Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 298

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:14
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhã di nương nghe Hồng Lăng châm chọc, nhất thời nổi giận mắng.

Trong mắt Mộ Dung Thư mây đen cuồn cuộn. Nàng xem Hồng Lăng như tỷ muội, ai dám nhục mạ Hồng Lăng cũng chính là nhục mạ nàng.

Mộ Dung Thư quay đầu nhìn về phía Trương Tuyền, dùng ánh mắt ý bảo Trương Tuyền nên hành động.

Nhận được tín hiệu của Mộ Dung Thư, Trương Tuyền lập tức từ trong lòng lấy ra vài thứ ném cho Nhã di nương.

Nhã di nương ngây ra, không hiểu Trương Tuyền đang làm gì.

– Ngươi làm gì thế?

Lưu Kiện giận giơ mày trừng mắt với Trương Tuyền.

Trương Tuyền cười nói:

– Dù sao Lưu thiếu gia cũng từng là anh rể của ta, cũng là cha của Vân nhi. Lưu gia các ngươi tuy rằng không việc ác nào không làm, nhưng Trương Tuyền ta cũng là người quang minh lỗi lạc, đương nhiên không thể chịu nổi những thứ dơ dáy lắc lư trước mặt mình. Trước kia lừa gạt tỷ tỷ không quan trọng, nhưng ta không muốn sau này Vân nhi học theo, làm mất mặt Lưu gia, đồng thời cũng làm mất thể diện tỷ tỷ.

– Ngươi có ý gì?

Nhã di nương cau mày, hoàn toàn không biết Trương Tuyền là ý gì. Bất quá nàng vừa mới dứt lời, liền cúi đầu nhìn lại mấy thứ quăng trên đất.

Đó là một cái khăn màu trắng thêu ít hoa mai, còn có một vết máu, thứ này nhìn rất quen mắt! Sắc mặt nàng nhất thời tái nhợt.

Mộ Dung Thư lạnh lùng nhìn Nhã di nương đột nhiên thay đổi sắc mặt. Trong lòng cười lạnh, sớm biết có hôm nay thì lúc trước đừng làm! Nhân nào quả nấy, Nhã di nương nhất định phải vì sai lầm mình phạm phải mà trả giá thật nhiều.

Lưu lão gia, Lưu phu nhân, Lưu Kiện hoàn toàn bối rối, không biết Trương Tuyền đang làm gì, chẳng qua nhìn sắc mặt Nhã di nương bỗng nhiên trắng bệch thì biết đây không phải là chuyện gì tốt.Trong phòng, người đang ung dung như xem kịch, Triệu Sơ, khóe miệng gợi lên tươi cười tuyệt mỹ câu hồn đoạt phách. Mộ Dung Thư vẫn như thế, tiến hành phản kích từng bước một. Chỉ cần nàng ra tay, không thể không nói, vô cùng hả giận! Chẳng qua, còn có thêm vài phần hương vị đuổi tận g.i.ế.c tuyệt. Đây chính là Mộ Dung Thư, tính kế mọi người đặc biệt như thế.

Hiện thời, ngoài cửa vây quanh rất nhiều người. Những chuyện ngày hôm nay nhất định sẽ truyền đi, bọn họ không thể lại mất thể diện nữa!

Lưu lão gia lên tiếng quát bảo Trương Tuyền ngưng lại, không để hắn tiếp tục nói hết.

– Chuyện trong nhà của Lưu gia chúng ta không cần một ngoại nhân như ngươi nhúng tay! Hôm nay chuyện buôn bán đã xong, không cần nói nữa. Kiện Nhi, mang theo con dâu, chúng ta đi.

Đám người Lưu Kiện nghe nói, không dám cãi lại, tức thì bỏ đi. Mà Nhã di nương càng hận không thể trốn ngay lập tức.

Trương Tuyền là người hàng năm tập võ, thân mình cường tráng, động tác vô cùng nhanh nhẹn, sao Lưu lão gia có thể so được, lập tức bị Trương Tuyền ngăn ở cửa.

Mà lúc này, những người ngoài cửa cũng nhao nhao lên:

– Kết quả là chuyện gì thế? Trương Tuyền, ngươi nhanh nói đi, làm cho những người chờ nãy giờ như chúng ta đây nghe một chút. Dù sao đều là người cùng một thị trấn, đừng keo kiệt thế chứ!

– Đúng đó. Đứng lâu như vậy, chân cũng phát đau, tằm trong nhà còn đang chờ ăn đây. Lúc này nếu không biết là chuyện gì, thật khiến lòng người căm giận bất bình!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-298.html.]

Người bên ngoài kêu la om sòm, sắc mặt mấy người Lưu gia đều cực kì khó coi.

Nhã di nương cắn răng, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Trương Tuyền, giọng nói có chút cầu khẩn:

– Ta chưa từng đắc tội ngươi đúng không? Tại sao ngươi lại cố tình nhằm vào ta chứ?

Trương Anh cũng khó hiểu nhìn về phía Trương Tuyền, kết quả đệ đệ có chuyện gì gạt nàng? Sao sắc mặt Nhã di nương khó coi như thế?

Trương Tuyền cười lạnh nói:

– Ngươi và Lưu Kiện chiếm đoạt sản nghiệp Trương gia ta. Đây không phải là đắc tội với ta sao? Nếu trong lòng ngươi không có quỷ, hà cớ gì phải sợ? Thế nhưng, ngược lại ta thật sự là không ngờ, Lưu Kiện tự cho mình là thông minh lại cũng bị ngươi lừa!

Nhã di nương nghe vậy, thân hình lảo đảo, lui về phía sau một bước dài.

//////Mộ Dung Thư đã đứng lại, ánh mắt nhìn chằm chằm phản ứng người một nhà Lưu gia, nàng không muốn bỏ qua cảnh này. Nàng không biết tại sao lại chán ghét Lưu gia đến như vậy, có lẽ là do Liễu Ngọc Nhi đã từng rơi vào hoàn cảnh này, hoặc có lẽ là vì những điều Lý thị gặp phải, mà cũng có lẽ là do giọng nói non nớt kia của Hiên nhi, nàng mới có thể tính kế đối phó Lưu gia như thế.

Chính vào lúc nàng đang suy nghĩ, bỗng nhiên cảm giác được một ánh mắt nóng rực quen thuộc đến tận xương tủy. Nàng ngẩng phắt lên lần theo cảm giác kia nhìn lại. Nhưng đập vào mắt cũng chỉ là đám người xa lạ và vách tường lạnh như băng.

Nhưng, nàng cảm giác ánh mắt quen thuộc ấy vẫn quanh quẩn đâu đây.

Khi nàng chậm rãi thu hồi ánh mắt, khoé mắt bất ngờ nhìn thấy một vạt áo đỏ tía viền hoa văn vàng, nhưng lúc ngẩng đầu lên, lại vẫn là những người xa lạ và vách tường lạnh như băng.

Nàng tự giễu cười lạnh, không ngờ nàng cũng sẽ có lúc không khống chế nổi bản thân mình như thế. Bất kể là kiếp trước hay trọn cuộc đời này, cái nàng muốn cũng chỉ là một lòng một dạ, bạc đầu chẳng xa nhau.

Đúng vậy, chỉ là mong hai người một lòng một dạ, bạc đầu chẳng xa nhau.

– Phu nhân, trò hay trình diễn.

Bên tai truyền đến tiếng Hồng Lăng nhắc nhở, nàng lập tức phục hồi tinh thần lại, cũng nhìn về phía Nhã di nương và Trương Tuyền.

Lúc này Nhã di nương đã hoàn toàn hoảng loạn, có vẻ như ả biết Trương Tuyền muốn nói gì, khuôn mặt trắng bệch, điềm đạm đáng yêu.

Đáng tiếc, kẻ ở trên giang hồ hành tẩu như Trương Tuyền cũng không phải những người tùy tiện thương hương tiếc ngọc kia, giọng nói hắn đột nhiên rét lạnh:

– Ngươi thật ra vốn là nha đầu thông phòng của Vương viên ngoại hơn sáu mươi tuổi ở trấn Thái Nguyên, mà khăn gấm kia chính là chứng cứ cho đêm đầu của ngươi và ông ta đúng không? Sau đó nhà Vương viên ngoại lụn bại, ngươi mới bỏ đi rồi bị người khác lừa gạt bán vào thanh lâu, cũng làm kỹ nữ một thời gian. Về sau trốn thoát, thời điểm không có cơm ăn mới ở nơi không ai nhận ra ngươi là trấn Thượng Chí đi lừa gạt, nếu không nhờ chị ta cứu ngươi, e là ngươi lại quay về nghề cũ phải không?

– Ngươi nói bậy!

Đôi môi Nhã di nương run lên, thân hình lui ra phía sau một bước dài.

– Nếu không có chứng cớ ta lại dám nói như thế sao? Những người đàn ông từng có một đêm phong lưu với ngươi ở trấn Thái Nguyên ngày hôm nay đều đến đây.

Trương Tuyền hừ lạnh một tiếng, hoàn toàn phá vỡ ảo tưởng của Nhã di nương.

Loading...