tử nào nhìn thấy Ngũ thiếu gia đều sẽ thất thần. Thiếu phu nhân cũng không cần quá lo lắng sợ mất thể diện, mất quy củ.

Hồi lâu, Trương thị dời mắt khỏi Mộ Dung Thư.

May là có nha đầu đến truyền lời nên Trương thị cũng không thể ngồi lâu, bằng không e rằng Mộ Dung Thư chẳng còn đủ nhẫn nại giả vờ giả vịt với nàng ta. Mộ Dung Thư lại đưa mắt nhìn khóm liễu tiêu điều xung quanh, trong đôi tròng mắt đen nhánh xẹt qua một tia sáng như sao.

– Giúp ta trở về phòng nghỉ ngơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-325.html.]

Giây lát, Mộ Dung Thư ngẩng đầu bảo Phi Nhi.

Về đến phòng, Mộ Dung Thư khó nén kích động. Nàng cố gắng ổn định tinh thần, ngồi trên giường kiên nhẫn chờ đợi. Nếu Triệu Sơ nghe được hai chữ “Lưu Dung” trong miệng Liễu Dục, một người thông minh như hắn chắc chắn sẽ đoán được là nàng.

Nhưng có điều Mộ Dung Thư không thể ngờ đến là, trong mắt nhiều người, việc nàng mất tích chính là đã chết. Vì vậy khi Triệu Sơ nghe thấy hai chữ “Lưu Dung” cũng chỉ cảm thấy nghi ngờ hoang mang.

Mộ Dung Thư thật sự không còn bao nhiêu kiên nhẫn để tiếp tục chờ đợi. Nàng cũng đã sớm tính toán sẵn, nếu Triệu Sơ vẫn chưa đến Liễu phủ, nàng sẽ nghĩ tất cả các biện pháp để rời khỏi Liễu phủ, nhanh chóng quay lại kinh thành.

Không biết đợi bao lâu, Mộ Dung Thư tưởng rằng hôm nay Liễu Dục sẽ không đưa Triệu Sơ đến đây, dù sao Triệu Sơ cũng mới đến Liễu phủ, e là cần nghỉ ngơi một hai ngày mới có thể đến. Nhưng theo quan sát của nàng trong thời gian này, vì lấy lòng nàng, chắc chắn Liễu Dục sẽ đưa Triệu Sơ đến trong thời gian ngắn nhất.

Có điều đó cũng chỉ là suy đoán, không thể chuyện gì cũng diễn ra đúng như nàng dự liệu.

Ngoài cửa bỗng nhiên có tiếng động, trong chốc lát Phi Nhi đang canh chừng bên ngoài đã bẩm báo:

– Lưu cô nương, thiếu gia và Triệu Ngũ thiếu gia đến.

Dứt lời, nha đầu này lập tức bước lên phía trước, lấy một cái bình phong chắn trước mặt Mộ Dung Thư.

Thấy thế, Mộ Dung Thư nhíu nhíu mày. Hành động này của Phi Nhi nhất định là do Liễu Dục dặn dò. Nếu hắn ta là người để ý quy củ thì trước đây đã không ngày ngày chạy đến phòng một nữ tử như nàng thăm hỏi. Mà hành động này rơi vào mắt Triệu Sơ, e là hắn cũng có thể đoán ra gì đó.

Chỉ giây lát, Phi Nhi đã mở cửa.

– Nô tì bái kiến thiếu gia, Triệu Ngũ thiếu gia.

Phi Nhi hướng về phía hai người vừa vào phòng thỉnh an.

Ánh mắt Mộ Dung Thư sáng rực, nhìn chằm chằm ba bóng người phía trước in lên bình phong.

Sau tấm bình phong, Liễu Dục tán thưởng nhìn thoáng qua Phi Nhi. Hắn biết dung mạo Triệu Sơ khó ai bì kịp, đương nhiên hắn cũng không ngoại lệ. Một nữ tử xinh đẹp tuyệt trần như Lưu Dung, đứng cạnh Triệu Sơ chắc chắn sẽ là một đôi hoàn hảo. Không một người nam nhân nào hy vọng trong mắt nữ tử mà mình ngưỡng mộ có nam nhân khác.

Trên người Triệu Sơ khoác áo bào tím sẫm. Thân hình hắn vốn cao lớn, dưới ánh nến vàng ảm đạm lại càng thêm cao lớn, dung mạo tuấn mỹ tuyệt luân, khuôn mặt đẹp đẽ cao quý, khiến cho Phi Nhi đứng bên nhìn đến choáng váng.

Mà quanh thân Triệu Sơ đã giảm đi phần nào hơi thở ôn nhuận, phần lớn là lạnh lùng sắc bén cùng trầm tĩnh. Khi hắn nghe được cái tên Lưu Dung đã không kìm được kích động, hy vọng đây không phải chỉ là trùng hợp!

– Lưu Dung bái kiến Ngũ thiếu gia. Vốn tưởng rằng đời này vô duyên, không thể gặp lại Ngũ thiếu gia, nhưng may ngờ Liễu thiếu gia cứu giúp, Lưu Dung mới có thể sống sót.

Mộ Dung Thư nhìn chằm chằm bóng người trên bình phong, lên tiếng, giọng nói mang theo run rẩy.

Vừa nghe được giọng nàng, cả thân hình Triệu Sơ không khống chế được run lên, lảo đảo lui về sau một bước dài.

Loading...