Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 312

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:36
Lượt xem: 63

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Sơ nghe Mộ Dung Thư nói vậy, thế nhưng bỗng nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi. Kỳ thực hắn cũng không phải người quang minh lỗi lạc như vậy, cũng có tâm tư của riêng mình, cũng có thể nói, hắn chờ đợi chính là giờ khắc này.

Hắn vốn là người quang minh lỗi lạc cỡ nào. Khi còn ở Triệu gia, hắn trải qua cuộc sống đủ loại tranh đấu, còn góp một tay trong cuộc chiến tranh giành quyền lực chốn hoàng cung, cũng đã định sẵn hắn chỉ có thể còn sót lại khuôn mặt chính trực ôn nhuận lừa gạt người đời này.

– Nếu ngươi đã buông tay đối với Vũ Văn Mặc, vậy đã từng nghĩ sẽ có lựa chọn nào khác? Một đời một kiếp chỉ hai ta, đây cũng không phải là điều quá khó khăn.

Giây lát, Triệu Sơ bỗng nhiên nhịn không được, mang theo thăm dò nhìn về phía Mộ Dung Thư, chăm chú chờ phản ứng của nàng.

Mộ Dung Thư buông chén trà, đôi mắt sáng ngời bỗng nhiên ngẩng lên nhìn Triệu Sơ. Nàng chậm rãi đứng lên, giọng nói trong trẻo lạnh lùng nhưng vô cùng khẳng định:

– Triệu Sơ, chúng ta là bằng hữu, cũng là thương nhân. Có một số việc tốt nhất không cần nói quá rõ.

Có đôi khi chỉ là một tờ giấy mỏng, vẫn nên giữ nguyên hiện trạng, nếu không một khi đã chọc thủng tầng giấy mỏng manh đó, rất nhiều mối quan hệ sẽ không thể quay trở lại như lúc ban đầu.

May mà, bọn họ đều là người thông minh.

Quả nhiên, Triệu Sơ cũng chậm rãi đứng dậy, rất tự nhiên dời đề tài:

– Đã nhiều ngày ngươi nên cẩn thận đừng ra ngoài. Ta nghi ngờ gã bắt cóc kia vẫn chưa rời khỏi trấn Thượng Chí, dù sao hắn cũng đã bắt đi mười mấy nữ tử, nếu muốn đưa hết bọn họ theo mà không gây ra động tĩnh gì e cũng không phải là chuyện dễ dàng như thế. Hiện thời nếu hắn còn ở trong trấn Thượng Chí thì phụ nữ của trấn này vẫn còn có khả năng gặp nguy hiểm. Có điều, hiện thời Nam Dương Vương đang có mặt trong trấn, còn có khá nhiều quan binh qua lại tuần tra, sẽ không có chuyện gì.

Có rất nhiều chuyện muốn gấp cũng không được, nếu nàng đã không có ý định quay về vương phủ, như vậy, hắn có đủ nhẫn nại để chờ đợi.

Mộ Dung Thư gật gật đầu:

– Ta sẽ cẩn thận. Trương Tuyền cũng biết võ công, có thể bảo vệ chúng ta chu toàn.

Nàng vô cùng mẫn cảm với hơi thở xa lạ, từ khi xảy ra chuyện của gã bắt cóc, nàng biết xung quanh tiểu viện này đã có người đang âm thầm bảo vệ mình. Về phần là người do ai phái tới trong lòng nàng rất rõ ràng.

– Trương Tuyền? Hắn cũng xem như một người chính trực. Ta nghĩ bên cạnh ngươi không lâu nữa sẽ có thêm một người phụ tá đắc lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-312.html.]

Triệu Sơ bỗng nhiên chuyển đề tài, dường như có chút ám chỉ.

Mộ Dung Thư nhíu mày, có vẻ như nàng đã không quan sát tỉ mỉ cẩn thận, cũng không quá mẫn cảm với những chuyện nam nữ cho lắm. Nàng bỗng nhiên nghĩ đến Hồng Lăng rồi mở to hai mắt. Trương Tuyền là một người chính trực, là nam tử hán đầu đội trời chân đạp đất, nếu hắn có thể nên duyên cùng Hồng Lăng, đó là chuyện không thể tốt hơn. Xem ra, nàng vẫn không đủ quan tâm đến Hồng Lăng. Thế nhưng, dường như Hồng Lăng cũng không quá để ý đến Trương Tuyền.

– Nếu được như vậy thì còn gì bằng.

Mộ Dung Thư gợi lên khóe môi, nhẹ nhàng cười nói.

Nàng hi vọng Hồng Lăng có thể có được hạnh phúc. Hiện thời trọng tâm cuộc sống của Hồng Lăng chỉ vây quanh nàng, tiếp tục như vậy, không khỏi quá bất công với Hồng Lăng, dù sao mỗi người đều có quyền sống cho bản thân.

Bỗng nhiên, Mộ Dung Thư nghĩ tới một người, lập tức nhìn về phía Triệu Sơ, hỏi:

– Ngươi cũng biết trước đây phủ Nam Dương Vương có một vị Tam phu nhân, gọi là Phương Dung Mai. Phương gia cũng là thương nhân, có phải hiện tại đã lụi bại không?

– Phương gia à? Vẫn chưa, hiện thời đang ở kinh thành lăn lộn như cũ.

Triệu Sơ nghĩ một lát rồi trả lời.

Vẫn chưa lụi bại? Mộ Dung Thư nhíu nhíu mày. Như vậy, Tam phu nhân sao lại xuất hiện ở đây? Bởi lẽ nếu ở yên trong sơn trang thì có thể đảm bảo không phải lo cơm áo, tuy rằng không thể hưởng thụ phú quý, nhưng dẫu sao vẫn tốt hơn hiện tại. Còn không muốn ở lại sơn trang thì nàng ta cũng có thể về nhà mẹ đẻ. Như vậy, sự xuất hiện của Phương Dung Mai tại trấn Thượng Chí là ngẫu nhiên sao?

– Sao vậy?

Triệu Sơ thấy nàng trầm mặc bèn lên tiếng hỏi.

Trong lòng Mộ Dung Thư vẫn chưa nghĩ nhiều, cũng nghĩ không ra Phương Dung Mai có chỗ nào không thích hợp, cho nên chỉ cười, lắc đầu nói với Triệu Sơ:

– Không có gì.

– Nếu như không có chuyện gì vậy ta cũng không quấy rầy nữa. Giờ ta phải về khách điếm xử lí vài chuyện.

Triệu Sơ gật đầu thi lễ với Mộ Dung Thư rồi đứng dậy ra về.

Loading...