Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 303

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:22
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm sau, người trong trấn vừa thức dậy ăn điểm tâm xong, dọn dẹp nhà cửa, vừa mở cổng ra đã nghe thấy hàng xóm đang tụ tập một chỗ bàn tán gì đó.

Hồng Lăng và Trương Anh tò mò bèn đi qua nghe. Kết quả lấy được tin tức thật sự làm cho người ta khiếp sợ!

Tối hôm qua Lưu thiếu gia Lưu Kiện gặp quỷ!

Vừa tỉnh ngủ, hai bên gò má có dấu vết bị lửa in lên. Theo lý thuyết, Lưu Kiện hẳn là phải cảm giác được sự đau đớn, nhưng Lưu Kiện lại không có một chút cảm giác nào, chỉ khi soi gương mới phát hiện trên mặt bị phỏng, lúc đó mới hậu tri hậu giác kêu lên đau đớn.

Vốn người Lưu gia còn muốn đi báo quan, nhưng cẩn thận ngẫm lại, chuyện này từ đầu đến cuối thật sự là kỳ lạ. Nếu là bị người khác làm phỏng, sao Lưu Kiện lại không bị đau mà kêu lên? Nếu không phải soi gương căn bản cũng không phát hiện thương tổn do bị phỏng. Cứ như vậy, người của Lưu gia nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng nhận định là do ma quỷ gây ra. Không khỏi mất mặt xấu hổ, Lưu lão gia đành đè áp việc này xuống, sau khi sai gã sai vặt đi tìm đại phu đến khám, xác định chỉ là vết bỏng thông thường, không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ ảnh hưởng đến khuôn mặt sau này thì mới yên lòng.

Nghe nói, sau khi Lưu Kiện biết được khuôn mặt bị hủy, than trời trách đất, còn choáng váng ngất lịm.

Trên trấn mọi người đều nói ông trời có mắt, Lưu Kiện đã bị báo ứng. Ông trời thật sự có mắt, không phải là không bị báo ứng mà là thời điểm chưa tới. Lưu Kiện ở trấn trên làm mưa làm gió nhiều năm như vậy, không chỉ có chiếm đoạt sản nghiệp Trương gia, còn vu hãm Trương Anh, hiện thời nữ nhân của hắn, Nhã di nương xuất thân là kỹ nữ, đồng thời lại bị ma quỷ hủy dung, chuyện này đã nói lên những hành vi của Lưu Kiện ngay cả ông trời đều nhìn không được.

Trương Anh nghe nói những chuyện này, nói không nên lời là cảm giác gì, chỉ là cười lạnh vài tiếng rồi cũng không để việc này trong lòng.

Hồng Lăng nói lại chuyện kỳ lạ này cho Mộ Dung Thư nghe, Mộ Dung Thư nhịn không được cười đáp:

– Ở đâu ra có ma quỷ chứ? Sợ là Lưu Kiện đắc tội với ai, bị người ta nửa đêm trả thù. Nếu bị trúng các loại mê hương này nọ sẽ mất đi tri giác, đừng nói bị người ta hủy dung, cho dù bị người ta lấy mạng cũng không hề hay biết. Mà con người chính là như thế, ngay lúc không ngờ bản thân mình bị thương, còn chưa cảm thấy gì, đây là vấn đề ý thức. Chờ khi nhìn thấy vết thương thì mới cảm giác được đau đớn.

Không biết người Lưu Kiện đắc tội là ai, người này xuống tay thật ra rất ác độc, vết sẹo là vĩnh viễn, không chỉ có làm cho người ta đau đớn vạn phần, còn sẽ lưu lại vết tích không cách nào chữa trị.

– Chẳng lẽ là Nhã di nương?

Trương Anh đoán.

Hôm qua hành vi của Lưu Kiện đối với Nhã di nương, chuyện của Nhã di nương đã truyền đi khắp trấn Thượng Chí, Nhã di nương nhận hết sự gièm pha trào phúng mắng mỏ của mọi người, nhất định sẽ oán hận trong lòng. Nếu thực sự Lưu Kiện làm ra những hành vi này, cũng không khó giải thích. Nhưng Trương Anh hỏi ra miệng lại cảm thấy không có khả năng, Nhã di nương không có võ công, sao có thể xâm nhập Lưu gia, đừng nói tới chuyện không một dấu vết hủy đi khuôn mặt Lưu Kiện.

– Không thể nào. Cứ nhìn thái độ hôm qua của Nhã di nương với Lưu Kiện là thấy, nàng ta yêu thương Lưu Kiện sâu sắc, tất nhiên sẽ không làm chuyện thương tổn hắn. Huống chi Nhã di nương nàng cũng không dám. Có điều ai cũng không dám khẳng định, nàng ta sẽ vì yêu thành hận. Nhưng nghe nói tường viện Lưu gia rất cao, nếu không có võ công, chắc sẽ không thể vượt qua được.

Mộ Dung Thư cười nhạt.

Trương Anh gật gật đầu:

– Vâng, phu nhân nói có lý.

– Nhưng mà cũng lạ, theo lý thuyết Nhã di nương sẽ phải có hành động, dù sao hôm qua nàng rơi vào kết cục đó là vì Trương Tuyền lôi chuyện quá khứ của nàng ra. Nhưng đến bây giờ nửa điểm động tĩnh đều không có, cũng không nghe người ta nói nhìn thấy Nhã di nương trên trấn. Nàng không thể quay về Lưu gia, như vậy hiện tại nàng sẽ ở đâu? Như là biến mất vậy.

Hồng Lăng có chút tiếc nuối nói. Những năm gần đây nàng đều trải qua cuộc sống nơi nhà cao cửa rộng, đương nhiên có thể nhìn ra vài phần tâm tư của Nhã di nương.

Nhã di nương vừa thấy đã biết không phải kẻ yên phận. Ả có thể tính kế ân nhân mình là Trương Anh, tàn nhẫn độc ác như vậy, thế thì tuyệt đối sẽ không dễ dàng nhận thua hoặc là buông tha Trương Anh như thế. Cho nên bây giờ ả ta án binh bất động thật ra lại khiến người khác lo lắng.

Mộ Dung Thư nhẹ nhàng nhăn mày lại, nhìn về phía Trương Anh hỏi:

– Hôm qua Trương Tuyền có theo dõi Nhã di nương không?

Nàng cũng lo lắng như Hồng Lăng.

– Sau khi đuổi Nhã di nương đi, Trương Tuyền cũng đã theo dõi, quan sát chặt chẽ mọi động tác của nàng ta. Nàng ở trấn này chỉ một thân một mình không vướng bận gì, có lẽ là đi nhiều mệt mỏi nên đến một khách điếm nghỉ ngơi, lúc đó Trương Tuyền mới trở về sân trông chừng số tơ tằm kia. Sáng sớm hôm nay đến khách sạn lại phát hiện không có bóng dáng Nhã di nương. Nói đến cũng lạ, Trương Tuyền tìm khắp nơi trong trấn, hỏi thăm rất nhiều người đều không nhìn thấy Nhã di nương, xem ra là nàng ta đã rời khỏi trấn Thượng Chí.

Trương Anh lập tức đáp lời.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư gật gật đầu, yên tâm. Nhưng không hiểu sao trong lòng vẫn có chút nghi ngờ. Nhã di nương tuyệt đối không phải là kẻ dễ dàng bỏ qua cho người khác như thế, ả sẽ khinh địch rời đi như vậy? Nếu là do không chịu nổi sự nhạo báng, chê cười của mọi người mà bỏ đi, vậy thì những tháng ngày lăn lộn ở kỹ viện của ả thật là uổng phí.

Vậy thì do đâu?

Đang lúc nàng đang nghi hoặc thì có người gõ cửa.

– Ta đi xem.

Trương Anh lập tức đứng dậy, chạy ra ngoài mở cửa.

Không đầy một lát sau đã nghe trong viện truyền đến mấy câu nói chanh chua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-303.html.]

– Con dâu, quả nhiên ngươi tuyệt tình như thế? Ngươi cần phải suy nghĩ kỹ, nếu đã nhận số ngân lượng này, vậy thì sau này ngươi và Lưu gia chúng ta sẽ không còn bất kì quan hệ gì nữa.

Lưu phu nhân còn chưa hết hy vọng, nói. Bà thật đau lòng cho số bạc này, hơn hai trăm vạn, bao nhiêu năm vất vả mới có thể kiếm được.

Lưu lão gia tuy rằng hôm qua đã đáp ứng, nhưng khi cầm ngân phiếu muốn giao ra, ông ta cũng không nhịn được đau lòng, mở miệng khuyên:

– Con dâu, hiện thời Kiện Nhi cũng hối hận rồi, còn bị trừng phạt nữa, lúc này hắn thật sự rất cần người chăm sóc. Vân nhi cũng ầm ĩ đòi mẹ. Mấy ngày nay Vân nhi ngay cả ngủ cũng không yên ổn, trông ngóng ngươi sớm ngày trở về. Con dâu, hiện tại hối hận còn kịp.

Ngày hôm nay tới gặp Trương Anh chỉ có Lưu lão gia và Lưu phu nhân, Lưu Kiện do hủy dung nên bị đả kích, tinh thần không được tốt ở lại Lưu gia dưỡng bệnh. Hiện thời hắn không còn khuôn mặt tự nhận là anh tuấn kia, lại trở thành gã đàn ông xấu xí, sao hắn có thể chấp nhận?

Trương Anh nhíu nhíu mày. Đã đến nước này mà hai người già Lưu gia còn muốn tính toán, quả nhiên khiến người ta vô cùng căm hận. Trương Anh cau mày trả lời:

– Có lẽ hai người còn chưa biết, số tơ tằm này cũng không phải là ta mua, ta cùng lắm là người làm việc cho phu nhân. Số tơ tằm đó đều là của phu nhân. Nếu hai người muốn ta trở về, như vậy ta đi ngay lập tức. Chỉ là số tơ tằm này các ngươi vẫn phải mua với giá hai trăm vạn lượng bạc.

Nghe vậy, Lưu gia nhị lão không thể tin nhìn về phía Trương Anh:

– Ngươi nói cái gì?

Chẳng lẽ những gì bọn họ nói ngày hôm qua đều là vô ích? Trương Anh vốn không có quyền quyết định? Nếu vậy, chẳng phải bọn họ đang diễn tuồng cho người khác xem?

– Các ngươi còn muốn cho ta quay về Lưu gia sao? Nếu còn muốn, ta phải đi thu thập hành lí ngay.

Trương Anh nhíu mày, tràn ngập vẻ khinh thường, lạnh giọng hỏi.

Kỳ thực đáp án đã rất rõ ràng, thái độ của hai người già Lưu gia thay đổi cực nhanh. Hừ, thật là buồn cười, nếu Trương Anh đã không thể quyết định, bọn họ còn xin nàng ta trở về có ích lợi gì? Không chừng nàng ta về rồi lại nghĩ cách lấy lại tài sản của Trương gia thì sao? Bọn họ sao có thể làm chuyện ngu ngốc như vậy được.

– Để chúng ta gặp phu nhân.

Lưu lão gia giọng nói lạnh lùng như đang ra lệnh. Hiện thời trong mắt ông ta Trương Anh chính là một hạ nhân nên khi mở miệng nói chuyện giọng điệu quả thật khác xa vừa rồi, cách biệt một trời một vực.

Ở trong phòng Mộ Dung Thư nghe thấy động tĩnh bên ngoài, khóe môi không khỏi gợi lên tia cười lạnh, nói:

– Xem ra Lưu gia nhị lão vẫn không biết thân biết phận. Hồng Lăng, ngươi đi nói với bọn họ mấy tiếng, để bọn họ mau chóng giao ngân lượng rồi đi đi.

– Nô tì chưa bao giờ gặp kẻ không biết xấu hổ như vậy. Hôm qua nói thì hay lắm, đến hôm nay nhìn có vẻ muốn hối hận rồi. Bọn họ cho là trấn Thượng Chí này là thiên hạ của mình sao, muốn gì được nấy? Nô tì phải đi xem sao.

Hồng Lăng lập tức đi ra ngoài.

Cửa viện, Trương Anh hoàn toàn thất vọng nhìn nhị lão Lưu gia nói:

– Phu nhân làm gì có thời gian gặp các ngươi? Việc buôn bán với Lưu gia là do ta phụ trách. Căn cứ theo chứng từ hôm qua, hiện tại hai người chỉ cần giao tiền cho chúng ta thì tự nhiên số tơ tằm này các ngươi có thể lấy đi.

Lời này nàng nói đủ rõ ràng chưa?

Nhưng hai người nhà Lưu gia có vẻ như nghe không hiểu, vẫn khăng khăng muốn gặp Mộ Dung Thư.

Hồng Lăng băng băng đi tới, hướng tới hai người rất không khách khí nói:

– Lưu lão gia Lưu phu nhân cũng là người đã sống mấy chục tuổi, sao hôm nay lại làm ra việc không giữ lời hứa như thế? Không phải đã lập chứng từ rồi sao? Nếu hai người muốn bội ước, như vậy chúng ta chỉ có thể gặp nhau trên công đường. Phu nhân chúng ta nói, không muốn nói nhiều với các ngươi, các ngươi cũng đừng hy vọng hão huyền muốn có tơ tằm mà không tốn một xu. Giờ này cũng không sớm, chúng ta sắp ăn cơm trưa, hai người giao ngân phiếu cho chúng ta đi, hiện tại có lẽ Trương Tuyền đã cho người thu xếp xong số tơ tằm đó, lập tức có thể đưa đến Lưu gia các ngươi.

Hai ông bà Lưu gia nghe vậy, tuy rằng sắc mặt khó coi, trong bụng vẫn có chút không cam lòng, nhưng bọn họ đã chuẩn bị ngân phiếu xong, hơn nữa như lời Hồng Lăng nói đã không có đường thương lượng lại, hai người chỉ đành vạn phần không tình nguyện đưa ngân phiếu ra.

Hồng Lăng quay đầu hướng về phía gian phòng trừng mắt nhìn.

Thấy cảnh này, Mộ Dung Thư nhịn không được cười khẽ một tiếng, quỷ nha đầu Hồng Lăng này!

Rốt cục trước giờ cơm trưa cũng giải quyết xong việc này. Lưu gia dùng hai triệu bốn trăm ngàn lượng mua lại toàn bộ số tơ tằm vốn trị giá có ba mươi vạn lượng.

Chuyện này gây oanh động không ít ở trấn Thượng Chí, dù sao Lưu gia đây là lần đầu coi tiền như rác.

Khách điếm Bình An.

Phòng chữ Thiên thứ nhất.

Trong một gian phòng được bố trí đơn giản thanh nhã, Triệu Sơ gác tay trước cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Loading...