Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 310

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:33
Lượt xem: 96

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồng Lăng nhìn lướt qua người đã thay đổi sắc mặt, nhưng vẫn không cách nào di động mảy may, Lưu Kiện, sau đó nhìn về phía Mộ Dung Thư hỏi. Kẻ cặn bã như Lưu Kiện thật sự không cần thương xót! Lưu gia bọn họ đã rơi vào tình trạng hôm nay còn không tự kiểm điểm lại bản thân, lại đem tất cả sai lầm trút lên đầu kẻ khác. Người như thế vĩnh viễn sẽ không biết hối cải, vậy không bằng cho hắn một bài học.

Trương Anh thương hại nhìn Lưu Kiện. Nàng là người bên gối Lưu Kiện mấy năm, đương nhiên hiểu rõ tính tình của hắn. Hắn lòng muông dạ thú, từ trước tới nay không hề có trái tim chính trực, hiện thời rơi vào nông nỗi hôm nay đều là hắn gieo gió gặt bão. Như trước đây Trương Anh còn lẩn quẩn trong lòng, nhất định sẽ tha thứ hắn, sẽ bỏ qua chuyện cũ, mà lúc này, nàng đã thông suốt. Cho dù lần này buông tha Lưu Kiện, như vậy vẫn sẽ có lần sau.

Mộ Dung Thư nhàn nhạt nhìn lướt qua con d.a.o dính m.á.u nằm trên đất kia, cuối cùng nhìn về phía Lưu Kiện, trong mắt hiện ra tia sáng lạnh, tiếng nói như băng sương, nhàn nhạt mở miệng:

– Trực tiếp đưa đến quan phủ, đưa cả hung khí đến, xin Huyện lệnh đại nhân xử lý nghiêm khắc! Trương Anh, Trương Tuyền, hai người các ngươi viết đơn kiện đưa cho Huyện lệnh đại nhân, nói rõ ràng gia đình Lưu Kiện chiếm đoạt tài sản Trương gia thế nào, vu khống Trương Anh gian díu với người khác ra sao.

Nếu đã muốn tính nợ vậy thì gộp lại tính luôn một thể. Tin rằng với một loạt tội danh như thế, Lưu Kiện nếu muốn thoát tội e là cũng không có cách nào. Không muốn sau này gặp phiền phức thì hôm nay nhất định phải xử lý Lưu Kiện triệt để.

Trương Anh và Trương Tuyền nghe vậy, cũng hiểu được hôm nay thật sự là thời cơ tốt, mượn chuyện Lưu Kiện hành hung, đem toàn bộ sở tác sở vi của Lưu gia báo lên cho Huyện lệnh đại nhân, ông ta nhất định sẽ đồng tình với hoàn cảnh của Trương gia mà nghiêm trị Lưu gia.

Bên kia Lưu Kiện nghe nói vậy, lập tức trợn trừng hai mắt không thể tin nổi nhìn Mộ Dung Thư. Ả xấu phụ này thế nhưng lại ra tay tàn nhẫn như thế! Cùng lắm là hắn nhục mạ nàng vài câu, cầm d.a.o hướng nhắm vào đầu nàng khoa tay múa chân hai cái, nàng cũng không hề bị thương, vậy mà lại làm thế với hắn! Quả nhiên là một độc phụ!

Tuy rằng tay chân của hắn bị chế ngự nhưng vẫn có thể nói chuyện, bèn mắng to:

– Ngươi ả độc phụ này! Một ngày nào đó ta sẽ khiến ngươi trả giá đắt!

Mộ Dung Thư lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái rồi xoay người trở về viện.

– Trương Anh, ngươi đến nha môn gặp Huyện lệnh đại nhân, bảo ông ta đến đưa Lưu Kiện đi.

Trương Anh lập tức đáp:

– Vâng ạ.

Ngày hôm nay vốn là muốn đi đến nhà Trương Đức, người nuôi tằm nhiều nhất trấn nhưng giờ lại xảy ra chuyện này, xem ra chỉ có tạm thời hoãn lại, hôm khác lại đi.

Trương Tuyền e ngại huyệt đạo của Lưu Kiện đến thời điểm được giải bèn ở lại cổng viện canh chừng, còn Hồng Lăng theo chân Mộ Dung Thư vào phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-310.html.]

Khi người thì đã đi tìm Huyện lệnh đại nhân, kẻ canh chừng Lưu Kiện lại không dám lơ là, Hồng Lăng theo Mộ Dung Thư vào phòng thì một nữ tử một thân lam lũ gầy quắt từ chỗ rẽ ngoặt bước ra. Đôi mắt nàng ta tràn ngập u oán nhìn về hướng Vũ Văn Mặc rời đi, sau đó lại ngập tràn oán hận nhìn về phía viện của Mộ Dung Thư. Hai bàn tay nắm thành nắm đấm, bàn tay chỉ còn da bọc xương nắm chặt quần áo trên người, cắn chặt răng.

Không thể tưởng tượng được Mộ Dung Thư cũng tới! Tuy rằng trên mặt Mộ Dung Thư đã được hoá trang nhưng nàng vẫn có thể nhận ra. Mà Vũ Văn Mặc cũng theo đến đây. Không phải nói Mộ Dung Thư bị bệnh nặng phải dưỡng bệnh trong phủ Nam Dương Vương sao? Thế nào nàng ta lại xuất hiện trong trấn nhỏ này? Có điều nhìn dáng vẻ bảo vệ che chở của Vũ Văn Mặc vừa rồi đối với Mộ Dung Thư thì thấy, hiện thời Mộ Dung Thư đã hoàn toàn chiếm được sủng ái của Vũ Văn Mặc sao?

Nghĩ đến đây, nàng cúi đầu nhìn lại bản thân, một thân quần áo dơ bẩn, gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, tức thì trong mắt hiện lên nước mắt phẫn hận. Nhớ ngày đó, khi nàng còn ở phủ Nam Dương Vương, mỗi lần ra ngoài, ai mà không hâm mộ nàng? Khi đó nàng chính là Tam phu nhân của phủ Nam Dương Vương, nhưng hôm nay thì sao? Nàng đã rơi vào nông nỗi này, người không ra người quỷ không ra quỷ.

– Sao ngươi lại chạy đến đây? Chẳng lẽ là muốn trốn khỏi ta, đi tìm người mà ngươi biết đó? Ngươi đừng có mà suy nghĩ viển vông!

Bỗng nhiên ở bên người Phương Dung Mai xuất hiện một gã đàn ông dáng vẻ dữ tợn, một tay hắn hung hăng bắt được cổ tay Phương Dung Mai, ác độc nói.

Phương Dung Mai nhăn mày lại. Chỗ cổ tay truyền đến đau đớn khiến nàng thiếu chút nữa rơi lệ, nhưng mà loại tình huống này dường như đã thành thói quen. Chỉ thấy nàng mềm giọng khẩn cầu:

– Ca, ngươi hiểu lầm. Người nọ là kẻ thù của ta, sao ta có thể đi tìm nàng ta? Hiện thời ta đi theo ca ngươi, cuộc sống rất tốt, tuyệt đối sẽ không nghĩ đến những thứ viển vông kia. Không phải ngươi đã nói chờ ta làm xong việc này, kiếm được một số ngân lượng rồi sẽ tìm một nơi không ai nhận ra ta, vui vẻ mà sống sao? Ta còn muốn sinh cho ca ngươi một đứa bé trắng trẻo mập mạp kia mà.

Nàng mềm mại như vậy quả nhiên lấy lòng ca, nét độc ác dữ tợn trên mặt gã kia dần dần biến mất. Hắn nới lỏng tay đang nắm cổ tay Tam phu nhân, gật đầu nói:

– Ngươi nhớ kỹ những lời này, tốt nhất đừng có tâm tư khác. Hiện thời chúng ta đang bị quan phủ để ý chặt chẽ nên chỉ có thể chờ một thời gian. Một lát quay về ngươi coi chừng cho thật kỹ những nữ nhân kia, đừng để các nàng kêu khóc cả ngày. Chờ quan phủ buông lỏng một chút, chúng ta lại nghĩ cách đưa các nàng đi. Hiện tại trong số đó cũng có mấy người có chút nhan sắc, sẽ bán được giá tốt. Đến lúc đó, ngươi cũng không cần mỗi ngày chỉ ăn một ít bánh ngô, cũng nên bảo dưỡng cẩn thận.

– Vâng vâng, đúng vậy, Mai nhi đều nghe ca.

Phương Dung Mai không ngừng gật đầu, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn. Ca thấy nàng như thế, hết sức hài lòng.

Lúc sắp bỏ đi, bỗng nhiên Phương Dung Mai nói với gã kia:

– Ca, ta là nữ nhân của ngươi, đương nhiên phải suy nghĩ cho ngươi. Những nữ tử chúng ta bắt được kia, tư sắc hết sức bình thường, còn không bằng hai phần của ta trước đây, thế thì sao có thể bán giá tốt cho thanh lâu. Ngược lại ta nghĩ đến một cách, chỉ cần ngươi có thể làm được, ngày sau chúng ta nhất định có thể ăn ngon mặc đẹp.

Ca nghe vậy, hai mắt tỏa sáng, lập tức vô cùng hứng thú nhìn Phương Dung Mai, nói:

– Ngươi nói xem.

Loading...