Hắn vươn tay muốn nắm tay Trương Anh, nàng lại lách người tránh đi, cũng nhân cơ hội rút tay ra khỏi Lưu phu nhân.
Lưu Kiện thấy Trương Anh bất vi sở động, lập tức quay đầu nhìn về phía Nhã di nương.
Nhã di nương thấy thế, lập tức trong mắt lệ chảy ròng ròng, bước mấy bước đến trước mặt Trương Anh, hai đầu gối quỳ xuống đất, dập đầu thỉnh tội nói:
– Tỷ tỷ, đều là lỗi của muội muội, nếu không phải muội muội tin lời gã sai vặt kia cũng sẽ không khiến tỷ tỷ rơi vào nông nỗi này. Là muội muội sai rồi. Chỉ cần tỷ tỷ chịu quay về Lưu gia, muội muội cam nguyện làm thiếp, vẫn như trước hầu hạ tỷ tỷ chu đáo. Tỷ tỷ đại nhân đại lượng, đừng giận muội nữa, nếu làm thương tổn thân mình, muội muội muôn lần c.h.ế.t cũng khó chối tội này.
– Vậy sao ngươi không c.h.ế.t đi? (Ố zè, hay quá!)
Trương Anh bỗng nhiên ngăn lời Nhã di nương lại, nàng đứng ở một bên, trên cao nhìn xuống Nhã di nương, giọng lạnh như băng nói. Nhã di nương bỗng chốc ngây ngẩn cả người, lời nói đang thao thao bất tuyệt bị nghẹn trong cổ họng không thốt ra được. Trước kia Trương Anh đều dịu dàng dễ ăn hiếp, đâu có thái độ lạnh như băng giống hôm nay. Biến cố bất ngờ như thế, những lời vừa rồi của bọn họ đều là vô ích? Căn bản không lay động được nàng ta sao!
Trương Anh dời mắt từ Nhã di nương nhìn về phía Lưu lão gia và Lưu Kiện, giọng nói không mang theo một tia cảm tình:
– Lưu lão gia, Lưu thiếu gia, nếu hai vị muốn nói chuyện làm ăn, muốn dựa vào ta mua tơ tằm vậy trực tiếp nói thẳng, không cần giả vờ giả vịt như thế, khiến người khác thật ghê tởm.
Lúc này, Trương Tuyền cũng bước qua, đứng phía sau Trương Anh.
– Tỷ tỷ nói rất đúng. Nói đi, các ngươi muốn dùng giá bao nhiêu mua tơ tằm của chúng ta?
Mộ Dung Thư ở trong đình nhàn nhạt nhìn một màn trước mắt. Vì phía trước nàng là một thân cây nên nếu người trước cổng không nhìn kỹ sẽ không phát hiện trong đình còn có người.
Trương Anh và Trương Tuyền nói trắng ra như thế thật sự khiến người của Lưu gia rất ngoài ý muốn. Hôm nay lúc đến đây họ đã tính thầm trong lòng, muốn không tốn xu nào cũng có thể mang tơ tằm về.
Lưu Kiện quay đầu đá Nhã di nương một cú, nổi giận mắng:
– Ngươi đồ đê tiện này! Nói bậy bạ gì đó! Ngậm miệng lại!
Hắn mặc kệ Nhã di nương bị một cú này đá choáng váng đầu hộc máu, trực tiếp quay đầu nhìn về phía Trương Anh, trên mặt cười hì hì còn muốn nói tiếp gì đó. Nhưng Trương Anh chỉ cười lạnh, trực tiếp ngắt lời hắn muốn nói:
– Các ngươi đã không ra giá, như vậy ta nói thẳng. Số tơ tằm này nếu các ngươi muốn mua, cứ lấy tám lần giá đi.
Lời này vừa nói ra, người một nhà Lưu gia đều choáng váng.
Tám lần giá?!
Trương Anh khi nào học được cách hét giá c.ắ.t c.ổ ngọt như vậy?!
– Điều này sao có thể?! Trương Anh, ngươi là nữ nhân của ta! Hết thảy của ngươi đều là của ta. Số tơ tằm đó ta muốn lấy là lấy, ngươi còn dám đòi tiền?
Lưu Kiện lập tức mở miệng nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-294.html.]
Lưu lão gia nhăn mày, hồ nghi nhìn về phía Trương Anh:
– Con dâu, đây không giống việc con sẽ làm, là có người ở phía sau chỉ đạo phải không?
– Lưu Kiện, có phải ngươi đã quên hay không. Là ngươi tự mình viết hưu thư bỏ vợ. Tỷ tỷ đã cùng ngươi không có bất cứ quan hệ nào. Nếu hôm nay nhà các ngươi là tới quấy rối, như vậy hiện tại xin mời cút cho ta! Nếu muốn mua tơ tằm thì lấy tám lần giá ra đây, nếu không hết thảy không bàn nữa!
Trương Tuyền tay cầm trường đao hoành ở trước ngực, đôi mắt mang theo sát khí nhìn Lưu Kiện, lạnh giọng nói.
Lưu Kiện vừa thấy trường đao trong tay Trương Tuyền hàn quang bức người, nhất thời lui về phía sau một bước dài.
– Con dâu, sao con có thể vô tình như thế?
Lưu phu nhân không thể tin nhìn về phía Trương Anh, mở miệng chỉ trích.
– Nói vô tình? Sợ là cả nhà Lưu gia các ngươi xứng đáng với hai chữ này hơn đấy.
Trong mắt Trương Anh đã có nước mắt nhưng nàng cố nén, cắn răng nói.
Trương Tuyền phẫn nộ quát:
– Các ngươi chẳng lẽ điếc sao? Nếu muốn mua tơ tằm thì lấy tám lần giá đến mua, cái khác bớt nói nhảm đi.
– Con dâu, là ai bày cho ngươi?
Lưu lão gia càng nghĩ càng không đúng, lạnh giọng hỏi.
– Là ngươi?! Người đàn bà xấu xí kia! Ngươi thật to gan, một kẻ xấu xí, không sợ chướng mắt người khác, cũng dám ở sau lưng đùa giỡn loại thủ đoạn này?! Ngươi không muốn sống yên ở trấn Thượng Chí nữa sao?
Bởi lui ra phía sau một bước dài nên trong lúc lơ đãng, Lưu Kiện phát hiện ra Mộ Dung Thư đang uống trà trong đình, lập tức mắt mở to, ngón tay chỉ về phía nàng nổi giận mắng.
– Vương phi, ta hối hận, muốn sạch bạc của hắn mới thỏa mãn.
Hồng Lăng hạ giọng nói bên tai Mộ Dung Thư.
Mộ Dung Thư mím môi cười nhạt nói:
– Đi, chúng ta cũng đi xem da mặt những kẻ này dày cỡ nào.
Thế nhưng, khi nàng từ trên đình đi xuống, bỗng nhiên có một bóng người tốc độ nhanh như chớp tiến vào sân, chỉ nghe giọng nói người nọ trầm tĩnh, lại lộ ra lạnh như băng thấu xương:
– Lưu gia bất quá là gia nghiệp mấy thập niên, không ngờ khẩu khí cũng lớn như thế.