Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 323

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:26
Lượt xem: 82

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

– Những chuyện này chẳng có gì lạ, nữ tử trong hậu cung người nào không có dung mạo khuynh quốc khuynh thành? Hoa phi kia có thể chiếm được hoàng thượng sủng ái cũng không lạ gì. Lạ là gần đây trong kinh thành đồn đãi xôn xao, trước kia chúng ta không phải nghe nói Nam Dương Vương tuyên bố với bên ngoài không thể có con cho nên mới phải từ chối không hoà thân cùng công chúa Chiêu Hoa sao?

Tiểu nha đầu kia bình thường khá thích nghe chuyện phiếm, cũng thường hay được sai ra phủ mua đồ, vì vậy ở ngoài phố nghe được nhiều chuyện đồn đãi hơn Phi Nhi.

Tay Mộ Dung Thư bỗng nhiên run lên, đôi mắt dưới rèm mi rũ thấp bỗng nhiên hiện lên một tia sáng, Vũ Văn Mặc, hắn…

– Nam Dương Vương không phải tâm phúc của Hoàng Thượng sao?

Phi Nhi nghi hoặc hỏi.

Tiểu nha đầu kia gật gật đầu, thần thần bí bí nói:

– Nghe người ta nói, hình như có một thời gian Nam Dương Vương rời kinh đến trấn Thượng Chí đi truy bắt gã bắt cóc. Đợi khi hồi kinh đã không còn được hoàng thượng tín nhiệm như trước nữa. Vị trí Nam Dương Vương kia sợ là cũng khó bảo vệ được. Dù sao cũng không thể có con, vương vị này có khi còn bị mấy đệ đệ đoạt mất nữa ấy chứ. Hiện thời Nam Dương Vương gặp nguy cơ trùng trùng, chúng ta sao hiểu được quốc gia đại sự, nhưng mà nghe những bá bá lớn tuổi kia bàn tán, sợ là Nam Dương Vương sẽ nối gót Thẩm tể tướng của tiền triều!

Nghe vậy, rèm mi Mộ Dung Thư bỗng nhiên run rẩy, đầu óc choáng váng! Sắc mặt mới rồi còn hồng hào thình lình trở nên trắng bệch! Hai bàn tay dưới ống tay áo cũng nắm chặt thành nắm đấm. Trong hai tháng ngắn ngủi lại xảy ra nhiều biến cố như thế! Nay hắn phải một mình đối mặt với nguy cơ tứ phía. Nếu hắn không tới tìm nàng, nếu hắn không vì nàng bỏ đi mà bệnh nặng liệt giường, nếu hắn không vì nàng mà phân tâm, sao có thể để cho kẻ khác lợi dụng sơ hở! Nàng không ngốc, tin này đã lan truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ chứng minh tình huống hiện tại hắn đang phải đối mặt còn nguy hiểm hơn gấp nhiều lần!

Hắn tuyệt đối không thể có việc!

– Chẳng lẽ năm nay là năm hạn của Nam Dương Vương? Có vẻ như rất nhiều chuyện đều nhắm vào vị vương gia này. Thậm chí ngay cả Nam Dương vương phi cũng bị bệnh nặng phải ở trong đại viện, không hề tiếp khách. Cũng khó trách Nam Dương Vương không ứng phó nổi nhiều chuyện như thế, e là hậu viện bất ổn, khiến hắn bị phân tâm. Có điều, những chuyện này chúng ta cũng chỉ biết thế rồi thôi, không thể nói lung tung, bằng không bị người của quan phủ nghe thấy, sợ sẽ bị bắt giam à.

Phi Nhi và tiểu nha đầu hồn nhiên không hề hay biết vẻ mặt biến hoá chỉ trong khoảnh khắc của Mộ Dung Thư, vẫn hăng hái bàn luận chuyện các nàng tò mò như ngày thường. Dù sao người khác sống c.h.ế.t như thế nào cũng đâu có liên quan gì đến các nàng!

Mộ Dung Thư cắn chặt môi, thời gian gấp gáp, nàng không thể tiếp tục ở lại Liễu phủ! Phải nhanh chóng quay lại kinh thành!

– Lưu cô nương, cô nương có khoẻ không? Sao bỗng nhiên sắc mặt lại tái nhợt như thế? Có phải do ở ngoài trời quá lâu không? Cô nương có muốn quay về phòng không?

Phi Nhi vừa cúi đầu đã thấy sắc mặt Mộ Dung Thư tái nhợt, lập tức quan tâm hỏi.

Mộ Dung Thư cố gắng ổn định tâm thần, hồi phục vẻ mặt như cũ, trên khóe miệng lại thêm vài phần cười nhạt, nàng lắc đầu trả lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-323.html.]

– Không sao, vừa rồi ta nhớ đến người nhà nên mới nghĩ vẩn vơ một chút, không có gì.

– Vậy là tốt rồi. Lưu cô nương không sao là tốt rồi.

Phi Nhi né tránh tầm mắt Mộ Dung Thư, thái độ có chút mất tự nhiên.

– Mấy hôm trước không phải Liễu thiếu gia nói muốn đến Bình Thành ư? Sao hai ngày rồi vẫn chưa thấy gì thế?

Mộ Dung Thư giống như vẫn không để ý đến vẻ mất tự nhiên của Phi Nhi, nhàn nhạt hỏi như bình thường.

Phi Nhi lập tức đáp:

– Mấy ngày trước bên kia đưa tin đến, nói là không cần thiếu gia đi Bình Thành. Triệu phu nhân và Triệu Ngũ thiếu gia sẽ cùng đến thăm lão phu nhân của phủ chúng ta. Lưu cô nương không biết, Liễu gia ta là nhà mẹ đẻ của Triệu phu nhân, Liễu lão phu nhân chính là mẹ ruột của Triệu phu nhân. Vì vậy, trước kia có đôi khi thiếu gia sẽ đến Triệu gia ở Bình Thành nghỉ ngơi một vài ngày, một là thăm người thân, hai là bàn chuyện làm ăn. Năm nay, sức khoẻ của lão phu nhân không được tốt, Triệu phu nhân và Ngũ thiếu gia mới tự mình đến thăm. Hai ngày nay cũng sắp tới. Chắc là thiếu gia quá bận nên mới quên không nói với Lưu cô nương chuyện này.

Ánh mắt Mộ Dung Thư chợt lóe lên, trên đời thậm chí còn có việc trùng hợp như thế ư! Liễu gia và Triệu gia thế mà lại có quan hệ! Vốn nàng không cần nhờ Triệu Sơ giúp đỡ để trở lại kinh thành, nhưng hiện tại nàng cũng muốn gặp hắn. Nàng phải biết tình cảnh hiện thời của Vũ Văn Mặc là thế nào! Hơn nữa, Liễu Dục ba lần bốn lượt tìm cách ngăn cản, hiện tại nếu nàng muốn rời đi, sợ là hắn cũng sẽ lấy lý do qua loa từ chối. Huống hồ, nàng cũng không muốn để người khác biết thân phận của nàng, càng nhiều người biết thân phận của nàng, Vũ Văn Mặc sẽ càng thêm một phần nguy hiểm! Vì vậy hiện tại, Triệu Sơ trở thành người duy nhất nàng có thể tin tưởng cũng có thể tìm kiếm sự giúp đỡ!

– Ừ, đỡ ta trở về phòng nghỉ ngơi đi.

Trong lòng đã có chủ ý, Mộ Dung Thư lập tức đứng dậy.

Phi Nhi và tiểu nha đầu kia vội một trái một phải đỡ Mộ Dung Thư vào phòng.

Giờ cơm chiều, Liễu Dục và Trương thị cùng tới thăm nàng.

Nàng vẫn như trước câu được câu không tán gẫu việc nhà với bọn họ, cuối cùng lấy vẻ mặt mong mỏi nhìn về phía Liễu Dục nói:

– Ta nghe nói Triệu Ngũ thiếu gia sẽ từ Bình Thành đến quý phủ phải không?

– Lưu cô nương biết Triệu ngũ thiếu gia à? Đúng vậy, hai ngày nữa sẽ đến Liễu trấn, sẽ ở trong phủ chúng ta nghỉ ngơi một thời gian.

Liễu Dục nhìn vẻ mặt chờ mong của Mộ Dung Thư, lấy làm lạ trả lời. Nàng sinh sống ở trấn Thượng Chí, sao lại quen biết với Triệu Sơ?

Loading...