Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 297

Cập nhật lúc: 2024-12-05 21:10:13
Lượt xem: 103

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

– Nói với đám thương nhân buôn bán tơ tằm, không được phép làm ăn với Lưu gia.

Gã sai vặt phía sau Triệu Sơ nghe vậy lập tức đáp:

– Vâng, Ngũ thiếu gia.

Hồng Lăng đang ngồi trong phòng thấy một màn này, có chút ngoài ý muốn nhìn về phía Triệu Sơ, trong lòng bỗng nhiên có một suy nghĩ to gan. Ngũ thiếu gia bảo vệ vương phi như thế, có phải có ý với vương phi không? Nghĩ tới khả năng này, sắc mặt Hồng Lăng biến đổi, thân hình lảo đảo một cái. Chuyện này làm sao có thể! Vương phi là người của vương gia, cho dù vương phi có nhất thời tức giận mà rời khỏi phủ Nam Dương Vương thì chuyện vương phi là người của vương gia cũng không thể thay đổi. Ngũ thiếu gia sao lại thích vương phi chứ? Nếu chuyện này bị kẻ hữu tâm biết, chắc chắn lại có sóng to gió lớn.

Hồng Lăng vội vàng thu hồi tầm mắt, trong lòng phức tạp không thôi, kế tiếp nên làm cái gì bây giờ? Sao Vương gia còn chưa tới tìm vương phi? Nhưng Hồng Lăng nào biết đâu rằng, Vũ Văn Mặc cũng đã sớm đến rồi!

Chỉ là…

Trước cửa, Mộ Dung Thư nghe Lưu Kiện nói, bỗng nhiên cảm thấy vô cùng chói tai. Nàng nhẹ nhàng khoát tay, nói với Trương Anh và Trương Tuyền:

– Ta hơi mệt, không muốn ở chỗ này nghe chó sủa nữa, các ngươi mau chóng xử lý xong việc này đi.

Nghe vậy, Lưu Kiện giận dữ. Ở trấn Thượng Chí chưa từng có một nữ nhân nào dám nói chuyện với hắn như vậy. Còn hình dung hắn thành chó! Điều này quả thực khiến Lưu Kiện không thể chịu đựng được.

Ngay lúc hắn muốn vung quyền đánh qua thì sắc mặt Lưu lão gia hoảng sợ ngăn cản, cũng quát lên bảo hắn ngưng lại:

– Kiện Nhi, đừng gây ra sai lầm nữa!

Lưu lão gia đứng ngoài quan sát từ đầu đến cuối, lại nhìn thái độ của Trương Anh, cuối cùng là vẻ mặt của người đàn bà mặt rỗ nọ, nàng ta bình thản ung dung như thể nắm hết mọi chuyện trong tay, hiện thời e rằng họ đã không có quyền lựa chọn!

– Được, tám lần thì tám lần.

Lưu lão gia nhìn về phía Trương Anh, ánh mắt âm trầm trả lời. Lúc này, Lưu lão gia có chút hối hận, nếu như lúc ấy hắn nhẫn tâm thêm chút nữa, để Kiện Nhi nhổ cỏ tận gốc thì làm gì có tình cảnh hôm nay, Trương Anh cũng sẽ không có cơ hội leo lên đầu lên cổ họ làm mưa làm gió như thế, còn tùy ý ra điều kiện!

Lưu lão gia đồng ý không chút do dự như thế nhưng Lưu Kiện và Nhã di nương làm không được. Hai người trăm miệng một lời nói:

– Phụ thân, tuyệt đối không được!

Lưu Kiện nói:

– Biết rõ là mấy kẻ này cố tình, chúng ta vì sao còn phải theo đúng ý họ? Số tơ tằm này cùng lắm chỉ có giá hơn mười vạn lượng, nhưng hôm nay họ lại bán cho chúng ta với cái giá c.ắ.t c.ổ là hai triệu bốn trăm ngàn lượng. Tại sao chúng ta phải chịu lỗ như thế? Hiện thời số tơ tằm này không có cũng được, cùng lắm thì thương lượng với khách hàng một chút rồi đợi mấy tháng sau giao hàng cũng không phải không được.

Nhã di nương không đồng ý là vì số tiền hai triệu bốn trăm ngàn lượng này không phải là con số nhỏ. Lưu gia sở dĩ trở nên giàu có như hôm nay thật ra là nhờ số gia sản của Trương gia, giờ nếu tiêu tán hết phân nửa không phải là bị tổn thất nặng sao? Tương lai sao nàng có thể khoe khoang khoác lác với người ta được?

Lưu phu nhân cũng rất đau lòng, bà do dự khuyên nhủ Lưu lão gia:

– Lão gia, ta thấy Kiện Nhi nói có lý. Chỉ cần chúng ta giải thích rõ ràng với khách hàng thì cũng không đáng tổn thất nhiều ngân lượng như vậy.

– Ý kiến đàn bà! Các ngươi thì biết cái gì. Lúc trước hộ khách quyết định mua hàng ở Lưu gia cũng đã quy ước đàng hoàng, phải giao hàng đúng thời gian, nếu không thể giao hàng thì sẽ phải bồi thường ngân lượng gấp mười lần. Bồi thường mười vạn lượng bạc là chuyện nhỏ, nhưng nếu tin tức chúng ta không có tơ tằm bị lan truyền, còn có ai sẽ làm ăn với Lưu gia nữa?

Lưu lão gia trách móc. Trước mắt biết rõ là mắc bẫy nhưng hắn vẫn phải nhảy xuống, bằng không hậu quả thiết nghĩ không chịu nổi.

Mộ Dung Thư mím môi nhàn nhạt cười. Lưu lão gia cơ trí như vậy thật đúng là ngoài dự liệu của nàng, còn biết vài phần nguyên tắc buôn bán. Nếu không phải nàng đã sớm có chuẩn bị thì cửa ải khó khăn này Lưu gia sẽ dễ dàng vượt qua.

– Gấp mười ngân lượng cũng còn lời hơn phân nửa so với giá bây giờ. Phụ thân, người nghĩ lại đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-297.html.]

Trong đầu óc Lưu Kiện toàn là bạc. Chỉ trong chốc lát phải bỏ ra đến hơn hai trăm vạn, hắn thật đau lòng. Dù sao hai triệu lượng này Lưu gia cũng cần hơn mười năm mới có thể tích góp được, hiện thời lại bị Trương Anh, người hắn hưu lấy đi mất!

Lưu lão gia chủ ý đã quyết, ông ta đẩy Lưu Kiện ra đi về phía Trương Anh, trầm giọng nói:

– Con dâu, bây giờ ngươi quyết định đi. Nếu hiện tại ngươi làm như thế, sau này có muốn quay về Lưu gia, Lưu gia cũng tuyệt đối không thể tha cho ngươi. Một khi bước lên con đường này thì tương lai không thể hối hận.

Không hổ là gừng càng già càng cay! Lưu lão gia đến cuối cùng vẫn không quên mục đích của ông ta.

Đáng tiếc, Trương Anh luôn luôn đứng ở bên cạnh, nhìn rất kĩ sắc mặt Lưu Kiện, Lưu phu nhân, thấy rõ ràng rành mạch. Nàng hoàn toàn không hề do dự mà gật đầu:

– Ta hiểu rõ. Nếu Lưu lão gia đã quyết định, thế thì mau ký khế ước, ngày mai mang ngân phiếu tới, chúng ta một tay giao bạc, một tay giao tơ tằm.

Trương Anh trả lời không chút ngập ngừng khiến mọi người thêm vài phần kính trọng nàng. Mà mấy người Lưu lão gia cũng hiểu, Trương Anh tuyệt đối sẽ không thay đổi quyết định!

Trên môi Mộ Dung Thư khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ nhàng ưu nhã. Phản ứng và cách xử lí hôm nay của Trương Anh khiến nàng hết sức hài lòng. Là phụ nữ cần phải độc lập tự chủ, nếu không, một khi phụ thuộc vào người khác, như vậy chỉ có thể rơi vào kết cục trở thành đồ chơi hoặc bị chồng ruồng bỏ.

Nhã di nương oán hận nhìn Trương Anh, sau đó lại tức giận nhìn về phía Mộ Dung Thư. Nhất định là nữ nhân này ở sau lưng giúp Trương Anh, bằng không người đàn bà đó sao có thể dễ dàng lật ngược thế cờ như vậy?

Lúc này, trong ngõ hẻm đã có rất nhiều người tụ tập ngoài cửa. Vừa rồi người của Lưu gia gây ra động tĩnh thật không nhỏ nên đám đông cũng bắt đầu vây quanh chỉ trỏ.

Mộ Dung Thư đứng hơi khuất bên trong một ít, thành ra toàn bộ lực chú ý của mọi người đều dồn vào đám người Lưu gia, Trương Anh và Trương Tuyền.

Mà Hồng Lăng từ trong nhà lấy giấy mực ra, giao cho Lưu lão gia:

– Mời Lưu lão gia lập chứng từ.

Lưu lão gia thấy thế, nhíu nhíu mày. Chuyện cho tới bây giờ, ông ta cũng không còn cách nào, đành tạm thời đáp ứng, nhưng vẫn nhìn thoáng qua Trương Anh, muốn từ trên mặt nàng nhìn ra sự chần chừ. Nhưng đáng tiếc là vẻ mặt Trương Anh cực kì chắc chắn, ông ta chỉ có thể đặt giấy bút ở một bên trên bàn đá, hạ bút viết khế ước, cuối cùng ký tên, đóng dấu.

Hồng Lăng cầm chứng từ lên cẩn thận đọc từ đầu tới cuối hai lần, xác nhận không có sai sót gì mới gật gật đầu với Mộ Dung Thư, sau đó hướng về phía Trương Tuyền cũng gật gật đầu.

– Được, rất tốt! Hôm nay cuối cùng ta cũng được chứng kiến đức hạnh của ả dâm phụ ngươi ! Trương Anh, từ nay về sau ngươi và ta chính là người lạ, ngươi đừng mong lại bước vào cửa Lưu gia.

Lưu Kiện thấy ván đã đóng thuyền, hiện thời nói gì cũng không thể thay đổi việc bọn họ bán tơ tằm cho Lưu gia. Nhưng cục tức này trăm triệu lần hắn cũng nuốt không trôi!

– Tỷ tỷ, ta cũng chưa từng nghĩ tới, ngươi lại nhẫn tâm như thế.

Vì mọi người đang vây xem, Nhã di nương giả vờ giả vịt cầm khăn thêu chấm chấm khóe mắt, tiếp đó còn nói thêm:

– Dù sao chúng ta cũng một hồi tỷ muội, ta vốn nghĩ rằng ngươi sẽ nể tình ngày xưa không làm khó dễ Lưu gia, nhưng hôm nay, thật không ngờ ngươi lại m.á.u lạnh vô tình, đối xử với Lưu gia như vậy.

– Con dâu, ngươi khiến mẫu thân thật thất vọng.

Trong mắt Lưu phu nhân cũng ẩn chứa nước mắt, chỉ không biết lệ này là vì mất đi nàng dâu tốt như Trương Anh mà rơi, hay là bởi vì mất đi một đống bạc trắng loá mắt mà chảy.

Lưu lão gia cũng không nói nữa, mà luôn quan sát Mộ Dung Thư.

Hồng Lăng thật sự hết nhìn nổi những người này diễn trò, lập tức hừ lạnh nói:

– Các ngươi không đùa chứ? Chúng ta cũng không dư tiền mà mời con hát đến diễn kịch! Ai phải ai trái, bà con cô bác xóm giềng ở đây đều vô cùng rõ ràng, các ngươi tội gì tiếp tục ở đây giả vờ giả vịt? Sẽ không sợ hoàn toàn phản tác dụng?

– Ngươi một ả tỳ nữ cũng dám châm biếm chúng ta!

Loading...