Nếu như không có chuyện gì vậy ta cũng không quấy rầy nữa. Giờ ta phải quay về khách điếm xử lí vài chuyện.
Triệu Sơ gật đầu thi lễ với Mộ Dung Thư rồi đứng dậy ra về.
Sau khi Triệu Sơ đi rồi, mấy người Mộ Dung Thư cùng đến nhà Trương Đức.
Nhà Trương Đức cách chỗ họ khá xa, vẻn vẹn đi gần nửa canh giờ mới đến. Hiên nhi vốn khá phấn khích, nhưng đợi khi đến nhà Trương Đức thì đã ỉu xìu, may mắn là lúc đi đường được Trương Tuyền ôm, bằng không hai cái chân ngắn nhỏ nhắn của cu cậu hẳn là đứt lìa chứ chẳng chơi.
Cuộc sống của những hộ dân làm nghề chăn nuôi tằm ở trấn Thượng Chí cũng không được dư dả gì, bởi lẽ những tiểu thương mua tơ tằm đã tìm mọi cách ép giá xuống thấp nhất. Cả năm vất vả hơn phân nửa chỉ có thể đảm bảo cơm no áo ấm, còn nếu muốn khoác được lên người loại vải tơ tằm do chính mình góp phần làm ra thật đúng là chuyện xa xỉ. Cho nên chuyện Trương Đức đòi nâng giá bán về tình cũng là có thể thông cảm, dù sao, ai không muốn kiếm nhiều tiền một chút chứ?
Nhà Trương Đức khá lớn, cả sân đều nuôi tằm. Trương Đức nghe nói bọn họ đến thì lập tức tự mình tiếp đãi, trà trong nước lạnh, người này nhìn qua cũng không phải là một kẻ có lòng tham thái quá.
Trương Anh vừa nói rõ mục đích đến đây của bọn họ, gương mặt Trương Đức có phần khó xử, do dự một lát mới mở miệng nói:
– Ta cũng biết kỳ thực Trương gia các ngươi vẫn đối với người dân trấn Thượng Chí chúng ta rất tốt, thu mua tơ tằm cũng dùng giá cao để cho chúng ta có thể kiếm được tiền nhiều hơn, huống chi lần này còn gấp đôi giá cho chúng ta.
– Ngươi đã biết rõ như vậy, sau này chỉ cần Trương gia chúng ta có thể Đông Sơn tái khởi, các ngươi cũng sẽ càng ngày càng tốt. Nhưng hôm nay lại đòi giá gấp ba, vậy thì thật sự là quá cao.
Trương Anh lập tức mở miệng nói.
Trương Đức nghe vậy, chân tay luống cuống gãi gãi đầu. Mà lúc này có một người phụ nữ cao lớn vạm vỡ từ trong nhà đi ra. Khuôn mặt người này vừa nhìn đã biết là kẻ không dễ đối phó, Mộ Dung Thư cúi đầu hờ hững uống trà.
Phụ nhân kia nhếch khoé mắt giơ lên, dáng vẻ như hoàn toàn không đem mấy người Mộ Dung Thư để trong mắt, vô cùng cao ngạo nói:
– Chuyện này không phải hai ngày trước đã nói xong rồi sao? Nếu các ngươi không tăng giá gấp ba, chúng ta tuyệt đối sẽ không bán tơ tằm cho các ngươi. Các ngươi không phải cùng đám thương nhân đó tăng giá gấp ba sao? Bọn họ đều đã đồng ý, nếu mấy người các ngươi muốn kiếm nhiều hơn thì phải nâng giá tiền, lúc đó tất nhiên là chúng ta sẽ nguyện ý bán cho các ngươi.
Lời này vừa nói ra, Mộ Dung Thư lập tức cau mày. Xem ra là loại người lòng tham không đáy.
Trương Anh không phản bác được. Bà vợ này của Trương gia là kẻ nổi danh xảo quyệt.
Trương Đức đứng lên kéo kéo ống tay áo phụ nhân nọ, hơi có ý chỉ trích lên tiếng:
– Ngươi bớt tranh cãi đi, trước kia Trương gia đối với chúng ta còn ít ân đức sao? Hiện thời Trương gia muốn Đông Sơn tái khởi, sao chúng ta có thể làm như vậy?
– Ngươi không vì mình ngẫm lại? Cuộc sống hiện tại của chúng ta thế nào? Đã bao nhiêu năm vẫn ở trong cái sân viện nhỏ xíu này. Ngươi còn nói Trương gia, bọn họ chính là nhà giàu, không cần chúng ta giúp đỡ. Ngươi bây giờ một câu cũng không cho nói, tới lúc tỉnh lại thì chúng ta chính là người chịu thiệt. Ngươi không muốn để dành tiền cho con trai mình thành thân cưới vợ sao? Huống hồ, bọn họ không cần tơ tằm của chúng ta, vậy thì còn có Lưu gia đang sẵn sàng muốn tranh đoạt đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-313.html.]
Phụ nhân đẩy Ttrương Đức ra, nghĩa chính ngôn từ nói. Nếu không phải nàng ta tính toán tỉ mỉ, nói không chừng hiện giờ bọn họ đang ở trong một cái viện còn nhỏ hơn đây nhiều.
Thấy tình hình này, Trương Anh quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Thư, chờ mong phu nhân nhà mình sẽ có cách hay để giải quyết.
Mà Mộ Dung Thư lại đứng lên nhìn về phía Trương Anh và Trương Tuyền, cười nói:
– Một khi đã như vậy, chúng ta cũng không thể miễn cưỡng. Dù sao gấp ba giá thật sự là cao. Tuy rằng rất luyến tiếc, nhưng vẫn không cách nào hợp tác cùng các ngươi.
Dứt lời, lập tức đứng dậy như muốn bỏ đi. Phụ nhân tuy là người khôn khéo, nhưng cũng là kẻ hồ đồ. Tưởng rằng hiện thời Lưu gia còn có thể tiếp tục kinh doanh tơ tằm sao? Cả đống tơ tằm mua trước kia vẫn chưa có cách bán ra, huống chi còn là dùng giá cao để mua, lại càng c.h.ế.t thảm.
Trương Đức sốt ruột, lập tức gọi Mộ Dung Thư lại:
– Xin phu nhân dừng bước, mọi chuyện còn có thể thương lượng.
Nay tình huống Lưu gia ra sao ai mà không biết? Nếu không bán cho người ta thì với số tơ tằm này của nhà mình cũng không đủ để tự liên hệ với thương nhân.
Phụ nhân cũng rất ngoài ý muốn với phản ứng của Mộ Dung Thư. Hai lần trước khi đến thái độ của Trương Anh đều rất khách khí, cho thấy tơ tằm nhà bọn họ là quan trọng nhất, không thể thiếu, nhưng hôm nay thái độ của vị phu nhân này quả thật như thể có cũng được mà không có cũng chẳng sao, hoàn toàn không để vào mắt. Lập tức nàng liền hoang mang lo lắng.
Trương Anh tuy rằng kinh ngạc với cách ứng xử của Mộ Dung Thư, nhưng khi nhìn thấy sự thay đổi thái độ của hai vợ chồng Trương Đức thì biết ngay cách của phu nhân thật sự có tác dụng.
Bước chân Mộ Dung Thư hơi ngừng lại, quay đầu nhìn về phía Trương Đức, nhàn nhạt cười hỏi:
– Còn có chuyện gì?
– Mọi chuyện còn có thể thương lượng lại, số tơ tằm đó cứ dựa theo giá cũ của các ngươi đi.
Trương Đức cúi đầu thấp giọng nói.
Phụ nhân đứng bên cạnh còn muốn nói thêm gì nữa nhưng đã bị Trương Đức ngăn cản.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư cười nhẹ, một lần nữa ngồi xuống, nói khẽ:
– Thật ra ngoài số tiền trả cho việc mua tơ tằm, sau này chỉ cần đến mùa thu hoạch mà việc buôn bán của chúng ta càng làm càng tốt thì mỗi dịp cuối năm, chúng ta sẽ đưa thêm các ngươi một ít ngân lượng xem như là tiền thưởng. Bất quá điều kiện tiên quyết chính là, sản phẩm tơ tằm phải có màu sắc thượng đẳng, hơn nữa số lượng phải nhiều. Có lẽ đến một ngày nào đó, tiền thưởng so với tiền mọi người bán tơ tằm còn nhiều hơn.
– Thật sao? Nếu thật sự là như thế, vậy thì tốt quá. Các ngươi nói sớm thì chúng ta đã không có nhiều chuyện lằng nhằng như vậy.
Phụ nhân kia nghe xong lập tức cười rộ lên, trên khuôn mặt mập mạp như nở rộ một đóa hoa cực lớn.