Mà đúng lúc này, người được Mã hộ vệ hỏi thăm đang chỉ ngón tay về phía tửu lâu.
Mắt thấy Mã hộ vệ đang đi về phía tửu lâu, trong lòng Mộ Dung Thư càng căng thẳng, thầm nghĩ: hiện thời nàng vì che giấu khuôn mặt mà sử dụng vài thủ thuật nhỏ, không ai muốn nhìn kĩ một phụ nữ mặt rỗ, như vậy, tại sao Mã hộ vệ lại tìm đến? Có lẽ nào là do… Nàng nhìn về phía tiểu Hiên nhi, chẳng lẽ là bức tranh của cậu nhóc này? Xem ra là nàng đã sơ sót.
Nhưng, Vũ Văn Mặc không có ý định từ bỏ ư? Mấy ngày nay lời đồn huyên náo cả Đại Hoa quốc, sao nàng lại không biết, chỉ là…
– Phu nhân, hiện tại nên làm thế nào cho phải?
Hồng Lăng chân tay luống cuống hỏi. Mã hộ vệ tự mình đến tìm vương phi, nhất định là do vương gia chỉ đạo, trước mắt bọn họ nên làm thế nào cho phải? Nếu vương phi bị Mã hộ vệ tìm được thì nhất định phải quay về Vương phủ, nhưng có vẻ như vương phi không muốn trở về.
Mộ Dung Thư từ ngoài cửa sổ thu hồi ánh mắt, khí định thần nhàn nói với Hồng Lăng nói:
– Tửu lâu hẳn là có cửa sau, chúng ta xuống lầu một là được.
Hiện thời Mã hộ vệ tìm đến, nàng phải nghĩ cách đánh lạc hướng Mã hộ vệ, dù sao nàng cũng thật sự muốn ở lại nơi này.
Nàng đứng dậy nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Hiên nhi, ngồi xổm xuống dịu dàng nói với bé:
– Hiên nhi, chúng ta đổi chỗ ăn cơm được không?
– Vâng, vâng, Hiên nhi nghe lời mẫu thân.
Tiểu Hiên nhi lập tức gật đầu đáp.
– Ngoan.
Nụ cười nhạt của Mộ Dung Thư như tắm trong gió xuân, cùng Hồng Lăng đi xuống lầu.
Ba người xuống lầu, hỏi tiểu nhị mới biết tửu lâu không có cửa sau, phía sau chính là phòng bếp và khách phòng. Lập tức, tình huống bỗng nhiên trở nên khẩn trương.
– Làm phiền chưởng quầy thu xếp cho ba chúng ta một gian phòng thượng đẳng. Đây là năm mươi lượng bạc. Nếu ai cầm bức họa ba người tìm chúng ta, xin chưởng quầy giúp ta che giấu.
Mộ Dung Thư đưa mắt cho Hồng Lăng, Hồng Lăng lập tức lấy ra năm mươi lượng bạc cho chưởng quầy.Chưởng quầy nhìn thấy mấy mươi lượng bạc, nhất thời hai mắt tỏa sáng, nhưng vì đã làm việc nhiều năm ở tửu lâu, tuy rằng nhìn số bạc này khá nặng, nhưng có tiền cũng không dám nhận bừa. Ông ta nhìn ba người ăn mặc khá bình thường, lại nhìn đứa bé kia lớn lên thật đáng yêu, suy nghĩ một lát liền gật đầu đáp ứng:
– Được.
Tiểu nhị bên cạnh lập tức đi trước dẫn đường, đưa ba người bọn họ vào hậu viện.
Ba người chân trước vừa đi vào hậu viện, chân sau Mã hộ vệ đã đến.
Mã hộ vệ mặc một thân y phục đen tuyền, bên hông đeo một thanh trường kiếm, dáng vẻ cao lớn, cằm còn có râu dài nửa tấc, nhìn qua một thân uy vũ hiên ngang. Nhưng ở trong trấn nhỏ này khó được gặp nam tử oai phong như vậy, khách trong tửu lâu và chưởng quầy cũng nhịn không được nhìn nhiều hơn. Thế nhưng, Mã hộ vệ đi theo bên người Vũ Văn Mặc đã lâu, trên người lộ ra hơi thở lành lùng uy nghiêm, làm cho người ta nhìn thoáng qua thì lập tức thu hồi ánh mắt.
Hắn nhìn không chớp mắt, ba bước đã đi tới chỗ chưởng quầy, mở bức họa trong tay ra, trầm giọng hỏi:
– Ngươi có từng gặp người trong tranh không? Là hai nữ tử và một bé trai khoảng bốn tuổi.
Chưởng quầy giỏi nhất là nhìn người, bức họa vẽ rất khéo léo sinh động, vừa thấy đã biết là đứa bé vừa rồi. Bất quá hắn đã nhận tiền của ba người kia, tất nhiên không dám nói lung tung, nhưng lại sợ gây phiền toái bèn hỏi dò:
– Ba người này là người phương nào?
Bị chất vấn, Mã hộ vệ nhíu mày, chân mày hiện lên sát khí:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-287.html.]
– Trong ba người có một nữ tử là chủ mẫu quý phủ nhà ta.
Nghe vậy, chưởng quầy thở dài nhẹ nhõm một hơi, xem ra là phu nhân người nhà có tiền mang theo con nhỏ ra ngoài chơi không muốn bị bắt về sớm nên phải che giấu hành tung. Hắn vẻ mặt tươi cười trả lời:
– Vừa rồi phu nhân quý phủ và hai người đó quả thật đến tiểu điếm, nhưng nửa khắc trước khi ngài tới đã rời đi.
Mã hộ vệ gật gật đầu, hai tay ôm quyền nói cảm ơn, cuộn bức họa lại rồi bỏ đi.
Tửu lâu phòng chữ thiên số ba.
Tiểu nhị đưa tới nước trà vừa đun sôi và đồ ăn ba người đang ăn dở.
Tiểu Hiên nhi vừa thấy đồ ăn đưa tới, lập tức hô to một tiếng:
– Thật tốt quá! Mới vừa rồi Hiên nhi ăn còn chưa no. Thức ăn nơi này mặc dù không bằng mẫu thân làm, nhưng cũng khá ngon miệng.
Thân mình nho nhỏ xán đến ngồi cạnh Mộ Dung Thư.
Thấy cu cậu vừa hưng phấn vừa nhiệt tình, Mộ Dung Thư nhịn không được lắc đầu cười khẽ, trẻ con chính là trẻ con, cho dù chỉ là một chuyện hết sức bình thường cũng có thể dỗ bé hết sức vui vẻ. Thấy trên khóe môi cu cậu còn dính một ít nước sốt, nàng cầm khăn gấm cẩn thận lau sạch sẽ cho bé, sau đó dịu giọng nói:
– Ăn từ từ, nếu không sẽ dễ bị đau bụng.
– Vâng, Hiên nhi đã biết.
Chờ Mộ Dung Thư lau sạch sẽ khóe miệng cho mình xong, bé ngoan ngoãn gật đầu, mặc kệ mẫu thân nói cái gì đều đúng.
Vừa rồi Hồng Lăng đi ra ngoài xem tình huống đã trở lại, ngồi một bên, đưa ly trà lên uống một hơi, nuốt xuống rồi vỗ vỗ n.g.ự.c trả lời:
– Mã hộ vệ đi rồi, phu nhân, kế tiếp chúng ta nên làm gì đây? Có ở lại trấn Thượng Chí không?
Mộ Dung Thư khí định thần nhàn nhấp mấy ngụm nước trà, nghĩ sâu xa một lát mới nói:
– Cứ ở đây đi, Mã hộ vệ tìm không thấy chúng ta tất nhiên sẽ không lãng phí thời gian lại tiếp tục tìm.
Nếu lại đi tiếp, khó đảm bảo miệng ăn núi lở, dù sao thời đại này cơ hội cho nữ nhân phát triển đã ít càng thêm ít. Có lẽ từ trong trấn nhỏ này còn có thể tìm được đường ra khác.
– Mã hộ vệ đích thân đến tìm, có phải là ý của vương gia không? Hai ngày nay chúng ta cùng nhau đi, nghe nói kinh thành đã xảy ra chuyện, ngay sau khi phu nhân bỏ đi vương gia đã khăng khăng từ hôn, đồng thời còn bệnh liệt giường. Sau đó còn truyền ra nguyên nhân vương gia từ hôn là vì không thể có con. Xem ra hành động lần này của vương gia là vì phu nhân ngài. Bằng không vương gia cũng sẽ không thể tuyên bố với bên ngoài như vậy. Dù sao đây cũng không phải là chuyện vinh quang gì.
Hồng Lăng cẩn thận nhìn vẻ mặt Mộ Dung Thư, nói một cách thận trọng.
Bất kể vương gia đã từng làm chuyện gì có lỗi, nhưng dù sao vương gia cũng là quan viên triều đình, làm những chuyện như vậy đều vì nghĩ cho dân chúng, cho triều đình. Vì vậy mà tổn thương vương phi, cũng khiến vương gia tự trách.
Mộ Dung Thư nghe vậy trầm mặc, lông mi hơi cau lại, có hơi run rẩy. Trong vòng một năm ngắn ngủi đã xảy ra quá nhiều chuyện, nàng cần lắng đọng, bình tĩnh suy ngẫm lại. Vũ Văn Mặc yêu nàng không thể nghi ngờ, nhưng suy nghĩ và lý tưởng của hắn với nàng có vẻ như cách nhau quá xa. Nếu miễn cưỡng ở cùng nhau, nàng không dám đảm bảo mình có thể tâm bình khí hoà suy nghĩ cẩn thận. Có lẽ nàng rất cực đoan, cũng có lẽ nàng chưa bao giờ thực sự hoà nhập với thế giới này. Nàng cần yên lặng một chút, cẩn thận suy nghĩ, dù sao nàng không phải hoàn mĩ, rất nhiều chuyện nghĩ kĩ, về mặt tình cảm, nàng vẫn rất tùy hứng.
Thời gian có lẽ là liều thuốc tốt nhất, năm tháng qua đi qua, trong lúc vô tình có thể suy nghĩ thấu đáo rất nhiều chuyện trước kia không nghĩ ra.
Hồng Lăng thấy nàng không nói, thở dài không khuyên nữa. Nàng hi vọng vương phi có thể nghĩ thông, dù sao nàng cũng gần gũi với hai người nhất, vô cùng rõ ràng tình cảm vương gia dành cho vương phi, nếu như không yêu, sao lại không màng sinh tử xông vào đám cháy? Nếu như không yêu, sao sẽ vì vương phi bôi nhọ thanh danh bản thân?
Hơn nữa, vương gia vì bảo toàn thanh danh của vương phi, tuyên bố với bên ngoài vương phi hiện thời bệnh nặng cần tĩnh dưỡng, trong thời gian tĩnh dưỡng không gặp bất kì ai. Như vậy, đợi ngày sau vương phi quay về vương phủ cũng sẽ không gặp những phiền phức không đáng. Xem ra, vương gia là thật tâm suy nghĩ cho vương phi.
– Mẫu thân, vừa rồi người ăn rất ít, vậy không thể được, mẫu thân phải ăn thêm chút, Hiên nhi mới yên tâm.