Mộ Dung Thư chầm chậm đứng lên, trên người vẫn chưa có bao nhiêu hơi sức, nhưng nàng thẳng sống lưng, ánh mắt rét lạnh nhìn trực diện Phương Dung Mai, những lời nàng nói ra quả nhiên làm cho Phương Dung Mai biến sắc!
Mộ Dung Thư biết rõ Phương Dung Mai là người thế nào. Hiện thời nàng rơi vào tay ả ta, đương nhiên biết đối với Phương Dung Mai mà nói, nàng không có bất kì tính công kích hay khả năng phản kháng nào, có thể nói hiện tại nếu Phương Dung Mai muốn g.i.ế.c nàng cũng thật sự rất dễ dàng.
Về phần Phương Dung Mai ở phủ Nam Dương Vương đã lâu, tất nhiên biết rõ tính tình Vũ Văn Mặc, vì vậy nhất định ít nhiều sẽ có điều kiêng kị. Điều nàng muốn cũng chỉ như thế! Đồng thời, tuy nàng không muốn thừa nhận, nhưng hôm nay thời điểm rơi vào nguy hiểm, nàng mới biết mình ỷ lại người kia đến mức nào.
Toàn bộ nữ tử trong phòng sững sờ nhìn Mộ Dung Thư và Phương Dung Mai, dù sao đã nhiều ngày ở trước mặt các nàng biểu hiện của Phương Dung Mai thật sự chẳng lấy gì làm hiền lành, ra tay tàn nhẫn, trong lòng bọn họ đều hết sức e ngại. Nhưng hôm nay nữ nhân mới bị bắt tới này lại dám nhìn thẳng vào ả ta, vẻ mặt còn không có một tia sợ hãi. Không biết vì sao, ngược lại các nàng đột nhiên cảm thấy Phương Dung Mai mới là người e ngại nữ tử kia!
Nhận thấy được ánh mắt bốn phía nhìn lại đây, Phương Dung Mai cau chặt mày. Nàng đột nhiên cảm giác được bản thân mình vô cùng buồn cười, đến tình trạng hiện thời, nàng lại vẫn còn sợ! Có điều Mộ Dung Thư không nói ngoa, tuy rằng ca rất lợi hại, nhưng Vũ Văn Mặc…
Mộ Dung Thư quan sát hết thảy biến hoá của Phương Dung Mai, trong lòng thoáng an tâm một chút. Chỉ cần Phương Dung Mai chần chừ, vậy có thể nói nàng ta còn e ngại Vũ Văn Mặc.
– Ngươi muốn làm ta sợ? Ngươi cho rằng giờ phút này ta còn biết sợ sao? Hiện thời bản thân ngươi còn khó bảo toàn, vẫn nên cẩn thận nghĩ xem đến lúc bị nam nhân đùa bỡn, làm thế nào khiến bọn họ vui vẻ một chút, bản thân mình ít bị tra tấn đi!
Phương Dung Mai quay đi, tránh ánh mắt sắc bén của Mộ Dung Thư, bỏ lại mấy câu độc ác xong lập tức rời đi.
Sau khi nàng đi rồi, Mộ Dung Thư nhẹ nhàng cong khóe môi.
– Phu nhân, ngươi quen biết nàng?
Chẳng biết lúc nào Nhã di nương đã đến bên cạnh Mộ Dung Thư, ngồi xổm thân mình ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Thư, nghi ngờ hỏi.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư từ trước cửa thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhìn về phía Nhã di nương, nhẹ nhàng bâng quơ hỏi:
-Nhã di nương, các ngươi có từng chạy trốn lúc trời đang mưa chưa?
Lời này vừa nói ra, nữ tử khắp phòng đều lấy làm khó hiểu nhìn về phía Mộ Dung Thư. Trời mưa đường xuống núi lầy lội trơn trượt, sao các nàng có thể chạy trốn chứ?
Nhã di nương đang nghĩ đến thân phận của Mộ Dung Thư, căn bản chưa kịp trả lời. Có điều từ vẻ mặt bọn họ Mộ Dung Thư đã có được đáp án. Nàng quay đầu, nhìn cái cửa sổ nhỏ duy nhất của căn phòng. Bên ngoài mưa vẫn rả rích, sắc trời âm u, xem ra trận mưa này còn duy trì một thời gian nữa.
Nàng quay đầu nhìn về phía mười mấy người bọn họ, nhẹ giọng hỏi:
– Các ngươi không muốn rời khỏi chỗ này?
Nếu chỉ dựa vào một mình nàng thì hơi khó, nhưng nếu cả bọn mười mấy người đồng loạt bỏ trốn, như vậy, khả năng thoát được là rất lớn.
Ánh mắt hơn mười nữ tử kia đều sáng lên nhìn Mộ Dung Thư. Bọn họ từng bỏ trốn nhiều lần, nhưng lần nào cũng thất bại và bị trừng phạt. Tuy rằng rất sợ hãi, không có can đảm lặp lại nữa, nhưng nhìn Mộ Dung Thư trấn định như thế, dáng vẻ vô cùng tự tin. Mười mấy người hai mặt nhìn nhau, giây lát, đều gật gật đầu.
Đúng vậy, các nàng đều muốn bỏ trốn, không muốn sau này bị lưu lạc ở nơi thanh lâu kỹ viện.
Nhã di nương chăm chú nhìn Mộ Dung Thư, qua hồi lâu nàng lập tức đứng lên nhìn về phía Mộ Dung Thư:
– Ngươi có cách thoát khỏi chỗ này phải không?
Nhã di nương nhìn chằm chằm Mộ Dung Thư. Nữ nhân này không giống người thường, nàng tuyệt đối không phải người thường, chỉ bằng việc nàng có thể đem Lưu gia đùa bỡn trong lòng bàn tay là có thể nhìn ra nàng tuyệt đối không phải một người bình thường!
Mộ Dung Thư nhàn nhạt liếc qua Nhã di nương, đáy mắt xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo, trên mặt lại không hề lộ ra dấu vết, nói:
– Ngươi cũng muốn trốn?
– Đương nhiên!
Nhã di nương trả lời quyết đoán. Nàng cũng không muốn phải quay về cuộc sống trước kia, quả thực là sống không bằng chết, vì một bữa cơm mà bị nam nhân tra tấn. Nếu lại bị bán vào kỹ viện, còn không bằng nàng c.h.ế.t đi coi như xong!
– Được!
Mộ Dung Thư nhàn nhạt trả lời.
Nhã di nương nghe vậy lập tức yên tâm. Nàng thật không ngờ Mộ Dung Thư sẽ không để ý đến hiềm khích trước kia.
– Cái gã được gọi là ca kia mỗi ngày đều đi ra ngoài sao?
Mộ Dung Thư trầm giọng hỏi.
Mấy nữ tử cùng gật đầu.
– Đúng vậy, mỗi ngày hắn đều đi ra ngoài nhưng đều sau buổi cơm trưa. Có khi nữ nhân kia cũng đi cùng.
Mộ Dung Thư nhẹ nhàng cau mày lại, xem ra lại phải đợi thêm một thời gian. Thế nhưng, cho dù gã kia có xuống núi thì nếu không xảy ra sự cố, Phương Dung Mai cũng tuyệt đối không đi đâu. Không vội, nàng tạm thời nghỉ ngơi một chút.
Chưa đầy một lát sau, Phương Dung Mai lại vào. Nàng đến để đưa một ít thức ăn, nhưng lại là tùy tay ném xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-318.html.]
Ánh mắt Mộ Dung Thư quét tới, trên mặt đất chính là mấy củ khoai lang còn bốc lên hơi nóng, tổng cộng có mười mấy củ.
Mà Phương Dung Mai giống như muốn báo thù, cầm củ khoai cuối cùng ném tới trước mặt Mộ Dung Thư.
Vốn tưởng rằng Mộ Dung Thư sẽ không vì củ khoai mà hạ mình, nào ngờ Mộ Dung Thư lại lạnh nhạt nhặt củ khoai lang lên, tư thái tao nhã lột vỏ.
Phương Dung Mai sửng sốt. Vốn mang theo tâm tình muốn muốn nhục nhã người khác, trong lòng nhất thời trầm xuống, nàng hung hăng trợn mắt liếc nhìn Mộ Dung Thư một cái, sau đó nhìn về phía mấy người nữ tử đang lột khoai ăn như sói như hổ lạnh giọng quát:
– Các ngươi đều đàng hoàng một chút cho ta! Nếu để cho ta biết các ngươi có ý định chạy trốn, để xem ta có đánh gãy chân của các ngươi không!
Những lời này cơ hồ là mỗi bữa trưa đều nghe, trước kia đám thiếu nữ này cũng không thèm để ý, nhưng từ sau khi chạy trốn bị bắt trở lại buộc phải chịu khổ hình không có tính người này, các nàng dần dần biết Phương Dung Mai tuyệt đối không phải chỉ doạ suông.
Thấy những người này đều sợ hãi run rẩy cả người, trên gương mặt gầy guộc của Phương Dung Mai hiện lên mấy nét cười lạnh, lại hung hăng trợn mắt liếc nhìn Mộ Dung Thư một cái rồi mới xoay người bỏ đi.
Sau buổi cơm trưa, gã kia cũng tới. Hắn vừa vào cửa đầu tiên chính là nhìn về phía Mộ Dung Thư. Trên gương mặt toàn xương nhô lên kia hiện lên ý cười dữ tợn lại dâm đãng, Mộ Dung Thư nhìn mà không khỏi cảm thấy ghê tởm.
Trong phòng, các nữ tử khác vừa thấy được gã kia đi vào, lập tức sợ hãi tụm lại một chỗ.
– Tiểu mĩ nhân, đừng có gấp, ta đi rồi về ngay thôi. Tiểu mĩ nhân đừng cho rằng ta đã xuống núi thì vọng tưởng muốn chạy trốn. Nếu bỏ trốn bị ta bắt trở lại, cũng đừng trách ta không thương hương tiếc ngọc.
Gã kia một bên cười dâm đãng một bên uy hiếp. Có vẻ như đã nhận ra vẻ chán ghét trong mắt Mộ Dung Thư, hắn thu lại nụ cười trên mặt, trong mắt hiện một tia ngoan độc, nhưng chỉ là thoáng qua, hắn lại cười nói:
– Ta thật thích nữ nhân có cá tính.
Dứt lời, hắn lập tức xoay người rời đi.
– Hắn đây là xuống núi hỏi thăm tin tức. Chỉ cần quan binh lơi lỏng phòng bị, hắn sẽ đưa chúng ta đi.
Sau khi gã kia rời đi, Nhã di nương lập tức nhỏ giọng nói. Nhã di nương dù sao cũng là từ kỹ viện ra ngoài, thành thạo việc sử dụng tâm kế, đương nhiên việc gì cũng để ý cẩn thận.
– Chờ thêm một lát, ta cần ngươi diễn một tuồng kịch.
Mộ Dung Thư nhìn Nhã di nương nói. Nhã di nương từng sinh tồn tại nơi rồng rắn hỗn tạp kia, đối với việc diễn trò hẳn là không có vấn đề gì. Không ngờ cũng có lúc nàng ta lại hữu dụng như thế.
Nhã di nương gật đầu:
-Được.
Nàng cũng thật thông minh, nhìn một chút đã biết ý tưởng của Mộ Dung Thư.
Mộ Dung Thư vừa nhìn về phía những người khác, cười nhạt hỏi:
– Các ngươi sợ nữ nhân kia sao?
Các nàng cùng gật đầu. Có người nhỏ giọng trả lời:
– Chúng ta sợ bị bọn họ bắt trở lại, đến lúc đó bọn họ chắc chắn sẽ không dễ dàng tha cho chúng ta.
– Yên tâm, một lát nhớ làm theo lời ta. Lúc ra tay tuyệt đối không được do dự! Đừng để cho nữ nhân kia kêu to lên.
Mộ Dung Thư nhỏ giọng dặn dò. Nếu muốn chạy trốn, bọn họ không có nhiều thời gian, phải nắm chặt cơ hội. Ca thân có võ công, hắn lên núi xuống núi không mất bao nhiêu thời gian. Mà họ đều là nữ tử yếu đuối, tất nhiên không thể so sánh với hắn, vì vậy hết thảy đều phải vô cùng cẩn thận…
Huyện nha.
Sắc mặt Vũ Văn Mặc nặng nề nhìn từng giọt mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, đôi mày kiếm lạnh lẽo cau chặt. Cả một đêm hắn đều đứng ở chỗ này, không hề nhúc nhích. Trên cằm và gò má lún phún đầy râu nhưng hắn không hề hay biết.
Triệu Sơ ngồi bên bàn cũng một đêm chưa ngủ.
Cả ngày hôm qua đều không có tin gì về Mộ Dung Thư, mà lúc này đã là giữa trưa ngày thứ hai!
– Tra xét tất cả các vùng núi ở trấn Thượng Chí một lần.
Vũ Văn Mặc bỗng nhiên xoay người nhìn về phía Triệu Sơ, hai mắt lạnh lẽo sâu thẳm, lạnh giọng nói.
– Được.
Triệu Sơ lập tức đáp.
Thật sự bọn họ đã đào ba thước đất của cả trấn để tìm kiếm nhưng vẫn hoàn toàn không có tin tức, mà gã bắt cóc này tuyệt đối chưa rời khỏi trấn Thượng Chí. Khả năng duy nhất cũng chính là hắn ẩn nấp trên núi!
Nửa khắc đồng hồ trôi qua.
Nhã di nương nhận được chỉ thị của Mộ Dung Thư, lập tức ôm bụng kêu rên đau đớn, âm thanh lớn tới mữa suýt nữa phá bay cả nóc nhà. Mộ Dung Thư thấy thế nhịn không được khóe miệng rụt rụt. Nhã di nương này tuy rằng không phải người tốt, nhưng lại tuyệt đối là diễn viên tiềm năng, mấy tiếng kêu rên này quả thật là kinh thiên động địa quỷ khốc thần sầu! Nếu là những người khác nhất định không làm được như nàng!