Mộ Dung Thư âm thầm nhíu mày. Tình huống trước mắt rất không ổn.
Phương Dung Mai uy h.i.ế.p mấy câu xong, thấy mười mấy nữ tử trong phòng cũng không lên tiếng, mới hếch mặt lên trời cao hứng rời đi.
Mà sau khi Phương Dung Mai đi rồi, những cô gái này đều bắt đầu thút thít, nhưng đều cực nhỏ, đúng lúc bên ngoài đang mưa, tiếng khóc của họ bị tiếng mưa rơi át đi. Xem ra những lời vừa rồi của Phương Dung Mai cũng không phải là doạ suông.
Mộ Dung Thư thấy không cần tiếp tục giả vờ, dù sao trên đất cũng vô cùng ẩm ướt, mà xung quanh đều là tiếng khóc của nữ tử, sẽ không có vấn đề gì bèn chậm rãi mở mắt ra, bắt đầu quan sát căn phòng.
Những cô gái này nhìn thấy nàng cũng không nghĩ nhiều. Do trời tối, không thấy rõ khuôn mặt Mộ Dung Thư, các nàng vẫn cúi đầu thút thít như cũ. Hiện giờ nàng đang bị nhốt trong một căn phòng rất nhỏ, nhìn qua quá đơn sơ, căn bản không che nổi mưa to bên ngoài, ngẫu nhiên còn có nước mưa bị văng vào. Đơn giản nhìn thoáng qua, phòng này dùng một ít gỗ mục dựng lên.
Lúc này nàng hết sức tò mò. Phòng này đơn sơ như thế, nếu muốn trốn đi, vậy chỉ cần mười mấy nữ tử này liên hợp, làm sao có thể không chạy thoát được? Nàng nhẹ nhàng cau mày lại, nghi hoặc trong lòng càng sâu. Gã đàn ông kia hết sức kỳ lạ, trước đây bắt người đều dùng cách lừa gạt là chủ yếu. Mà gã này cũng có chút bản lĩnh. Căn cứ vào loại thuốc mê không màu không mùi hắn sử dụng để đối phó hai gã hộ vệ đang âm thầm bảo vệ nàng kia cũng có thể thấy hắn thật sự không đơn giản!
Xem ra, gã bắt cóc này không phải một tên du thủ du thực bình thường mà là một kẻ có võ công, lại biết y thuật.
Thế nhưng, gã bắt cóc hôm nay được gọi là “ca” kia đã ra ngoài, vì sao những cô gái này vẫn thành thành thật thật chờ chỗ này không trốn đi? Nàng biết Phương Dung Mai tuyệt đối không có võ công, huống hồ hiện thời nàng ta đã gầy chỉ còn lại da bọc xương.
Nàng rũ mắt, cẩn thận nghĩ.
Giây lát, tiếng thút thít dần dần ngừng lại. Mộ Dung Thư cảm giác trên người vẫn còn chưa lấy lại sức lực, e là do bị hạ quá nhiều mê dược, cảm giác đó khiến nàng lại hơi bối rối. Nàng lại chau mày, nơi này quá ẩm ướt, trên đầu ngẫu nhiên bị nước mưa văng trúng, nếu như ngủ, có lẽ ngày mai sẽ càng không có sức, có khi còn bị nhiễm phong hàn.
– Ồ?! Sao ta nhìn ngươi lại quen mắt như thế? Hình như đã gặp qua ở đâu đó.
Ngay khi Mộ Dung Thư cảm giác trên người không khoẻ bèn nhắm mắt lại, cách nàng không xa bỗng nhiên có một nữ tử lên tiếng, nghi hoặc nói.
Giọng nói này thật sự rất quen. Mộ Dung Thư chầm chậm mở mắt ra nhìn về nơi đó. Có điều trong phòng quá âm u, nhìn không rõ mọi thứ phía trước, chỉ có thể mơ hồ thấy được một vài bóng người, mà nơi phát ra tiếng nói của nữ tử kia nàng nhìn không rõ.
Nữ nhân kia thấy Mộ Dung Thư không lên tiếng bèn thức thời ngậm miệng lại, nhưng mà chỉ một lát đã nghe thấy một vài tiếng hít thở đều đều.
Trong bóng đêm, đôi mắt đen sâu thẳm như đêm tối của Mộ Dung Thư lần nữa nhắm lại. Nàng nghĩ, đêm nay, bất kể ra sao cũng phải ngủ một chút, bằng không nàng chẳng còn hơi sức nào đối mặt những chuyện xảy ra tiếp theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-316.html.]
Nhưng hiển nhiên, những nữ tử cùng bị bắt tới như nàng không phải đều an ổn, ngủ một lát thì trong mơ hồ đã nghe thấy tiếng khóc đau đớn tận cõi lòng. Mộ Dung Thư âm thầm cắn răng. Trước đây, những tình tiết này bất quá là chỉ thấy trong TV, trong tiểu thuyết, khi tự mình buộc phải trải qua, mới biết được đây là việc độc ác đến mức nào! Nó khiến người sợ hãi, làm cho người ta không thể không thở dài. Một đám nữ tử, vận mệnh cứ như vậy bị thay đổi.
Tay nàng chỉ khẽ nhúc nhích, mím môi thật chặt. Phương Dung Mai sẽ phải trả giá đắt vì việc này!
Nàng nắm chặt hai đấm, người kia, người kia, sẽ đến tìm nàng… (Hừ, ai dzậy Thư tỷ ???)
Trong lúc bất tri bất giác, nàng mỏi mệt ngủ thiếp đi, chờ khi tỉnh lại đã là sáng hôm sau.
Sáng nay trời vẫn mưa, nhưng mà mưa to biến thành mưa nhỏ, giọt giọt tí tách làm cho lòng người phiền muộn. Mộ Dung Thư nghe tiếng mưa rơi, đôi mày càng cau chặt thêm.
Khi tỉnh lại, nàng đã cẩn thận kiểm tra tình hình chung quanh, nơi này thế mà lại tọa lạc trên lưng chừng núi! Nếu chưa nắm rõ địa hình trong núi, chắc chắn sẽ bị lạc đường, đồng thời còn có khả năng gặp phải dã thú nguy hiểm!
– Vừa rồi nghe bọn hắn nói, đợi mưa tạnh sẽ mang chúng ta ra khỏi thành. Đến lúc đó nhất định họ sẽ bán chúng ta.
– Không phải nói Huyện lệnh đại nhân đã phái người lục soát sao? Huyện lệnh đại nhân nhất định sẽ cứu được chúng ta. Ta không muốn bị bán, nếu bị bán vào kỹ viện vậy thì sống còn không bằng chết.
– Ta rất sợ. Bọn họ đều không phải con người.
– Bọn họ bắt nhiều người như vậy vẫn không bị bắt, hiện thời chúng ta làm sao có thể được cứu chứ?
Mấy người nữ tử co cụm lại, xem ra cũng khá rõ ràng tình cảnh của mình, ở một bên nhỏ giọng nói.
– Bị bán vào kỹ viện cùng lắm chính là mỗi ngày ngủ với mấy nam nhân, nếu các ngươi có thể học vài ngón nghề, hầu hạ nam nhân cao hứng, cuộc sống cũng không đến nỗi nào. Nhưng nếu các ngươi thà c.h.ế.t không theo, không tiếp khách thì sẽ phải chịu hết mọi cực khổ.
Trong số đó có một nữ tử thấp giọng mở miệng nói.
Mấy nữ tử tò mò nhìn về phía nàng kia:
– Làm sao ngươi biết?
– Ta chính là từ đó đi ra, sao lại không biết?