Riêng Hồng Lăng lại kinh hãi thét lên:
– Lưu Kiện, ngươi thật to gan! Dám giơ hung khí nhắm vào phu nhân nhà ta!
– Mẫu thân!
Tiểu Hiên nhi thấy thế cũng kinh hoảng kêu ra tiếng.
Mà con ngươi đen của Vũ Văn Mặc lại bỗng nhiên tối sầm lại, thần sắc rét lạnh mà có sát khí.
Lưu Kiện hồn nhiên không hề hay biết, suy nghĩ của hắn đã méo mó vặn vẹo, bị vây trong trạng thái điên cuồng, tất nhiên không nhận thấy được không khí chung quanh biến hóa. Một thanh đao nhỏ tinh xảo, là thứ ám khí được chế tác hoàn mỹ, đang nhắm chính xác ngay phía sau lưng hắn, chỉ cần Lưu Kiện dám ra tay, tiểu đao kia chắc chắn phóng ra.
Trương Tuyền quát:
– Lưu Kiện, lương tâm của ngươi bị chó ăn hết rồi phải không? Mắt ngươi bị mỡ heo che mờ sao? Ai phải ai trái, chẳng lẽ ngươi không rõ ràng? Hiện giờ còn dám cầm d.a.o đối phó với phu nhân, người không hề có ân oán với Lưu gia, hành vi này của ngươi là cách cư xử của đại trượng phu à? Ngươi đừng để người khác thêm coi thường!
Mộ Dung Thư thần sắc lạnh nhạt, chính là nhẹ nhàng chau mày lại, không thèm xem con d.a.o trong tay Lưu Kiện ra gì. Chỉ nghe nàng cười lạnh nói:
– Lưu Kiện, chỉ cần một d.a.o của ngươi c.h.é.m xuống, ngày sau Lưu gia của ngươi đừng nghĩ có thể sống yên ở trấn Thượng Chí, càng đừng nghĩ sống yên ở Đại Hoa quốc! Có điều, ta xem ngươi có vài phần đảm lượng, có lẽ không cần để ý sống c.h.ế.t của toàn tộc Lưu gia các ngươi, muốn c.h.é.m một d.a.o này luyện tập lòng can đảm, cũng là xả giận cho bản thân, vậy ngươi không ngại thì c.h.é.m xuống thử xem!
Lưu Kiện nghe vậy, tay run lên bần bật, trong lòng cũng run rẩy không ngừng. Hắn căn bản không hề nghĩ tới ả xấu phụ này lại không sợ chết!
Mà lời Mộ Dung Thư vừa nói ra, đôi mắt đen như mực của Vũ Văn Mặc càng thêm sâu thẳm, tựa như trong đêm đen bỗng nhiên toả ra sương khói, dày đặc, u ám, so với đêm tối còn u ám hơn, nhưng ẩn ẩn lộ ra kinh tâm.
– Lưu Kiện, ngươi có hận thù gì cứ tìm đến ta, làm gì xúc phạm đến phu nhân. Lưu gia các ngươi gánh nổi sao?
Trương Anh cũng hét lên. Nàng quen biết Lưu Kiện nhiều năm. Mặc dù vừa rồi khi nhìn thấy khí thế kia của hắn có chút sợ hãi, nhưng sau một lát cũng nhận ra ngay Lưu Kiện không có gan đó, hắn căn bản sẽ không hạ tay! Thế nhưng, việc gì cũng có ngoài ý muốn, nàng không muốn bởi vì chuyện của mình mà liên lụy đến phu nhân.
Hồng Lăng lo lắng nhìn Mộ Dung Thư, trong lơ đãng chợt phát hiện Vũ Văn Mặc giống như đã đổi chỗ, vị trí kia chính là ngay giữa Lưu Kiện và Mộ Dung Thư. Ánh mắt nàng chợt loé lên, thầm nghĩ: có lẽ Lưu Kiện xuất hiện cũng chưa hẳn là chuyện xấu.
Đôi mắt Mộ Dung Thư trầm tĩnh nhìn Lưu Kiện, tuy không nói không rằng nhưng hơi thở uy nghiêm, lạnh thấu xương lại tự nhiên mà toát ra, khiến Lưu Kiện sửng sốt, dù sao hắn chưa từng thấy qua một nữ tử nào lúc bị người khác dùng d.a.o uy h.i.ế.p còn có thể bình tĩnh như thế, cho dù không lên tiếng vẫn khiến hắn cảm giác được từng đợt khí lạnh toát ra từ trong ánh mắt của nàng. Nhất thời, Lưu Kiện run rẩy tận tâm can.
Còn chưa chờ Vũ Văn Mặc, Mã hộ vệ, Trương Tuyền, ba người ra tay, Lưu Kiện cũng đã hoảng sợ hét to một tiếng “A!” Đồng thời, vì sợ, hắn hoảng hốt vứt con d.a.o kia đi.
Mọi người nguyên đã nhẹ nhàng thở ra, vừa nhìn thấy con d.a.o kia bị ném lên cao, thẳng tắp hướng về phía Mộ Dung Thư thì đột nhiên biến sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-308.html.]
Mộ Dung Thư chỉ là người bình thường, vốn không có võ công, con d.a.o kia lại khá nặng, từ trên cao rơi xuống chỉ là chuyện trong chớp mắt, Mộ Dung Thư nghĩ rằng bản thân có lẽ lại được “chết” một lần nữa bèn nhắm mắt lại.
Vũ Văn Mặc lập tức buông Hiên nhi xuống, nhanh như chớp lao về phía Mộ Dung Thư.
Chỉ trong thoáng chốc, con d.a.o vốn phải rơi xuống người nàng lại chẳng thấy hạ xuống.
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch xen lẫn tiếng thở dốc hoảng sợ.
Mộ Dung Thư chầm chậm mở mắt ra, chỉ nhìn thấy một bờ vai vững chắc, lại ngẩng đầu lên, là khuôn mặt tuấn tú quen thuộc.
Trên khuôn mặt tái nhợt của hắn khó nén lo lắng. Tim Mộ Dung Thư chấn động mạnh mẽ.
– May mắn, thật may mắn. May mắn con d.a.o kia không rơi vào người phu nhân, bằng không hậu quả thiết nghĩ không chịu nổi!
Trương Anh hoảng sợ vỗ n.g.ự.c nói.
Mà Hồng Lăng lại khẽ cong khoé môi, có lẽ là ông trời cũng đang giúp vương gia và vương phi đi. Bằng không, sao lại đúng dịp như thế.
– Mấy ngày nay đừng nên ra ngoài, gã người què kia còn chưa tìm được, sợ là hắn vẫn còn ẩn núp ở trấn Thượng Chí. Nàng không cần vì ta đến đây mà cảm thấy không thoải mái. Hai ngày nữa ta sẽ đến.
Vũ Văn Mặc vừa định đưa tay vuốt ve khuôn mặt Mộ Dung Thư, nhưng vừa lúc nâng tay phải lên lại bất chợt dừng lại. Hắn nhẹ cau mày rồi lập tức xoay người mà đi.
Mã hộ vệ thấy thế, vô cùng khó hiểu. Mà Hồng Lăng nhìn bóng lưng Vũ Văn Mặc rời đi cũng đồng thời không hiểu, dù sao đây cũng là một cơ hội!
Người không hiểu còn có Mộ Dung Thư. Nàng nhẹ chau mày nhìn bóng lưng Vũ Văn Mặc rời đi, hắn…
Mã hộ vệ đuổi theo Vũ Văn Mặc, nhịn không được hỏi:
– Sao vương gia lại không ở lại? Hình như vương phi đã động lòng.
Lúc nãy hắn đứng ở phía sau vương phi nhưng không có ra tay, kỳ thực chính là muốn cho vương gia cơ hội. Nhưng kết quả thì sao, lúc này vương gia lại lựa chọn rời đi?
– Nhanh cho người đi tìm đại phu!
Vũ Văn Mặc đưa tay xoa cánh tay phải. Vừa nãy khi con d.a.o kia c.h.é.m xuống, hắn đã không có thời gian nhổ ra. Nếu không cho dù có điểm huyệt thì e là nàng sẽ phát hiện, mà hắn cũng kiên trì không được bao lâu. Dù sao miệng vết thương này cũng rất sâu.