Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 320

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:20:22
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe đến đó, mảnh vải mỏng manh trong Vũ Văn Mặc trượt khỏi đôi tay cứng đờ của hắn, nhẹ nhàng phiêu đãng rơi xuống mặt đất đầy bùn sình lầy lội!

– Vương gia!

Mọi người hoảng hốt kêu lên.

Triệu Sơ nhanh như chớp lách người, đứng ở phía sau Vũ Văn Mặc, đỡ lấy thân thể lung lay muốn ngã của Vũ Văn Mặc. Hắn khiếp sợ, phẫn nộ, tuyệt vọng! Mộ Dung Thư làm sao có thể chết?

Hắn cúi đầu nhìn về phía Vũ Văn Mặc té xỉu, đôi mắt lóe ra ánh sáng lạnh lẽo, tiếng nói trầm lạnh phân phó:

– Đưa toàn bộ những người đã tìm được về nha môn. Mặt khác, quăng gã bắt cóc kia vào làm mồi cho bầy sói hoang!

Một lúc lâu sau, huyện đường trấn Thượng Chí.

Mọi người nghe nói bắt được gã bắt cóc, hơn nữa đã tự sát, đồng loạt khua chiêng gõ trống chúc mừng. Nhưng sau đó lại được tin có mấy nữ tử bị gã sát hại, đều phẫn nộ to tiếng mắng chửi kẻ mất hết lương tri kia. Nghe nói bọn bắt cóc là hai người, còn có một nữ tử chưa chết, đám đông càng thêm hăng hái tụ tập ở cửa nha môn kêu la, muốn nữ đồng bọn của gã kia cũng bị lăng trì xử tử!

Trong huyện đường, Triệu Sơ và Huyện lệnh đại nhân đang chờ Vũ Văn Mặc hôn mê tỉnh lại, muốn nghe quyết định của hắn.

May mà Triệu Sơ y thuật cao siêu, Vũ Văn Mặc té xỉu trên núi, sau khi trở về sắc mặt đã không còn tái nhợt như trước. Nhưng dường như Vũ Văn Mặc không có dấu hiệu thanh tỉnh.

Đợi hai canh giờ, Vũ Văn Mặc mới tỉnh lại.

Sau khi hắn tỉnh nghe nói mấy nữ tử bị bắt khác đều đã tìm được, chỉ riêng Mộ Dung Thư vẫn không có tin tức, đôi mắt sâu thẳm như đêm tối kia lại bình lặng như mặt hồ không chút gợn sóng.

– Hiện tại dân chúng đều đang đợi phán quyết cuối cùng của ả đồng bọn kia. Vì vậy hạ quan muốn nghe ý kiến vương gia, còn có ả kia tự nhận có quen biết với vương gia, ả xưng tên là Phương Dung Mai.

Huyện lệnh đại nhân khom lưng, cúi đầu cung kính bẩm báo với Vũ Văn Mặc. Mà trong mắt Vũ Văn Mặc không có chút gợn sóng nào. Giây lát, giọng hắn lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm trên đỉnh núi vọng lại, khiến người khác sợ hãi:

– Những nữ tử bị bắt đều xác định nàng là đồng bọn của gã bắt cóc?

– Vâng, họ đều xác nhận Phương Dung Mai là kẻ bắt cóc. Hơn nữa còn khai, dường như Phương Dung Mai đã từng quen biết với vị phu nhân bị rơi xuống vách núi, hơn nữa ả còn cố ý nhằm vào vị phu nhân kia!

Huyện lệnh đại nhân tiếp tục báo cáo chi tiết.

Triệu Sơ nhăn mày. Phương Dung Mai đã từng là Tam phu nhân ở phủ Nam Dương Vương, mà nàng ta lại trở thành kẻ bắt cóc. Như vậy, cũng đủ rõ ràng vì sao gã bắt cóc kia lại nhằm vào Mộ Dung Thư, hết thảy đều do ả Phương Dung Mai này âm thầm động tay động chân.

– Không cần nghe nàng nhiều lời, trực tiếp chận miệng, lăng trì xử tử!

Trong đôi mắt đen sâu thẳm của Vũ Văn Mặc nhất thời xẹt qua một tia sáng lạnh đến mức có thể g.i.ế.c người, b.ắ.n thẳng về vị Huyện lệnh, lạnh giọng ra lệnh.

Huyện lệnh đại nhân lập tức nhận lệnh.

Huyện lệnh vừa lui ra, Triệu Sơ đã nhìn về phía Vũ Văn Mặc, nói:

– Đã lệnh cho người đi tìm vương phi. Vách núi kia không cao, nếu như có người rơi xuống, chắc chắn sẽ tìm được. Để tránh bỏ sót bất cứ chỗ nào, ta đã cho người dùng dây thừng trèo xuống tìm từ trên xuống dưới vách núi.

Bất kể vách núi đen cao hay thấp, nếu người không có võ công phòng thân bị té từ trên xuống, tuyệt đối không thể sống sót. Huống hồ gã bắt cóc đó võ công không hề thua kém đám hộ vệ kia, người nhẹ như yến, nếu hắn đánh Mộ Dung Thư ngã xuống vách núi thì khả năng sống sót của Mộ Dung Thư lại càng không có bao nhiêu. Nghĩ đến đây, đôi mắt Triệu Sơ thoáng chốc tối sầm lại.

– Thì ra gã bắt cóc kia là người trong giang hồ, vì đắc tội với các đại môn phái mà bị truy đuổi gắt gao mới mai danh ẩn tích đi lại trong dân gian. Những năm gần đây đã bắt không ít nữ tử.

Triệu Sơ còn nói thêm.

Vũ Văn Mặc gật gật đầu, giọng nói u ám:

– Tiếp tục tìm kiếm, cho đến khi nào tìm được nàng mới thôi.

Mộ Dung Thư còn sống, nàng còn sống. Nàng không phải đến từ thế giới khác sao? Nàng có thể chiếm cứ thân xác Mộ Dung Thư, như vậy có lẽ nàng cũng có thể chiếm cứ thân xác của người nào đó?

Nhưng… Khi đó thân phận của nàng không còn là Mộ Dung Thư, nàng có liên quan gì đến hắn đây? Hai bàn tay Vũ Văn Mặc run rẩy nắm chặt, chậm rãi nhắm mắt lại.

Trên công đường, vành mắt Hồng Lăng đỏ bừng tức giận nhìn về phía Phương Dung Mai đang quỳ trong nội đường.

Không ngờ, thật sự không ngờ, lại là nữ nhân này hại c.h.ế.t vương phi!

– Cho ta vào! Cho ta vào đi!

Hồng Lăng đẩy nha dịch chắn trước cửa ra, vọt vào công đường.

Nàng giơ chân lên đá vào người Phương Dung Mai, cả khuôn mặt đều là nước mắt nóng hổi. Nàng tát Phương Dung Mai một cái thật mạnh, thật vang dội:

– Ta thật sự muốn ăn thịt uống m.á.u ngươi. Loại người lương tâm bị chó ăn như ngươi chắc chắn c.h.ế.t xuống mười tám tầng địa ngục, vĩnh viễn không thể siêu sinh! Ngươi cho rằng với dáng vẻ bây giờ của mình sẽ được vương gia tha thứ, sẽ được dân chúng tha thứ sao? Nghe một chút đi, bên ngoài có bao nhiêu người đã nghĩ sẵn cách hành hình cho ngươi!

Lúc còn trên núi Phương Dung Mai đã bị những nữ tử kia đánh đến nỗi miệng sưng phồng lên, trên người không còn chỗ nào nguyên vẹn. Mà khi vừa tiến vào Hồng Lăng đã liên tục đ.ấ.m đá lên người nàng, càng làm cho trong miệng nàng toé máu, ấp úng một hồi lâu cũng không thể lên tiếng.

Nói thật, nàng thật sự rất sợ! Nàng biết mình không phải là đối thủ của Mộ Dung Thư! Hiện tại quả thật rơi vào tay Vũ Văn Mặc! Nhưng lúc này đây, nàng thắng, dù sao Mộ Dung Thư c.h.ế.t rồi, mà nàng còn sống. Nàng chỉ mong đợi Vũ Văn Mặc còn có mấy phần tình cảm đối với mình, có thể cho nàng một con đường sống! Vì thế, nàng ngẩng đầu nhìn về phía Hồng Lăng, thái độ kiêu căng nói:

– Ngươi bất quá chỉ là một tiện tì!

– Còn ngươi bất quá chỉ là một ả đàn bà bị gã bắt cóc kia ngủ qua, dơ bẩn có khác gì kỹ nữ!

Hồng Lăng phun một ngụm nước bọt lên mặt Phương Dung Mai, giận dữ cười lạnh mắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-320.html.]

Đôi mắt Phương Dung Mai tối lại, lập tức cau mày.

Mà lúc này Huyện lệnh đại nhân đã từ phía sau đi tới. Hồng Lăng xoa xoa nước mắt, lui ra phía sau mấy bước, hai mắt chờ đợi nhìn về phía Huyện lệnh đại nhân. Nàng biết vương gia chắc chắn sẽ báo thù cho vương phi, tuyệt đối sẽ khiến cho Phương Dung Mai không được c.h.ế.t tử tế!

– Nữ phạm nhân Phương thị, phạm tội nghiêm trọng, g.i.ế.c c.h.ế.t ba mạng người, lừa gạt buôn bán phụ nữ, tội ác tày trời, tội chứng rành rành, lăng trì xử tử!

Sau khi ngồi xuống, Huyện lệnh đại nhân đập kinh đường mộc liên tiếp mấy cái, quyên bố kết quả phán quyết của Phương Dung Mai.

Ông vừa nói xong, Phương Dung Mai vốn còn có chút hy vọng lập tức ngã nhào trên đất, nàng mở trừng trừng hai mắt không thể tin nổi lắc đầu. Nàng không tin, nàng còn chưa muốn chết!

Ngay lúc nàng dùng hết sức bình sinh kêu to lên: “Ta là người của phủ Nam Dương Vương, các ngươi không thể làm thế với ta!” Lăng trì, đây quả thật là cách xử tử tàn nhẫn nhất! Nàng hận! Hận c.h.ế.t Mộ Dung Thư, trong lòng Vũ Văn Mặc, Mộ Dung Thư thật sự quan trọng đến thế sao?

Đáng tiếc, những lời này của nàng bị những tiếng hoan hô dậy trời của dân chúng nhấn chìm!

– Đúng lắm, nên lăng trì xử tử!

– Loại người không có lương tâm này phải xử như thế!

Hồng Lăng ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, đôi mắt đỏ quạnh rốt cuộc không nhịn được rơi lệ.

Không ngờ chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, nàng và vương phi đã thiên nhân vĩnh cách. Vương phi, một mình người trên đường xuống hoàng tuyền không phải quá cô đơn rồi sao, xin người chờ một chút, Hồng Lăng đi cùng người! Cho dù có thành quỷ, Hồng Lăng cũng muốn ở Địa phủ hầu hạ người.

Cúi đầu xuống, nàng cắn răng thật chặt, nhìn cây cột gỗ lim phía trước, lao thẳng đến.

Ngay khi nàng tưởng rằng mình sẽ lập tức m.á.u chảy đầu rơi, đi theo vương phi, bỗng nhiên cảm giác được trán đập vào bộ n.g.ự.c cường tráng. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ nhìn người đứng trước cột gỗ lim.

– Nếu ngươi chết, ai sẽ chăm sóc Hiên nhi? Hiên nhi đã mất đi phu nhân, chẳng lẽ ngươi còn muốn để cho Hiên nhi cũng mất luôn ngươi sao? Huống hồ, phu nhân đã tính toán xong xuôi việc kinh doanh tơ tằm, ngươi muốn tâm huyết của phu nhân bị hủy hoại chỉ trong chốc lát sao?

Trương Tuyền khó nhịn đau lòng nhìn Hồng Lăng, khuyên. Hắn thật không ngờ Hồng Lăng lại trung thành với phu nhân như vậy, vì phu nhân ngay cả tánh mạng mình cũng không thèm để ý.

Hồng Lăng ngơ ngẩn nhìn Trương Tuyền, trước mắt hiện lên dáng vẻ Hiên nhi cả người đầy nước mắt, khóc lóc thảm thương không khác gì mình. Cảnh tượng hôm nay quá tàn nhẫn, nàng nhờ Trương Anh ở nhà chăm sóc bé, Hiên nhi đã không có phu nhân, nếu lại không có nàng, vậy chẳng phải là quá đáng thương? Chắc chắn Vương phi cũng không muốn thấy tình cảnh đó phải không?

Nàng nhắm mắt lại, để nước mắt chảy xuống, khó khăn gật gật đầu:

– Ta không thể c.h.ế.t được.

Đảo mắt, nàng nhìn Phương Dung Mai đang thất hồn lạc phạch, hướng tới Huyện lệnh đại nhân quỳ xuống:

– Dân nữ cầu xin đại nhân chặn miệng của nữ phạm nghiệp chướng nặng nề này! Dân nữ và mọi người dân ở đây không muốn nghe thấy tiếng chửi rủa của nàng lúc hành hình.

Hãy để nàng làm chút chuyện nhỏ này cho vương phi đi. Vào thời khắc cuối cùng tại đây, không thể để Phương Dung Mai hủy hoại thanh danh của vương phi! Hãy cứ khiến mọi người tưởng rằng vương phi còn ở trong phủ Nam Dương Vương.

Huyện lệnh đại nhân nhìn về phía Hồng Lăng, cũng không cần suy xét, trực tiếp gật đầu đáp:

– Bản quan đáp ứng yêu cầu của ngươi. Người đâu, chặn miệng tù phạm lại!

Hồng Lăng cung kính dập đầu tạ ơn Huyện lệnh đại nhân:

– Dân nữ tạ ơn đại nhân.

Đôi mắt Phương Dung Mai tràn đầy phẫn nộ nhìn về phía Hồng Lăng. Sao nàng lại không biết Hồng Lăng nghĩ gì chứ. Giờ này khắc này, nàng vô cùng hối hận, sớm biết rơi vào kết cục như vậy, vừa rồi nàng không nên kiêng kị gì mà nói ra thân phận Mộ Dung Thư!

Đáng tiếc, tất cả phẫn nộ cùng tuyệt vọng của nàng đều không thể thốt nên lời!

Năm ngày sau, toàn bộ vách núi đen đều bị lục soát đến mấy lần, vẫn không hề tìm được Mộ Dung Thư. Quan binh không thu được kết quả gì đành rút về.

Vì không tìm được t.h.i t.h.ể Mộ Dung Thư, trong lòng Vũ Văn Mặc và Triệu Sơ không khỏi nhen nhúm một tia hi vọng, có lẽ nàng còn sống.

Dù sao, nàng là nữ tử thông minh như vậy, chỉ cần nàng muốn, nàng sẽ còn sống. Nhưng kết quả nàng đã đi đâu? Họ tìm kiếm nhiều ngày như vậy, nàng giống như đã biến mất khỏi thế gian này.

Vũ Văn Mặc đứng trên vách núi, giữa núi non xanh biếc mây mù trùng điệp, Vũ Văn Mặc một thân bạch y, quanh thân tản ra hơi thở mịt mờ lại tràn ngập tử vong. Đôi đồng tử đen sẫm sâu không thấy đáy, như một khoảng không bao la hắc ám cắn nuốt hết thảy mọi thứ, trầm mặc tĩnh lặng. Một thân bạch y này của hắn mặc vì nàng, nếu nàng chết, sẽ có một ngày hắn sẽ đi cùng nàng. Nếu nàng sống, rốt cuộc có một ngày, hắn sẽ tuân thủ lời hứa chờ nàng.

– Vương gia, ngài đã rời kinh mấy ngày, công sự trong triều đã dồn lại rất nhiều. Tuy hiện thời vương phi sống c.h.ế.t không rõ, nhưng triều đình cần ngài, mấy trăm người của phủ Nam Dương Vương đều cần vương gia, thỉnh vương gia bảo trọng thân thể.

Mã hộ vệ nhỏ giọng đi đến phía sau Vũ Văn Mặc, thấp giọng khuyên nhủ.

Nghe vậy, khóe môi Vũ Văn Mặc hơi câu, cười lạnh tự giễu. Cho dù hắn muốn cứ như vậy rời đi, nhưng thế gian này còn rất nhiều chuyện không phải hắn nói buông là có thể buông, trên vai hắn gánh chính là phủ Nam Dương Vương và tính mạng của những người có liên quan.

– Vương gia nên hồi kinh trước, ta cũng sẽ quay lại Bình Thành. Nếu có chuyện cần ta, cứ phái người đến báo một tiếng.

Triệu Sơ bước tới cạnh Vũ Văn Mặc, nói.

Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi, khuôn mặt tuấn mỹ hoa lệ của hắn đã nhuốm vẻ phong sương, trầm lãnh và mỏi mệt. Hắn còn muốn tìm kiếm chung quanh một chút, biết đâu có thể tìm được nàng.

Dù sao từ đầu tới cuối hắn cũng không tin nàng đã rời đi!

Hắn cùng với Vũ Văn Mặc sóng vai đứng thẳng, nhìn màn sương trắng trước mắt, chầm chậm khép mắt lại.

– Mã hộ vệ, ngươi không cần hồi kinh cùng bổn vương. Ngươi ở lại khu vực phụ cận trấn Thượng Chí tìm kiếm, một khi có tin tức của Thư nhi lập tức bẩm báo cho bổn vương.

Vũ Văn Mặc thu hồi tầm mắt khỏi màn sương trắng mờ ảo kia, nhìn về phía Mã hộ vệ, trầm giọng ra lệnh.

Mã hộ vệ lập tức đáp:

– Vâng. Nô tài tuân mệnh.

Loading...