Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 304

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:23
Lượt xem: 106

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trấn Thượng Chí quả nhiên rất náo nhiệt, mọi người cũng vô cùng nhiệt tình. Mộ Dung Thư thích nơi này, có thể thấy được, trước khi hắn tới, hình như nàng đã cảm thấy định tiếp tục sinh sống tại đây.

Nhưng tối qua khi hắn rời đi, nàng giống như đã do dự. Đúng vậy, nàng do dự.

– Thiếu gia, phủ chúng ta quan tâm đến buôn bán tơ tằm từ lúc nào thế?

Triệu Khiêm, gã sai vặt đi theo Triệu Sơ mỗi lần ra ngoài, năm nay mười bảy tuổi, tuy rằng còn trẻ nhưng từ nhỏ đã theo chân Triệu Sơ, bởi là gia nô nên cũng mang họ Triệu. Hắn đi theo Triệu Sơ thường thấy các loại trường hợp cùng thể diện, cũng biết Triệu gia không có các mối quan hệ làm ăn ở phương diện kinh doanh tơ tằm, cùng lắm chỉ là buôn bán tơ lụa mà không phải mua bán nguyên liệu tơ tằm.

Nghe vậy, Triệu Sơ trầm mặc.

Triệu Khiêm cau chặt mày. Vì đi theo Triệu Sơ trong một thời gian khá dài, mà hắn cũng là người tâm tư sâu sắc, tất nhiên đã nhận ra tình cảm của Triệu Sơ đối với Mộ Dung Thư không tầm thường, hắn liền do dự mở miệng nói:

– Thiếu gia, ngài cùng Nam Dương vương phi là không thể nào, thậm chí cho dù hiện tại Nam Dương vương phi đã rời khỏi phủ Nam Dương Vương, nhưng ngài ấy vẫn là vương phi của Nam Dương Vương như cũ.

Cho dù Nam Dương vương phi và Nam Dương Vương hoà ly, thân thế của Nam Dương vương phi có thể gả cho người khác nhưng cũng không có cách nào bước vào cửa Triệu gia. Dù sao lão phu nhân và đại phu nhân tuyệt đối sẽ không cho phép.

Ngũ thiếu gia hẳn cũng biết.

Hai tay Triệu Sơ nắm chặt thành nắm đấm, trên gương mặt tuyệt mỹ không còn vẻ ôn hòa tao nhã như thường ngày, ngược lại chỉ còn có băng tuyết và sự thống khổ giãy giụa.

Thật ra có đôi lúc, biết rõ không thể nhưng vẫn không khống chế được… trái tim của bản thân.

Lại qua một ngày, ở trấn Thượng Chí xảy ra chuyện lớn, không dính dáng gì đến Lưu gia và Trương Anh, cũng không liên quan gì đến tuấn nam bỗng nhiên xuất hiện. Mà là, hai ngày này trên trấn có rất nhiều thiếu nữ và phụ nữ không ngừng mất tích.

Vốn khi mất tích một hai người mọi người cũng không mấy để ý, còn tưởng rằng vì mâu thuẫn với gia đình mà bỏ nhà trốn đi, nhưng hai ngày nay số người từ từ tăng lên, mọi người mới phát hiện sự tình càng ngày càng không đơn giản! Đây tuyệt đối không đơn thuần chỉ là mất tích! Là trấn Thượng Chí xuất hiện người què!

Hiện thời, Huyện lệnh đại nhân ở huyện nha đã lệnh cho nha dịch khắp nơi tìm kiếm những nữ tử mất tích đó, kết quả suốt cả một ngày cũng không hề tìm một người nào.

Thật ra cũng không phải chỉ có trấn Thượng Chí gặp phải chuyện này mà ở những thôn trấn gần đây cũng xảy ra chuyện tương tự. Hơn nữa đã xuất hiện từ tháng trước, tổng cộng mất tích mười lăm thiếu nữ, mười phụ nhân. Lúc ấy chuyện này còn rất oanh động, cũng khiến lòng người bàng hoàng, từ đầu tới cuối cũng không bắt được người què kia. Hiện thời chuyện tương tự lại đang xảy ra ở trấn Thượng Chí!

Sau khi chuyện này gây xôn xao dư luận, nam nhân các nhà liền coi chừng khuê nữ và nương tử nhà mình, không cho ra ngoài nửa bước. Họ còn nghe nói thủ đoạn lường gạt của người què kia rất cao tay, cho dù biết chút võ công, hắn có thể khiến ngươi trở nên dễ bảo như thường.

Mà sau khi Trương Tuyền nghe nói chuyện này ngay lập tức muốn ngày đêm canh giữ trước viện của mấy người Mộ Dung Thư, phòng ngừa có người xông vào.

– Nếu việc này gây xôn xao lớn như thế, nhiều nữ tử trấn trên đều bị người ta bắt cóc, vì sao quan Huyện lệnh ở đây không báo việc này lên cho triều đình để triều đình phái binh tới truy bắt người què?

Mộ Dung Thư trầm giọng hỏi. Chuyện này vô cùng tàn nhẫn, vận mệnh sau này của những nữ nhân đã từng bị người què bắt cóc chắc chắn nhấp nhô, đặc biệt lại còn là nữ tử cổ đại, hơn phân nửa đều sẽ bán vào thanh lâu kỹ viện tha hương, số ít khác sẽ bán về làm vợ những hán tử thô dã nơi hoang sơn cùng cốc, đời này xem như hủy đi.

Trương Anh còn khá sợ hãi, sắc mặt trắng bệch trả lời:

– Lúc ấy tân đế đăng cơ, chuyện này đành tạm gác lại. Hơn nữa sau đó có một đoạn thời gian không còn nữ tử mất tích, đều tưởng rằng người què kia đã buông tay không làm chuyện thương thiên hại lí như vậy nữa. Ai mà ngờ lúc này trấn Thượng Chí chúng ta lại xảy ra chuyện như vậy.

Mộ Dung Thư sắc mặt nghiêm trọng. Hiện thời chỉ có thể hi vọng Huyện lệnh của trấn Thượng Chí có thể mau chóng bắt được gã người què này.

– Đã vậy mấy ngày này chúng ta vẫn đừng nên ra ngoài. May là Trương Tuyền biết chút công phu quyền cước, để hắn ở trong sân quan sát mấy ngày, Huyện lệnh đại nhân trấn Thượng Chí là một vị thanh quan, chắc chắn sẽ nhanh chóng bắt được gã người què kia.

Sắc mặt Hồng Lăng cũng có chút nặng nề, nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-304.html.]

Mộ Dung Thư gật gật đầu:

– Như thế cũng chỉ có thể làm phiền Trương Tuyền rồi.

– Vừa rồi ta còn nghe người ta nói, hình như triều đình phái người đến, chính là vị Nam Dương Vương mà hai ngày trước chúng ta mới nhắc đến. Hôm nay ngài ấy đã đến huyện nha, hình như là cùng Huyện lệnh đại nhân thương lượng kế sách tóm cái gã người què kia.

Trương Anh định thần lại, uống một hớp trà cho bình tĩnh một chút rồi mới lên tiếng.

Nghe vậy, Hồng Lăng quay phắt nhìn về phía Mộ Dung Thư:

– Nam Dương Vương đến rồi!

Tay Mộ Dung Thư tức thì run lên, quả nhiên hắn đến rồi! Trong đầu nhất thời trống rỗng, ngày ấy, vạt áo tím sẫm và cảm giác vô cùng quen thuộc kia cũng không phải là ảo giác của nàng?!

Trương Anh vì nghe chuyện người què đã là tâm thần bất định, vì vậy vẫn chưa phát hiện sự biến hóa của Mộ Dung Thư và Hồng Lăng, còn nói tiếp:

– Nghe nói vị Nam Dương Vương kia mới chỉ hai mươi hai, hai mươi ba tuổi, nhưng ở trong triều lại được đương kim thánh thượng cực kì trọng dụng, nếu đúng như vậy, thật đúng là muốn gặp vị Nam Dương Vương này một lần.

Hồng Lăng nhìn Mộ Dung Thư chằm chằm. Quả thật là vương gia đến rồi! Ngày ấy lúc Ngũ thiếu gia đến, kỳ thực vương gia cũng đã tới, chính là vì sao người không lộ diện gặp vương phi chứ?

Mộ Dung Thư lại cúi đầu, rũ mắt, một trận thất thần.

Bình thường sau buổi cơm tối, bọn họ đều ra ngoài tản bộ trên phố một chuyến, có thể giải sầu. Nhưng hôm nay bởi chuyện người què, các nàng chỉ có thể ở lại trong sân. Bất quá may mà cái nhà này khi được Mộ Dung Thư mua lại đã tỉ mỉ cải tạo, cũng coi như có vài cảnh sắc có thể ngắm nghía một chút.

Bởi vì có Trương Tuyền trong sân, mấy người đều khá an tâm. Vì vậy, bọn họ đều ở trong đình uống trà, định chờ qua nửa canh giờ sau trở về phòng nghỉ ngơi.

Thế nhưng, Trương Anh cảm giác được hôm nay không khí có chút không đúng, có vẻ như trong lòng phu nhân có chuyện, luôn luôn không lên tiếng nói chuyện, Hồng Lăng cũng vậy.

Lúc này, cổng lớn lại bị gõ, ngay sau đó là tiếng một nữ tử:

– Cầu xin người hảo tâm cho xin chút đồ ăn, một nhà tiểu nữ gặp nạn hạn hán, hiện thời li tán khắp nơi, tiểu nữ ngàn dặm tìm người thân, mong rằng mọi người có lòng tốt thương xót.

Nghe ra là tiếng nữ tử, mấy người trong viện mới thả lỏng.

Trương Tuyền ra mở cửa còn Hồng Lăng trở về nhà lấy ít bánh bao và thức ăn buổi tối còn dư lại.

Bên ngoài, nữ tử thấy Trương Tuyền mở cửa thì không ngừng cảm ơn. Nhưng mà, ở bên cạnh nữ tử còn có một nam tử gầy yếu. Gã kia toàn thân ăn mặc rách rưới, xanh xao vàng vọt, chợt nhìn lại, thật là giống như đã từng trải qua nạn đói.

Hồng Lăng cầm mấy thứ bước qua, đưa cho nữ tử kia:

– Những thứ này là ít thức ăn còn lại và bánh bao, các ngươi cầm đi. Hi vọng các ngươi sớm tìm được người thân.

Nữ tử kia liên tục cảm tạ, sau khi cầm lấy bánh bao và đồ ăn thì ngẩng đầu lên nhìn về phía Hồng Lăng. Không ngẩng lên thì thôi, vừa nhìn thấy nàng, nữ tử này đột nhiên kêu một tiếng:

– Ngươi là Hồng Lăng?

Mà Hồng Lăng cũng vô cùng nghi hoặc, nữ nhân gầy yếu này có biết nàng? Liền cẩn thận nhìn về phía nữ tử dáng vẻ như hành khất này, Hồng Lăng ngay lập tức mắt mở lớn, cũng kinh ngạc kêu một tiếng:

– Tam phu nhân?!

Loading...