Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 302

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:20
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tay nghề Mộ Dung Thư khiến Triệu Sơ kinh ngạc, đồng thời trong lòng cảm thán, một nữ tử như vậy, bất kể phương diện nào cũng vô cùng xuất sắc. Nhưng mà, hắn đã chậm một bước, đã thua bởi Vũ Văn Mặc.

Lúc dùng cơm, Mộ Dung Thư không lên tiếng, cho dù trên khoé môi nàng luôn hàm chứa nụ cười nhàn nhạt, nhưng đuôi mày khóe mắt lại như có đăm chiêu. Triệu Sơ tâm tư sâu sắc, tất nhiên biết buổi nói chuyện chiều nay của hắn đã ảnh hưởng đến suy nghĩ trong lòng nàng.

Sau khi ăn xong, Triệu Sơ không tiện ở lại lâu trong này bèn cùng gã sai vặt rời đi.

Chờ Triệu Sơ đi rồi, Hồng Lăng đứng ở trước cửa viện, cau mày nói:

– Vương phi, Ngũ thiếu gia có thể biết được nơi chúng ta ở, như vậy e là vương gia cũng sắp đến đây.

Đến lúc đó, vương gia sẽ lựa chọn thế nào?

Nghe vậy, Mộ Dung Thư lần nữa nhíu chặt đôi mày. Trước mắt như lại hiện lên cảm giác khi thoáng bắt gặp vạt áo bào màu tím thêu hoa văn vàng, còn có tầm mắt nóng rực khiến nàng cảm thấy vô cùng quen thuộc kia.

Hắn tới sao?

– Ngũ thiếu gia nói sau khi vương gia biết được vương phi ngài bỏ đi đã bị hộc máu, hơn nữa còn suy giảm tới tâm phế. Xem ra ở trong lòng vương gia, vương phi cực kì quan trọng. Vương phi, nếu vương gia tìm đến, ngươi có trở lại kinh thành hay không?

Sau một hồi trầm mặc, Hồng Lăng nhịn không được mở miệng hỏi.

Mấy ngày này nàng luôn đi theo vương phi, mặc dù ở trên đường hai người vẫn chưa gặp vấn đề gì quá khó khăn, nhưng dù sao vương phi cũng là một phụ nhân đơn độc, tuy rằng trên mặt đã hoá trang thành bị rỗ để che giấu bớt, nhưng vẫn có người nói chuyện linh tinh, đồng thời còn có vài gã đàn ông không có mắt đến trêu chọc vương phi. Đều nói trước cửa nhà quả phụ nhiều thị phi, hiện thời bên người vương phi không hề có bóng dáng nam nhân, cũng khó trách sẽ khiến người ta đến trêu chọc, đồng thời ngay cả Tiểu Hiên nhi cũng vì muốn bảo vệ vương phi mới muốn học chút công phu quyền cước.

Đôi mắt sáng ngời của Mộ Dung Thư chớp động. Nàng nhẹ nhàng nhăn mày lại. Lát sau, nàng mới mở miệng nói:

– Chờ một thời gian nữa đi, ta còn chưa quyết định.

Thì ra, nàng muốn ở cái trấn nhỏ này sống an ổn cả đời cùng với Hiên nhi. Dù sao điều mà nàng kiên trì không ai có thể cho. Như vậy, nàng không miễn cưỡng nữa.

Nhưng…

Không biết vì sao, nàng do dự…

Từ trước tới nay suy nghĩ của nàng đều rất kiên định, một khi quyết định tuyệt đối sẽ không sửa đổi. Nhưng, hiện tại, nàng thật sự do dự. Có lẽ, nàng nên cẩn thận suy nghĩ, đúng vậy, cẩn thận suy nghĩ.

– Hi vọng vương phi nghĩ rõ ràng. Vương gia đối với ngài là một tấm chân tình. Có lẽ trong chuyện của công chúa Chiêu Hoa vương gia đã làm sai. Nhưng ngay từ lúc bắt đầu cho đến sau này vương gia đều đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ cho vương phi, bằng không cũng sẽ không thể xây một phủ đệ mới. Tuy rằng công chúa Chiêu Hoa và vương phi có cùng thân phận, nhưng vì vương phi sao vương gia có thể đến phủ Chiêu Dương chứ? Nô tì nghe nói, vương gia đã nhận lời với vương phi, chỉ cần ba đến năm tháng, sẽ giải quyết triệt để mọi chuyện. Công chúa Chiêu Hoa cũng sẽ không thể là Nam Dương vương phi. Kỳ thực, đổi lại góc độ suy nghĩ, vương gia làm như vậy, cũng là vì vương phi. Còn nữa, sau khi vương phi bỏ đi, vương gia nhận được tin tức thì hộc m.á.u hôn mê, thậm chí suy giảm tới tâm phế, đồng thời việc đầu tiên gia làm khi tỉnh dậy là từ hôn, cũng tuyên cáo thiên hạ là thân thể có bệnh hiểm nghèo, không thể có con. Kể từ đó, sau này đừng nói là hòa thân, e là không ai đã biết mà lại muốn làm trắc phi, hay thậm chí là phu nhân của vương gia. Nô tì cảm thấy, vương gia tựa hồ chỉ muốn có một mình vương phi mà thôi.

Hồng Lăng cau mày trầm giọng nói.

Trong đêm tối, tiếng Hồng Lăng tựa như một luồng khí lạnh buốt xuyên thấu vào lòng Mộ Dung Thư, khiến tâm trí nàng rúng động mạnh mẽ. Nàng nhìn chăm chăm vào góc tường, đôi đồng tử lạnh như băng vô cùng u ám.

– Vương phi á? Phu nhân, Hồng Lăng, hai người đang nói đến vị vương phi nào thế?

Trương Anh từ khúc rẽ ngoặt đi tới, mơ hồ nghe được Mộ Dung Thư và Hồng Lăng nhắc tới vương phi, vương gia gì đó, tò mò cười hỏi.

Nghe vậy, Hồng Lăng lập tức nhìn thoáng qua Mộ Dung Thư, im bặt, sau đó nhìn về phía Trương Anh, đi ra phía cửa. Nàng bước về trước hai bước, cầm tay Trương Anh, cười giải thích:

– À, là ta nghe nói Bình Sóc Vương ở Bình Thành có đến hai vị vương phi, lại chung sống vô cùng hoà thuận êm ấm nên mới tò mò nói mấy câu. Ngươi vừa trở về cùng Trương Tuyền à?

– Ừ. Nay mai là đã đưa số tơ tằm trong tay bán cho Lưu gia. Đề phòng có chuyện, ta cố ý thương lượng một chút với đệ đệ, đêm nay không được để xảy ra vấn đề gì không may, bằng không cũng khó ăn nói với Lưu gia.

Trương Anh cười trả lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-302.html.]

Hai người cùng vào sân, Hồng Lăng đóng cửa viện lại.

– Đúng rồi, nghe hai người nhắc đến Bình Sóc Vương và hai vị vương phi của hắn khiến ta nhớ tới đến Nam Dương Vương trong kinh thành. Nghe nói Nam Dương vương phi thân nhiễm bệnh nặng ở trong phủ nghỉ ngơi, Nam Dương Vương hạ lệnh không cho phép bất luận kẻ nào đến thăm, quấy rầy. Người của trấn chúng ta còn đang nghị luận, có phải vị Nam Dương vương phi này bị bệnh hiểm nghèo truyền nhiễm gì hay không, sợ lây bệnh cho người khác? Vì vậy Nam Dương Vương mới có thể hạ lệnh như vậy? Ngay cả người nhà mẹ đẻ của Nam Dương vương phi cũng không cho vào thăm nữa.

Trương Anh cười nói. Đối với dân chúng tầm thường như bọn họ, những kẻ hoàng tộc tôn quý này cách bọn họ rất rất xa, vì vậy khi nghe được dù chỉ là một chút xíu tin tức cũng có thể trở thành đề tài trọng tâm của họ trong một thời gian dài.

Hồng Lăng thật không ngờ Trương Anh lại bỗng nhiên đề cập đến Mộ Dung Thư, nụ cười có chút lúng túng nói:

– Chuyện của những quý nhân trong kinh thành sao những người dân tầm thường chúng ta biết được.

Mà Mộ Dung Thư lại là vẻ mặt thản nhiên nói:

– Các ngươi cứ trò chuyện đi, ta về phòng nghỉ ngơi.

Trương Anh và Hồng Lăng lập tức đáp dạ.

Hồng Lăng có chút lo lắng nhìn bóng lưng Mộ Dung Thư rời đi. Thật ra trong lòng vương phi, vương gia cũng rất quan trọng đúng không? Tuy rằng nàng không biết vương phi đang nghĩ gì, nhưng nàng biết, kỳ thực vương phi cũng vô cùng đau khổ. Nàng và Tiểu Hiên nhi luôn luôn đi theo bên người vương phi, ở mặt ngoài vương phi vẫn trước sau như một, nhưng bọn họ mỗi ngày ở bên cạnh nàng, sao lại không cảm giác được những thay đổi dù rất nhỏ kia của nàng.

Vì vậy, nàng không thể để cho vương phi đau khổ cả đời.Chỉ là, hiện thời Ngũ thiếu gia của Triệu gia đến đây. Hắn là nam tử ưu tú như vậy, không chỉ có bề ngoài tuấn mỹ, còn có gia thế hùng hậu. Từ dạo đến đây, ngoài mặt là vì chuyện buôn bán tơ tằm ở trấn Thượng Chí nhưng sự thật là vì vương phi đi? Lần đó ở Triệu gia, nàng đã cảm thấy tình cảm hắn dành cho vương phi kia không tầm thường. Tình huống trước mắt thật phức tạp.

– Đúng vậy. Chuyện của các quý nhân này sao chúng ta có thể rõ ràng chứ? Theo ta thấy, không biết cũng tốt. Nghe nói trong chỗ nhà cao cửa rộng ấy, nữ tử đều không được tự do đâu, những nữ tử như chúng ta ở trấn này ít nhất không cần mỗi ngày bị nhốt bên trong hậu viện, suốt ngày lục đục tranh đấu với nhau. Còn nữa, nghe người ta nói, nhà nào càng cao sang quyền quý, chuyện bên trong càng khó lường, chúng ta cứ nên nhìn chơi thôi.

Trương Anh vừa đi, vừa nói với Hồng Lăng.

Hồng Lăng thôi không nhìn về phía phòng Mộ Dung Thư, sau đó quay sang trò chuyện với Trương Anh:

– Ừ, nhà nào càng giàu thì càng có nhiều chuyện. Nhưng mà, có chỗ nào không nhiều chuyện đây. Quý nhân có phiền muộn của quý nhân, dân chúng cũng có phiền muộn của dân chúng. Người sống trên đời, đâu có thể mỗi việc đều luôn thoải mái như vậy?

– Nghe Hồng Lăng cô cô nói kìa, giống như lời của người đã trải qua hơn nửa đời vậy. Nếu ai không biết còn tưởng rằng Hồng Lăng cô nương là vị phu nhân bốn mươi, năm mươi tuổi đấy. Đúng rồi, cái người nam tử hôm nay đến tìm phu nhân kia thật là quá sức đẹp trai rồi, khiến người khác không dám nhìn. Ta còn chưa từng thấy qua nam tử tuấn mỹ như thế. Nhắc tới cũng kỳ lạ, còn có một người nữa, hắn mặc quần áo màu tím sẫm, quanh thân tỏa ra hơi thở lạnh thấu xương làm cho người ta sợ hãi, khiến ta và đệ đệ không dám nhìn thẳng, căn bản cũng không kịp nhìn rõ vẻ mặt người đó. Điều duy nhất nhớ được là khuôn mặt nam tử này tái nhợt, dáng vẻ như bệnh nặng mới khỏi vậy.

Trương Anh bỗng nhiên nhớ tới Triệu Sơ, người bỗng nhiên xuất hiện trong sân chiều nay và nam tử một thân hơi thở lạnh thấu xương lạnh kia, lập tức nói với Hồng Lăng.

Nghe vậy, hai mắt Hồng Lăng sáng lên, bất thần nắm lấy tay Trương Anh, có vài phần kích động hỏi lần nữa:

– Là ngươi tận mắt nhìn thấy? Nam tử kia một thân hơi thở lạnh như băng?

Vương gia vốn là người lạnh như băng, trên mặt hiếm có lúc tươi cười. Trước đây khi lần đầu tiên nhìn thấy vương gia, nàng đã sợ run cả người. Cũng không biết bắt đầu từ khi nào, lúc vương gia ở bên cạnh vương phi thì hơi thở lạnh như băng trên người làm cho người ta sợ hãi kia đã biến mất không còn bóng dáng, chỉ còn lại sự dịu dàng thắm thiết.

Trương Anh có chút nghi hoặc nhìn Hồng Lăng, vì sao Hồng Lăng lại kích động như vậy? Bất quá Trương Anh cũng không nghĩ nhiều, khi tất cả lời của Hồng Lăng cũng chẳng có gì bất thường, bèn không nghi ngờ gì gật đầu trả lời:

– Đúng vậy. Có điều đệ đệ ta nói, người này có võ công. Chúng ta vừa cúi đầu xuống một lát thì khi ngẩng đầu lên đã không thấy bóng dáng hắn đâu. Không biết người này sao lại đến ngõ hẻm nhà chúng ta chứ, nhìn cách đi đứng ăn mặc của hắn, khí chất tôn quý, vừa thấy đã biết là người quyền quý.

Tất nhiên Hồng Lăng không hề nghe thấy lời tiếp theo của Trương Anh, lúc này trong đầu nàng toàn là kinh hỉ, vương gia đến rồi!

Đúng vậy, nhất định là vương gia đến rồi!

Chỉ cần vương gia đến đây, có lẽ vương phi sẽ không đau khổ như vậy. Nàng thật sự hi vọng vương phi có thể quay về là người trước đây khi còn ở vương phủ, chỉ cần vương phi tốt, nàng đã cảm ơn Trời Phật.

Hôm sau, người trong trấn vừa thức dậy ăn điểm tâm xong, dọn dẹp nhà cửa, vừa mở cổng ra đã nghe thấy hàng xóm đang tụ tập một chỗ bàn tán gì đó.

Hồng Lăng và Trương Anh tò mò bèn đi qua nghe. Kết quả lấy được tin tức thật sự làm cho người ta khiếp sợ!

Loading...