Ở cổ đại, nữ tử quá đẹp, nếu như không có gia tộc lớn mạnh bảo vệ, chỉ có thể rơi vào kết cục trở thành vật phẩm cho đám nhà giàu quyền thế đùa bỡn.
Hiện thời nàng đang ở ngoài, khuôn mặt cũng không quá quan trọng. Thật ra ngoại trừ tuổi tác gần như không thể thay đổi, những điều còn lại đều có thể nhập gia tùy tục. Có điều mỗi sáng sớm phải ngồi trước gương đồng để “tạo hình” khuôn mặt rỗ khá phiền phức này, bởi Hồng Lăng còn phải chăm sóc Tiểu Hiên Nhi. Mà từ khi rời khỏi vương phủ, rất nhiều chuyện Tiểu Hiên Nhi đều sẽ tự mình làm, rất ít phiền tới Hồng Lăng.
Triệu Sơ cười khẽ, gật gật đầu:
– Đúng vậy. Bất quá ngươi như vậy thật có hơi khó coi.
Khuôn mặt nàng vốn thanh nhã động lòng người, là những nốt rỗ đó che lấp làn da, thậm chí là cả ngũ quan. Người nào vừa nhìn thấy khuôn mặt rỗ này của nàng đều sẽ lập tức dời tầm mắt, vì vậy không hề phát hiện ngũ quan của nàng vô cùng cuốn hút.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư nhíu mày, đuôi mày hàm chưa ý cười, khép hờ mắt, trêu ghẹo nói:
– Xem ra Ngũ thiếu gia cũng là người trông mặt mà bắt hình dong. Đương nhiên nhìn người trước phải nhìn mặt mũi, sau mới xem xét bên trong. Nhưng so sánh với bề ngoài, ta càng cảm thấy được cái tâm là quan trọng nhất. Nếu như bề ngoài xinh đẹp động lòng người, kì thực nội tâm trống rỗng, như vậy, loại nữ nhân này cũng thật sự chỉ có thể trở thành đồ chơi cho đám nam nhân các ngươi. Nếu như bề ngoài bình thường, nội tâm đầy đủ, không chỉ có sẽ khiến mình sống đàng hoàng mà còn có thể khiến cho nam nhân nhìn với cặp mắt khác xưa. Thế nhưng, Ngũ thiếu gia “xinh đẹp tuyệt trần”, khó có nữ tử nào có thể so nhan sắc với ngươi. Ngũ thiếu gia đến nay còn chưa đón dâu, sợ là mắt cao hơn đỉnh, muốn gặp được một nữ tử vừa xinh đẹp, đồng thời nội tâm cũng phải làm cho ngươi khâm phục đi?
Triệu Sơ nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc cùng ngoài ý muốn, nơi nào đó trong lòng chưa từng bị người khác chạm đến đột nhiên rung động một chút. Tay nâng chén trà của hắn khẽ run lên, giây lát, bên khoé miệng gợi lên một nụ cười tuyệt mỹ, trả lời:
– Không ngờ phu nhân còn có cách giải thích như thế. Đối với ta mà nói, nữ nhân không cần tuyệt sắc đa tài, chỉ cần hiểu suy nghĩ trong lòng ta là được.
Hiện thời nàng rời khỏi vương phủ, người bên cạnh đều gọi “phu nhân”, hắn cũng gọi nàng như vậy.
– Trên đời, người mà Ngũ thiếu gia nói như vậy đã ít càng thêm ít.
Mộ Dung Thư cầm lên tách trà Hồng Lăng đưa tới, nhấp một ngụm rồi mới cười khẽ trả lời.
Triệu Sơ khác với những nam tử bình thường khác. Hắn sinh ra trong một đại gia tộc, suy nghĩ vốn nên có là cưới một nữ tử gia thế tương đương, hơn nữa lại xinh đẹp, sẽ là hiền thê lương mẫu. Nhưng dường như hắn đối với dạng nữ tử này lại không mấy hứng thú.
Triệu Sơ khẽ gật đầu, sau đó sắc mặt hơi hơi trầm xuống, giọng nói cũng tương đối thận trọng:
– Trong những ngày phu nhân rời khỏi kinh thành này, ở đó đã xảy ra không ít chuyện. Sau khi Vương gia nghe nói ngươi mất tích thì ói ra máu, bệnh tới mức suy giảm tâm phế, nằm trên giường tĩnh dưỡng hơn nửa tháng mới khôi phục. Ngay trong ngày hôm sau lập tức từ hôn, cũng tuyên bố với bên ngoài, hắn thân có bệnh hiểm nghèo, không thể có con. Công chúa Chiêu Hoa từng đến phủ Nam Dương Vương thăm vương gia để xác định Nam Dương Vương có thật bị bệnh không rồi mới đồng ý từ hôn. Sau đó nàng ta tiến cung, được phong làm Hoa phi.
Một trận gió lạnh từ cửa ùa vào, thẳng tắp thổi vào lòng Mộ Dung Thư khiến nàng run rẩy. Khi đôi rèm mi lay động, dường như trong mắt nàng thấp thoáng một nỗi đau.
Nàng rũ mắt, Triệu Sơ nhìn không ra thần sắc của nàng, nhưng mà, hắn dừng lại chốc lát rồi nói thêm:
– Ta có thể tìm được, đương nhiên vương gia cũng sẽ tìm được. Thực ra phu nhân đã chuẩn bị tốt để gặp lại vương gia rồi phải không?
Mộ Dung Thư hơi hơi nhíu mi không nói.
– Thật ra chuyện hòa thân vương gia và chúng ta đã có tính toán, chỉ cần ổn định Bắc Cương, rồi tấn công khống chế Nam Cương xong, hắn sẽ hưu công chúa Chiêu Hoa. Đây cũng là nguyên nhân hắn đặt phủ của công chúa Chiêu Hoa ở nơi cách xa phủ Nam Dương Vương nhất. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc đi gặp công chúa Chiêu Hoa, cũng chưa bao giờ muốn cho nàng ta cướp đi những gì thuộc về ngươi.
Triệu Sơ giải thích, là thay Vũ Văn Mặc giải thích.
Kỳ thực, từ trước đến nay, Vũ Văn Mặc cũng không nghĩ tới thương tổn Mộ Dung Thư, chỉ là muốn tạm thời ổn định Bắc Cương. Mà Mộ Dung Thư bỏ đi lại là vì công chúa Chiêu Hoa. Có lẽ trong mắt nữ tử khác, loại hành vi này thật khiến người khác khó hiểu, dù sao Vũ Văn Mặc không để cho nàng mất đi cái gì. Đây là bởi vì điều nàng muốn là một đời một kiếp chỉ hai người sao? Nàng muốn nam nhân của mình không thể có bất cứ nữ nhân nào khác? Ý tứ chân chính ẩn chứa trong mấy chữ này, e là rất khó lí giải cặn kẽ.
Ánh mắt Triệu Sơ mênh m.ô.n.g chớp động, kết quả nữ nhân trước mặt này là nữ tử thế nào? Ý nghĩ của nàng thậm chí rất kinh thế hãi tục. Thế nhưng, trong mơ hồ hắn lại cảm giác được sự đau lòng vì nàng. Nếu hắn chưa từng gặp nàng, có lẽ sẽ cảm thấy sự kiên trì đó có chút không thực tế. Nhưng hôm nay gặp lại, hắn lại cảm thấy, nàng đáng giá càng nhiều hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-301.html.]
Mộ Dung Thư chầm chậm ngẩng đầu nhìn về phía Triệu Sơ, ánh mắt nhìn như vô cùng bình tĩnh, nhưng trong giọng nói có chút run rẩy mà e là ngay cả bản thân nàng cũng không nhận ra.
– Hiện thời hắn khoẻ chứ?
Lời này vừa nói ra, Triệu Sơ chợt nheo mắt. Ánh mắt lần đầu tiên không che giấu nhìn thẳng nàng. Mặc dù rất khiếp sợ, nhưng trong lòng Triệu Sơ không khỏi tự giễu cười khẽ. Hắn sớm phải biết trong lòng nàng có Vũ Văn Mặc, cho nên mới không do dự từ bỏ Vũ Văn Mặc như vậy?
– Tuy bệnh nặng đã khỏi nhưng gầy đi rất nhiều.
Triệu Sơ nói sự thật cho nàng biết.
Mộ Dung Thư cau chặt đôi mày, bầu không khí bỗng nhiên trầm xuống.
Qua một lúc lâu, Mộ Dung Thư mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Triệu Sơ, giọng điệu bình tĩnh hỏi:
– Ngũ thiếu gia định ở trấn Thượng Chí mấy ngày? Hiện thời đang trọ ở đâu?
– Ta đang tạm nghỉ ở khách điếm Bình An ở trấn trên. Lần này đến đây, một là gặp ngươi, hai là muốn bàn chuyện mua tơ tằm với Lưu gia. Nhưng sau khi chứng kiến chuyện hôm nay, e là ngày sau người ta nên lựa chọn hợp tác không phải là Lưu gia, mà là phu nhân.
Triệu Sơ nghe nàng nói sang chuyện khác thì cũng tự nhiên đổi đề tài.
Mộ Dung Thư biết lần này Triệu Sơ xuất hiện, cũng tìm được nàng chuẩn xác như vậy thì nhất định là đã biết nơi ẩn thân của nàng nên trực tiếp mà đến. Mục đích của hắn khi tới gặp nàng rất rõ ràng, dù sao buổi nói chuyện vừa rồi của hắn kia đã khiến lòng nàng rối loạn. Nhưng cả hai đều là người thông minh, biết chuyện gì nên quan tâm đến, chuyện gì nên buông tay. Nàng hoàn toàn không cần truy cứu việc hắn làm cách nào tìm được nơi ở của nàng. Huống hồ, hiện thời hắn đã lấy chuyện buôn bán ra nói như vậy khiến nàng cũng thả lỏng hơn. Hơn nữa, nàng hiểu rất rõ, ở thời đại này, nếu muốn thành công trên thương trường, nhất định phải có hậu thuẫn mạnh mẽ. Đây cũng là nguyên nhân nàng nhiều lần hợp tác với Triệu Sơ và Tạ Nguyên. Hợp tác với hai người này thì mất ít sức và của nhưng lời nhiều. Kỳ thực chính là quan hệ lợi dụng lẫn nhau, mỗi bên đều nhắm đến nhu cầu và lợi ích của bản thân.
– Ồ? Vậy thì tốt.
– Đợi ngươi xử lí xong chuyện của Lưu gia, chúng ta lại bàn tiếp. Còn nữa, việc buôn bán của các cửa hàng có ba mươi phần trăm cổ phần của ngươi ở Bình Thành không ngừng phát triển. Đại ca ta còn mở thêm một số chi nhánh ở vài trấn lân cận. Sau khi ta cùng với huynh ấy trao đổi xong, định nâng cổ phần của ngươi lên thành bốn mươi phần trăm. Có điều chỉ sợ ngươi sẽ phải vất vả hơn một chút. Hiện thời các món ăn bổ dưỡng và số mỹ phẩm dưỡng da đang ở tình trạng cung không đủ cầu.
Triệu Sơ buông chén trà, nhìn Mộ Dung Thư vui vẻ tán gẫu.
Mộ Dung Thư gật gật đầu:
– Được. Đúng là chuyện vui. Đợi có thời gian ta sẽ suy nghĩ rồi bổ sung thêm một số sản phẩm khác.
Nàng tin tưởng Triệu gia chắc chắn sẽ khiến mấy cửa hàng đó ngày càng tốt hơn. Nàng vốn muốn kinh doanh một vài thứ ở trấn Thượng Chí này, nhưng bỗng nhiên lại nghĩ, bản thân đã hợp tác với Triệu gia, nàng chỉ cần cung cấp một ít phương thuốc là có thể ngồi mát ăn bát vàng, bây giờ lại ở đây kinh doanh nữa thì không phải đang cạnh tranh buôn bán với chính mình sao? Ngược lại không bằng đổi cái mới.
Kế tiếp Triệu Sơ và Mộ Dung Thư lại hàn huyên một chút. Đến giờ cơm chiều, Mộ Dung Thư mời hắn ở lại dùng bữa.
Do mới quyết định dừng chân ở trấn Thượng Chí nên Mộ Dung Thư cũng chưa mua thêm nha đầu hầu hạ, vì vậy cơm chiều thường là do Mộ Dung Thư và Hồng Lăng làm. Thật ra Hồng Lăng không muốn để Mộ Dung Thư xuống bếp nhưng nàng rất kiên trì, dù sao cái viện mới mua này Hồng Lăng cũng đã mất không ít sức lực mới dọn dẹp ngăn nắp được, nếu nàng còn ngồi chờ Hồng Lăng hầu hạ, như vậy nhìn rất không ra gì. Có điều, mấy ngày nay sau khi Trương Anh đến thì cũng giúp Hồng Lăng thu xếp không ít việc, cũng thường xuyên xuống bếp.
Khi lần đầu tiên nghe nói Mộ Dung Thư xuống bếp, Triệu Sơ đã vô cùng kinh ngạc. Hắn từng nghe Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo nói, tay nghề nấu nướng của Mộ Dung Thư không tầm thường. Không ngờ hôm nay nàng lại chủ động xuống bếp.
Hơn nửa canh giờ sau, Mộ Dung Thư cũng đã từ phòng bếp đi ra. Vì nguyên liệu nấu ăn trong bếp hơi ít, mà nàng cũng không có thời gian làm nhiều hơn, vì vậy chỉ đơn giản làm 5 món, bốn mặn một canh.
Tuy rằng đồ ăn khá đơn giản nhưng sắc hương vị đều đủ cả. Dù chỉ là món ăn gia đình nhưng vẫn có thể nhìn ra được người nấu rất dụng tâm trong từng món.
Mà Trương Anh biết được có khách quý ở đây, tìm hết lý do đi ra ngoài, nói là cùng ăn cơm chiều với Trương Tuyền. Mộ Dung Thư cũng không miễn cưỡng giữ lại. Vì Hiên nhi không mấy quen thân với Triệu Sơ, trí nhớ trẻ con cũng không quá tốt. Cậu nhóc chỉ mới gặp qua Triệu Sơ một hai lần, vì vậy Hiên nhi khách khí gọi Triệu Sơ là Triệu thúc thúc, sau đó ngoan ngoãn ăn cơm, không quấy rầy Mộ Dung Thư và Triệu Sơ nói chuyện.