Thẳng đến ánh mắt mọi người cũng khinh thường, chán ghét, tức giận nhìn mình, nàng mới lưu luyến rời mắt, trong lòng vẫn còn luyến tiếc. Nếu nàng không gả cho Lưu Kiện thì tốt rồi, nam tử vừa rồi kia thân phận nhất định là bất phàm. Khi nghĩ như vậy, nàng cũng có chút ghen tị nhìn về phía Mộ Dung Thư, đến tột cùng phụ nhân xấu xí này có thân phận như thế nào mà lại quen biết nam tử tôn quý xuất chúng như thế?
– Giữa ban ngày ban mặt, Lưu thiếu phu nhân thật đúng là không biết liêm sỉ, thản nhiên công khai phóng đãng câu dẫn nam tử khác, hơn nữa còn trong tình huống phu quân của ngươi đang có mặt ngay tại đây! Lưu thiếu gia và Lưu thiếu phu nhân quả thật là cá mè một lứa.
Trương Tuyền chán ghét nhìn Nhã di nương, châm chọc nói.
Lời này vừa vặn đ.â.m trúng nỗi đau của Lưu Kiện. Lúc nãy hắn đã cảm thấy không còn mặt mũi, hiện thời bị người ta nói ra, hắn giận dữ, quay đầu quăng cho Nhã di nương một bạt tai, mắng to:
– Tiện phụ! Hôm nay quay về ta sẽ bỏ ngươi.
– Phu quân, là Trương Tuyền vu oan ta. Hắn chính là nhìn phu quân yêu thương Tiểu Nhã, mới bất bình thay Trương Anh.
Nhã di nương mới vừa rồi bị một cước không nhẹ, giờ lại bị Lưu Kiện tát một cái, bước chân bất ổn, ngã quỳ trên mặt đất, nhưng nàng vừa nghe rõ lời Lưu Kiện thì lập tức cố nhịn đau, mở miệng giải thích.
Lưu Kiện hừ lạnh một tiếng, ác độc quay đầu nhìn về phía Trương Tuyền.
– Kiện Nhi, đừng để mất mặt xấu hổ thêm nữa. Ngày hôm nay là muốn tới bồi tội với con dâu, việc chủ yếu là muốn làm cho con dâu cùng chúng ta quay về Lưu gia.
Lưu lão gia ngăn Lưu Kiện lại, nói.
Tuy rằng Lưu Kiện không phải người tốt, nhưng đối với Lưu lão gia là nói gì nghe nấy. Lưu lão gia mới mở miệng, hắn liền im lặng, sau đó nhìn về phía Trương Anh, thái độ chuyển biến vô cùng mau lẹ, ôn nhu nói:
– Anh nhi, thật là vi phu sai lầm rồi, nàng đừng giận ta, cũng đừng nói những lời lung tung này nữa. Hiện thời Vân nhi đang ở trong nhà đợi nàng trở về đấy. Lưu gia, vi phu, Vân nhi đều không thể không có nàng. Đã nhiều ngày, vi phu hối hận những sai lầm trước kia, biết là trước kia vi phu quá mức khốn kiếp. Giờ vi phu hối hận rồi, sau này sẽ không tin lời bất luận kẻ nào vu oan Anh nhi nữa, tương lai nhất định sẽ đối với nàng thật tốt.
Những lời này, Lưu Kiện nói hết sức thuận miệng, lúc hai người vừa tân hôn hắn ngày ngày đều nói những lời hoa ngôn xảo ngữ kia, gạt được sự tín nhiệm của Trương Anh.
Trong mắt Trương Anh như có lệ, bị mấy lời của Lưu Kiện làm rung động. Không thể không nói Lưu Kiện quả thật hiểu rõ nàng, biết sự quyến luyến và bận tâm của nàng. Nữ nhân một khi xuất giá là bắt đầu theo chồng, huống chi ở Lưu gia còn có Vân nhi, con gái ruột của nàng. Trương Anh cắn chặt răng, bỗng nhiên lại nhớ tới chuyện mấy ngày nay, cả sự vô tình của Lưu Kiện, lại thêm sự thờ ơ như người ngoài cuộc của Lưu lão gia và Lưu phu nhân, trong lòng nàng hoàn toàn lạnh lẽo. Chỉ là, tương lai nàng muốn tái giá cũng không dễ, có lẽ lúc tuổi già sẽ cô đơn cả đời. Nàng do dự.
– Tỷ, không phải là tỷ còn tin tưởng hắn chứ? Tỷ nên biết ngày hôm nay hắn bất quá là muốn dụ dỗ tỷ quay về. Không được bao lâu tỷ sẽ lại giẫm lên vết xe đổ!
Trương Tuyền vừa thấy được sự d.a.o động của Trương Anh, lập tức mở miệng nói.
Thân hình Trương Anh run lên, bên khoé môi cắn chặt hiện lên một nụ cười khổ. Đệ đệ nói rất đúng. Nàng biết rõ Lưu Kiện là hạng người gì, còn muốn bị lời nói của hắn thuyết phục. Huống hồ, nàng cũng không có quyền xử trí số tơ tằm đó. Lập tức, nàng cắn răng ngẩng đầu nhìn thẳng Lưu Kiện:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-296.html.]
– Nếu các ngươi muốn đến mua tơ tằm thì ta vô cùng hoan nghênh, nhưng nếu là đến nói những lời nhảm nhí này, xin thứ cho ta không có thời gian chiêu đãi các ngươi. Số tơ tằm này dựa theo tám lần giá là hai triệu bốn trăm ngàn lượng. Nếu các ngươi mua thì hiện tại mau quyết định, nếu không chúng ta sẽ bán cho người khác, dù sao Thiên Tàm Ti và loại tằm này chỉ trấn Thượng Chí mới có, mà hiện thời với thời tiết này, các ngươi muốn tạo ra tơ tằm e là phải đợi thêm mấy tháng nữa.
– Con dâu, giờ sao con có thể trở nên m.á.u lạnh vô tình như thế? Hơn hai trăm vạn dù sao cũng là hơn phân nửa gia sản Lưu gia đó!
Lưu phu nhân nhịn không được thân hình run run. Nãy giờ bọn họ nói nhiều lời như thế mà nửa câu Trương Anh cũng không thèm đả động. Tuy rằng việc thu mua và bán lại tơ tằm rất dễ kiếm tiền, nhưng Lưu gia bọn họ cũng chỉ mới kinh doanh khấm khá vài năm nay. Số ngân lượng đó tương đương với hơn phân nửa gia sản của Lưu gia.
Nghe vậy, Trương Tuyền cười lạnh:
– Những lời này vào trong miệng các ngươi nghe sao lại buồn cười như thế? Tỷ tỷ m.á.u lạnh? Như vậy các ngươi chính là những kẻ khốn kiếp g.i.ế.c người không thấy máu! Chiếm đoạt tài sản Trương gia ta không nói, hiện thời cùng lắm chỉ là cho các ngươi bỏ ra Lưu gia một nửa gia sản cớ gì nói tới m.á.u lạnh ? Đây bất quá chính là cái giá các ngươi phải trả thôi!
Lời này vừa nói ra, môi Lưu phu nhân ông ông, không biết nên nói cái gì để phản bác.
Mà lúc này, tầm mắt Lưu lão gia lại liếc về phía Mộ Dung Thư, người đang an nhàn hờ hững nhìn bịn họ. Nữ tử này tuy rằng xấu xí nhưng trên người lại có sự cao quý tựa như nam tử vừa rồi. Hắn biết, Trương Anh thân không một xu, cũng không có đủ tâm tư tiến hành kế hoạch này không một sơ hở như vậy, chỉ đợi bọn họ tự nhảy vào hố.
Trong lúc nhất thời Lưu Kiện cũng không biết nên nói gì. Trước kia những lời này rất có tác dụng với Trương Anh, nàng nhất định sẽ cảm động yêu thương nhung nhớ, hắn cũng đã đem Vân nhi ra để thuyết phục nàng nhưng nàng bây giờ lại không bị mảy may tác động.
Không, kỳ thực Trương Anh đã động lòng, nhưng đáng c.h.ế.t là Trương Tuyền ở một bên làm khó dễ, khiến Trương Anh không có cách nào gật đầu đồng ý.
– Nói đi, rốt cuộc ngươi có mục đích gì? Vì sao lại đối phó với Lưu gia chúng ta?
Lưu lão gia nhìn thẳng Mộ Dung Thư, lạnh giọng hỏi.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư nhíu mày, tươi cười trên khuôn mặt bị rỗ của nàng trở nên có chút dữ tợn. Nàng cười nói:
– Lưu lão gia dường như là hỏi sai người rồi. Những chuyện này nào có liên quan gì đến ta?
Quan sát vở kịch nãy giờ, nàng càng xem thường Lưu gia, quả thật là lòng muông dạ thú! Thật khiến người khác ghê tởm.
Lưu Kiện nhịn không được lại mắng một câu:
– Người đàn bà xấu xí kia, nếu quả thật là ngươi ở sau lưng đối phó Lưu gia chúng ta, ngươi tuyệt đối sẽ không có được ngày lành!
Trong phòng, từ cửa sổ Triệu Sơ nhìn thấy cảnh này, đôi mắt tuyệt diễm tao nhã trong nháy mắt cụp xuống, giọng mềm mại như tuyết nói:
– Nói với đám thương nhân buôn bán tơ tằm, không được phép làm ăn với Lưu gia.