Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 299

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:16
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu không có chứng cớ ta lại dám nói như thế sao? Những người đàn ông từng có một đêm phong lưu với ngươi ở trấn Thái Nguyên ngày hôm nay đều đến đây.

Trương Tuyền hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn phá vỡ ảo tưởng của Nhã di nương.

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người kinh ngạc, dù sao chuyện Trương Tuyền tiết lộ cũng quá mức kinh thế hãi tục! Nhã di nương còn có đoạn quá khứ như thế!

Đây chính là sỉ nhục Lưu gia! Mấy ngày trước đây Lưu gia còn đau đớn thấu tâm can tuyên bố với hương thân phụ lão của trấn Thượng Chí rằng Trương Anh hồng hạnh vượt tường, gian díu với người khác. Lúc này Nhã di nương, người vừa mới leo lên, sắp trở thành Lưu thiếu phu nhân lại xảy ra loại gièm pha này! Quả thực làm cho người ta thổn thức. Lưu gia này kết quả là loại gia đình gì vậy? Sao hầu như toàn bộ những chuyện gièm pha đều xuất phát từ Lưu gia chứ? Đừng nói các hương dân ngoài cửa đầu đường cuối ngõ đều đang xôn xao bàn tán, ngay cả Lưu lão gia và Lưu phu nhân cũng rúng động.

Thường ngày tuy Nhã di nương rất lẳng lơ khiến Lưu Kiện vô cùng yêu thích, nhưng mà đối với Lưu lão gia và Lưu phu nhân nàng ta cũng rất hiếu thuận, mọi chuyện nịnh bợ, thế mới có thể khiến hai người mở một con mắt nhắm một con mắt để Lưu Kiện bỏ rơi Trương Anh. Nếu lời Trương Tuyền nói là sự thật, như vậy, đây thật là chuyện gièm pha rất lớn! Quả thực là kinh thế hãi tục, làm cho người ta khó có thể tin. Lưu gia nhị lão thật sự rất khó chấp nhận.

Lại nhìn sắc mặt Lưu Kiện, đúng là đen như mặt Bao Công. Hắn đầy mặt lửa giận nhìn về phía Nhã di nương, trong đầu tất cả đều là hình ảnh những động tác lẳng lơ câu dẫn thành thục mà mấy ngày nay Nhã di nương dùng khi cùng hắn điên long đảo phượng, có vẻ như kỹ xảo thật sự không kém gì gái thanh lâu, đều khiến hắn trầm mê cũng dục tiên dục tử. Trước kia còn cảm thấy là Trương Anh quá mức thành thật, thân thể cứ như đầu gỗ mới có thể khiến hắn không thích. Hiện thời xem ra, sở dĩ Nhã di nương có thể phong tình quyến rũ đa dạng như vậy thì ra là bởi vì ả đã từng là kỹ nữ! Một kỹ nữ bị không biết bao nhiêu đàn ông giày vò trên giường!

Lưu Kiện cảm giác trên đầu mình bị đội một cái nón xanh, còn có loại cảm giác như mình đang trần truồng bị người trong thiên hạ cười nhạo! Cảm giác này khiến hắn ngay cả ý nghĩ muốn c.h.ế.t đều có!

Trương Anh cũng khó tin nhìn về phía Trương Tuyền. Đệ ấy làm sao có thể biết quá khứ nhiều năm trước của Nhã di nương như vậy? Nhã di nương là người rất có tâm cơ, ả nhất định sẽ giấu diếm quá khứ thật kĩ không để cho bất luận kẻ nào biết. Nếu sớm biết Nhã di nương là người như thế, chắc chắn ngay từ lúc bắt đầu nàng sẽ đề phòng ả, nhất quyết không bị tính kế như thế.

Cảm giác được ánh mắt nghi hoặc của Trương Anh, con ngươi đen của Trương Tuyền đang tràn ngập ý cười. Hắn không hề nghĩ nhiều như vậy. Chỉ là có một ngày, trong lúc lơ đãng hắn nghe thấy một người bán hàng rong nho nhỏ ở trấn Thượng Chí lén lút nói hình như đã gặp qua Nhã di nương ở đâu đó. Trương Tuyền ghi nhớ kĩ, hỏi tới, người bán hàng rong kia mới dần dần nhớ lại, Nhã di nương đã từng là kỹ nữ trong kỹ viện, từng cùng hắn có một đêm phong lưu. Vì vậy hắn mới có thể nhớ được. Trương Tuyền đem việc này nói lại cho Mộ Dung Thư. Phu nhân nghe xong liền bảo hắn nhờ vả các bằng hữu tìm kiếm chứng cớ. Quả nhiên, ở trấn Thái Nguyên tìm được rất nhiều về quá khứ của Nhã di nương.

Ánh mắt Mộ Dung Thư nhìn về phía Nhã di nương, trong lòng thầm nghĩ: bình thường Nhã di nương là người như thế, xảo trá điêu ngoa lại nói năng nhạy bén, ả có thể vong ân phụ nghĩa, ra tay độc ác với Trương Anh là ân nhân đã cứu mình, giờ đây chắc chắn sẽ không dễ dàng thừa nhận. Dù sao một khi thừa nhận loại chuyện này, như vậy ả ta tuyệt đối không thể sống sót ở trấn Thượng Chí nữa.

Quả nhiên, nghe thấy Trương Tuyền nói có chứng cớ, tuy rằng sắc mặt Nhã di nương xám như tro tàn, cả người run run nhưng vẫn giải thích:

– Ngươi là em ruột của Trương Anh, vì xả giận cho chị gái mình, nhất định sẽ nghĩ hết mọi cách nhằm vào ta, ta há lại trúng kế của ngươi. Trương Tuyền, ngươi cho rằng mọi người ở đây đều là người mù à? Sao lại bị hai ba câu nói của ngươi lừa gạt mà không nghĩ ra? Lúc ta ở cùng phu quân vẫn còn là hoàng hoa khuê nữ. Chẳng lẽ lại là ngươi có thể tuỳ ý nói xấu?

– Đến bây giờ Nhã di nương vẫn khăng khăng một mực như thế, đúng là không thấy quan tài không đổ lệ. Ta đã mời mấy nam nhân từng có một đêm phong lưu với Nhã di nương đến đây, đồng thời làm chứng. Lại nói, kĩ nữ trong thanh lâu kỹ viện, ai mà không có chút thủ đoạn? Còn không biết Nhã di nương ngươi từng có đến vài đêm đầu! Nhưng đây chỉ là vài người trong số đó mà thôi, nếu những người này Nhã di nương còn cảm thấy là Trương Tuyền ta vu oan ngươi, như vậy Trương Tuyền ta đành chịu tốn ít bạc đưa cả nhà Lưu gia già trẻ lớn bé cùng đến trấn Thái Nguyên hỏi thăm một chút, xem có bao nhiêu nam nhân đã từng có một đêm phong lưu với Nhã di nương.

Trương Tuyền thấy Nhã di nương vẫn liều c.h.ế.t không thừa nhận, lập tức cười lạnh ba tiếng.

Một tia hi vọng sống sót cuối cùng trong mắt Nhã di nương biến mất. Ả nắm chặt hai đấm, ánh mắt âm độc nhìn Trương Tuyền, sau đó lại nhìn về phía Trương Anh. Bất kể thế nào ả cũng không ngờ mình sẽ có hôm nay.

Mà lúc này, có mấy người đàn ông từ phía sau đám đông đi ra. Trong đó đủ mọi loại người, có ông già năm mươi tuổi, có kẻ trung niên bốn mươi tuổi, cũng có người trẻ tuổi chừng hai mươi ba mươi, đủ mọi thành phần cao thấp. Bọn họ vừa thấy Nhã di nương thì đồng loạt kêu lên:

– Đây không phải là Đào Hoa cô nương của Thúy Liễu viện sao? Chẳng lẽ ngươi đã quên, một năm trước chúng ta đã cùng phong lưu một đêm, ta cho ngươi một lượng bạc à?

– Đúng rồi. Nàng chính là Đào Hoa cô nương, hồi đó cũng không đẹp như thế này. Bây giờ xem ra lại còn có vẻ lẳng lơ phóng đãng hơn trước kia nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-299.html.]

– Trương thiếu gia, nàng thật sự là Đào Hoa cô nương, ta đã từng vì bị trộm bạc, không có tiền cho nàng, nàng còn sai hộ viện trong kỹ viện đuổi đánh ta ra khỏi Thúy Liễu viện. Ta tuyệt đối không hề nhận lầm.

– Các ngươi nói láo! Nói láo! Các ngươi đều là người Trương Tuyền tìm đến để hãm hại ta! Trương Tuyền! Ta với ngươi không oán không thù, sao ngươi lại đối với ta như vậy? Trương Anh bị phu quân hưu chính là trừng phạt người đúng tội, có liên quan gì đến ta? Hôm nay ngươi vu oan ta như vậy, không sợ bị trời phạt sao?

Nhã di nương nhìn thấy những người thình lình xuất hiện này, sắc mặt càng thêm trắng bệch. Ả vẻ mặt hận ý nhìn về phía Trương Tuyền nổi giận mắng.

Trương Tuyền không để ý tới, nhìn mấy nam nhân đang nói kia.

– Chẳng lẽ Đào Hoa cô nương đã quên ta? Ta đây không chỉ một lần đi thăm ngươi. Ta còn nhớ rõ chỗ đùi của ngươi có một vết bớt tím hình tròn. Cái này chắc tuyệt đối không sai chứ?

Có người cực kì bất mãn Nhã di nương phủ nhận, lập tức bước tới nêu ra chứng cứ xác đáng.

– Ngươi tiện phụ! Ngươi dám lừa gạt ta!

Sắc mặt Lưu Kiện xanh mét, lửa giận ngập trời, một cước tàn nhẫn đá vào Nhã di nương, mặc kệ vừa rồi ả đã bị một cái tát và một cú đá của mình, lúc này thân mình đã thật sự yếu ớt rồi. Một cú này của hắn khiến Nhã di nương trong mắt hoa lên toàn sao với sao!

Hai người già Lưu gia hoàn toàn không còn mặt mũi, đối mặt với đám đông chung quanh đang bàn tán xôn xao, hai người cúi thấp đầu, không dám nhìn thẳng.

Ngày hôm nay Lưu gia đã phải trải qua sự nhục nhã lớn nhất, thể diện mất sạch. Mà đâu chỉ có mất mặt, còn mất hơn hai trăm vạn lượng bạc. Hai người già Lưu gia lúc này vỗ n.g.ự.c liên tục, trước đây sao lại đồng ý Lưu Kiện nâng Nhã di nương làm chính thê mà đuổi Trương Anh ra khỏi nhà chứ! Nếu họ không tuyệt tình đến mức đó với Trương Anh thì hôm nay đã chẳng xảy ra nhiều chuyện như vậy. Thậm chí lúc này có hối hận cũng vô ích, bên ngoài vây quanh nhiều người như vậy, chuyện gièm pha mất mặt này e là không tới hai canh giờ thì tất cả mọi người ở trấn Thượng Chí đều sẽ biết.

Nhã di nương ói ra một ngụm máu, hai mắt vô thần ngồi sững trên mặt đất, trong lòng đã hoàn toàn không có chủ ý. Nhiều người lên án như vậy, nàng còn có thể phản bác thế nào? Huống hồ cho dù lúc này nàng vẫn nói dối, chỉ cần họ đến trấn Thái Nguyên hỏi thì chắc chắn toàn bộ quá khứ của nàng sẽ không giấu diếm được.

Lúc này Nhã di nương vạn phần hối hận, nếu nàng hiểu được thỏa mãn vui vẻ, không đòi hỏi tham lam nhiều như vậy, hiện thời chính là làm một di nương ở Lưu gia, đời này cũng sẽ áo cơm không lo. Nhưng nàng lại vì đi tranh đoạt cái ghế thiếu phu nhân nên giờ đây mới rơi vào nông nỗi này, đây là ông trời trừng phạt nàng ư? Báo ứng này sao có thể tới nhanh như vậy.

– Không ngờ Nhã di nương lại là người không biết liêm sỉ như vậy. Nguyên bản đã cảm thấy ả này lẳng lơ phóng đãng không khác gì hồ ly tinh, thì ra thật sự là hồ ly tinh không biết xấu hổ! Lại còn làm ra vẻ như hoàng hoa khuê nữ, thật khiến người khác cảm thấy ghê tởm.

– Ta thấy chuyện Trương Anh hồng hạnh vượt tường, gian díu với người ta chắc cũng là do Nhã di nương này làm ra, mục đích là vị trí Lưu thiếu phu nhân!

– Ta cũng thấy thế. Bất quá Nhã di nương này có phải hoàng hoa khuê nữ hay không, Lưu thiếu gia kia nửa điểm cũng không biết à? Cứ bị người ta lừa như vậy? Lưu thiếu gia không phải tự nhận phong lưu sao? Hắn chính là khách quen của các kĩ viện trên trấn của chúng ta đấy, không ngờ cũng sẽ bị lừa! Quả nhiên là chuyện thú vị nhất mà ta từng nghe.

Đám đông vẫn đứng vây xem ngoài cửa đến bây giờ cũng đã không nhịn được, bắt đầu xôn xao bàn tán.

Nhã di nương hoàn toàn tuyệt vọng. Chuyện hôm nay bị truyền ra, nàng căn bản cũng không còn cách nào tiếp tục ở lại Lưu gia. Nhưng nàng đã được hưởng thụ mấy năm cẩm y ngọc thực ở Lưu gia, nếu đột nhiên bắt nàng từ bỏ để quay về cuộc sống lang bạt kỳ hồ, ăn bữa nay lo bữa mai, nàng trăm triệu lần không chịu nổi. Lập tức, Nhã di nương cũng không để ý mặt mũi, quỳ xuống bò về phía Lưu Kiện, hai tay ôm lấy đùi hắn, khóc lóc cầu xin:

– Phu quân, Tiểu Nhã là thật tâm yêu chàng. Mấy năm nay thiếp luôn luôn tận tâm hầu hạ người. Bất kể gặp bao nhiêu khó khăn Tiểu Nhã đều vắt hết óc suy nghĩ mưu tính cho chàng. Chàng tuyệt đối không thể nhẫn tâm với Tiểu Nhã như thế. Tiểu Nhã thật sự bất đắc dĩ mới có thể lừa gạt phu quân. Tiểu Nhã thề, sau này tuyệt đối sẽ không lừa gạt phu quân nữa. Ngày sau nhất định sẽ tận tâm hầu hạ phu quân, lão gia, phu nhân.

Loading...