Nhà kề.
Tạ Nguyên ừng ực uống vài ngụm trà, nhấp nhổm không yên nhìn ra cửa. Khi thấy Vũ Văn Mặc và Mộ Dung Thư đồng thời xuất hiện lập tức đứng dậy, nhìn Mộ Dung Thư trực tiếp nói:
– Hiện thời phát sinh chuyện này ai cũng không muốn, đành đồng ý để hoàng thượng hạ chỉ cho công chúa Chiêu Hoa ở tại phủ mới. Tuy rằng cùng là Nam Dương vương phi nhưng sau này sẽ không thể chạm mặt với vương phi. Chủ mẫu phủ Nam Dương Vương vẫn là vương phi như cũ.
Ở trong mắt bọn họ, chỉ cần thân phận chưa thay đổi nghĩa là không có trở ngại. Hắn đến Vương phủ là muốn khuyên bảo một phen, hi vọng Mộ Dung Thư không cần nghĩ nhiều.
Huống hồ, nam nhân đang ở địa vị cao bên người ai không có nhiều nữ nhân? Bình dân dân chúng còn tam thê tứ thiếp nữa là. Chẳng qua Mộ Dung Thư không giống nữ tử khác, tất nhiên không thể đánh đồng nàng với họ.
Nghe nvậy, Mộ Dung Thư cười nhạt ngồi xuống, dưới ánh mắt quan tâm của Tạ Nguyên, nàng cười trả lời:
– Ừ. Ta cũng không phải người nhỏ mọn như vậy. Bất quá ta vẫn cảm thấy việc này quá buồn cười, ở Đại Hoa quốc chỉ có mỗi mình vương gia là nam nhân sao?
Ở Đại Hoa quốc, thân phận Vũ Văn Hạo và Tạ Nguyên đều tôn quý, càng không ít danh môn khuê tú muốn gả, công chúa Nam Cương lẫn Bắc Cương lại cố tình tranh nhau hòa thân cùng Vũ Văn Mặc! Thật rất không bình thường, nàng không nghi ngờ việc Thẩm Nhu sắm vai nhân vật quan trọng nhất trong đó. Là nàng đánh giá cao vị trí bản thân trong lòng Vũ Văn Mặc hay là nàng đã đoán sai tư tưởng của xã hội phong kiến hạ trong lòng nam nhân, câu nói “Một đời một kiếp chỉ đôi ta” ý là mỗi tòa phủ đệ một nữ nhân sao?
Vũ Văn Mặc khẽ nhíu mày.
Tạ Nguyên cũng nghẹn lời, Mộ Dung Thư không phải nữ tử hẹp hòi, theo lẽ thường nàng hẳn là hiểu rõ sự khó xử của Vũ Văn Mặc và tình huống Đại Hoa quốc đang gặp phải. Tuy nàng không nói gì, nhưng những lời này hỏi đích thực khiến người khác á khẩu không trả lời được, nàng hẳn là để ý đi! Hắn lại nhìn Vũ Văn Mặc, khó khăn nhất cũng là Vũ Văn Mặc, từ trước đến nay người dẫn đầu ra chủ ý là hắn, nhưng việc duy nhất mà hắn và bọn họ có thể làm chính là thu phục Nam Cương rồi mới quay lại phản kích!
Thấy vẻ mặt hai người đột nhiên biến đổi, tươi cười trên khóe miệng Mộ Dung Thư cũng biến mất, cầm lấy chén trà nhấp một ngụm, nàng liền đứng dậy, nói với hai người:
– Ta đi xem Hiên nhi.
Dứt lời, nàng không thèm để ý tới vẻ mặt hai người Vũ Văn Mặc và Tạ Nguyên, bước thẳng ra ngoài.
Tạ Nguyên nhìn Mộ Dung Thư rời đi, khuôn mặt tuấn tú luôn luôn vui cười tà mị bỗng nhiên trầm xuống, hắn nhìn về phía Vũ Văn Mặc, trầm giọng nói:
– Vương phi tựa hồ đối với việc này không hài lòng. Bắc Cương đưa ra đề nghị hòa thân quá đột ngột, hiện thời không chờ được chúng ta nghĩ cách khác, chỉ có thể đồng ý. Tin rằng vương phi cũng chỉ tạm thời không thoải mái trong lòng.
Sắc mặt Vũ Văn Mặc âm trầm khác thường, thu hồi ánh mắt ngoài cửa, đôi con ngươi sâu thẳm nhìn chằm chằm chén trà trong tay, giọng nói lạnh lùng:
– Lúc này hẳn Nam Cương đã chiếm được tin tức. Bắc Cương đã không có đường hối hận.
– Ừ, Nam Cương hôm nay hẳn phải tự chịu diệt vong. Mấy ngày nữa Hoàng Thượng sẽ phái binh tấn công Nam Cương. Hiện thời Nam Cương miệng cọp gan thỏ, là thời điểm dễ dàng công phá nhất, bằng vào kế hoạch chúng ta đã tỉ mỉ đề ra, trong vòng ba tháng sẽ đánh hạ được bọn chúng. Đến lúc đó Bắc Cương sẽ vật trong túi chúng ta, về phần công chúa Chiêu Hoa, tuỳ ngươi xử trí.
Tạ Nguyên gật đầu trả lời.
– Tốt lắm!
Đôi mắt Vũ Văn Mặc loé lên, trong nháy mắt hàn khí bức người. Phải diệt sạch những kẻ khiến hắn lâm vào tình trạng khó khăn này, bằng không những chuyện tương tự như Nam Cương và Bắc Cương hôm nay vẫn sẽ xảy ra.
– Vậy Thẩm Nhu thì sao?
Tạ Nguyên bỗng nhiên nghĩ đến Thẩm Nhu, người đứng sau lưng khởi xướng chuyện này. Lúc trước hắn tưởng rằng Thẩm Nhu bất quá là cô gái yếu đuối, là công cụ mà Thẩm tể tướng lợi dụng đến giám thị Vũ Văn Mặc, không có bao nhiêu uy hiếp, nhưng không thể tưởng tượng được nàng giả ngây giả dại trốn khỏi kinh thành, chạy tới Nam Cương quốc, còn có liên hệ với cả Bắc Cương!
Thẩm Nhu? Vũ Văn Mặc trầm mặc một lát mới nói:
– Không thể giữ lại.
– Vậy thì chờ diệt trừ xong Nam Cương sẽ đến nàng. Thế nhưng, vương gia, người làm đại sự không câu nệ tiểu tiết, vương phi tất nhiên quan trọng, nhưng so với giang sơn xã tắc, ai nặng ai nhẹ, hai ta đều biết.
Tạ Nguyên đồng ý nói. Nếu Thẩm Nhu giữ lại vẫn sẽ là một tai họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-282.html.]
Mộ Dung Thư nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ngủ say của Hiên nhi, cu cậu còn đang say giấc ngủ ngọt ngào, khóe miệng, bên gối đều in vết nước miếng, nàng lấy khăn lụa ra cẩn thận lau cho bé.
Hiên nhi thường ngủ trưa khoảng hơn nửa canh giờ, trước mắt còn một lát nữa mới dậy.
Nàng đứng dậy đi ra gian ngoài, đi đến án thư, nhìn vài bức tranh và bảng chữ mẫu trên bàn. Trên bức họa có nàng cũng có Liễu Ngọc Nhi. Trên bảng chữ mẫu cũng có nhiều chữ hơn. Từng chữ từng chữ bé đều viết ngay ngắn chỉnh tề, tuổi nhỏ như thế cũng quả thật làm khó cu cậu.
Về phần mấy bức tranh, tuy theo khuôn mặt nhìn không ra là nàng và Ngọc Nhi, nhưng từ y phục và kiểu tóc hai người là có thể nhìn ra. Không ngờ sức quan sát của Hiên nhi không tệ.
– Vương phi, thật ra ngài không cần để ý. Cho dù vương gia cưới công chúa Chiêu Hoa, nàng cũng sẽ không thể uy h.i.ế.p đến vương phi. Trong lòng vương gia ngài quan trọng như vậy, sau này vương gia cũng ở phủ Nam Dương Vương, công chúa Chiêu Hoa kia lại ở phía nam rất xa.
Hồng Lăng đi theo bên người Mộ Dung Thư tương đối lâu, đôi lúc có thể cảm nhận được tâm tình của Mộ Dung Thư.
Tuy rằng hiện tại Mộ Dung Thư cái gì cũng không nói, hơn nữa từ vẻ mặt nhìn không ra một tia không vui, nhưng Hồng Lăng biết vương phi rất đau lòng khổ sở.
Nghe vậy, tay Mộ Dung Thư khựng lại, tiếp đó xếp lại mớ giấy có hơi lộn xộn trên bàn, vẻ lơ đãng hỏi:
– Trên đường quay về Vương phủ, tờ giấy bán thân ta bảo ngươi cất kỹ, hiện tại có ở đó không?
– Là khế ước bán thân của người tên Lưu Dong sao? Nô tì đã cất kĩ.
Hồng Lăng đáp. Những thứ Mộ Dung Thư giao cho nàng bảo nàng bảo quản nàng đều cất kĩ, chỉ có điều không biết vương phi bỗng nhiên nhắc tới thứ này làm gì?
– Buổi tối đưa cho ta.
Nàng chưa từng nghĩ tới, giữ lại tờ giấy bán thân kia lại phát huy công dụng! Thì ra, khi bảo Hồng Lăng cất lại, trong tiềm thức nàng đã để lại đường lui cho mình.
– Vâng ạ.
Giờ cơm chiều, Mộ Dung Thư vẻ như không có chuyện gì, cười cười nói nói cùng Hiên nhi ăn cơm. Về phần Vũ Văn Mặc cũng trầm mặc ít lời, đợi đến lúc trở về phòng, hắn nhìn Mộ Dung Thư đang thay quần áo, gỡ tóc, nói:
– Thư nhi, nàng có trách ta không?
Nghe vậy, thân hình Mộ Dung Thư khựng lại, xoay người đưa mắt về phía hắn, lắc đầu cười nói:
– Không, ta không trách gia.
– Ước chừng năm ba tháng, chuyện Nam Cương đâu vào đấy, Bắc Cương sẽ không thể uy h.i.ế.p được ta. Sau này sẽ không còn kẻ nào có thể uy h.i.ế.p chúng ta. Thư nhi, hiện thời, đây là phương pháp tốt nhất, có thể nhanh nhất giải quyết Nam Cương và Bắc Cương. Ta sẽ không để cho bất luận kẻ nào thương tổn ngươi, công chúa Chiêu Hoa gả đến đây sẽ ở phía nam, không bước nửa bước vào Vương phủ.
(Không ai tổn thương Thư tỷ được, trừ huynh, Mặc ca!)
Vũ Văn Mặc nắm hai vai nàng, giọng nói trầm thấp.
Hắn rất khinh thường giải thích, nhưng đối mặt nàng, hắn không muốn giấu diếm, càng không muốn khiến nàng hiểu lầm. Vì vậy, hắn phải biết ý tưởng của nàng.
Đưa lưng lại với hắn, con ngươi đen của Mộ Dung Thư nháy mắt xẹt qua nét khác lạ. rèm mi buông xuống che lại quang mang trong mắt nàng. Nàng bỗng cảm thấy bất lực. Bất lực với thời đại này, với xã hội phong kiến, với người đàn ông này, với cả bản thân! Một đời một kiếp chỉ đôi ta là một câu chuyện cười! Là chuyện cười! Là một chuyện cười lớn!
Trong lòng bất lực đến cực điểm, nhưng khóe miệng không nhịn được khẽ cong lên, dưới ánh nến vàng vọt, rèm mi khẽ buông che giấu khoé mắt ẩn ẩn phiếm lệ. Nàng không thể phủ nhận, trong lòng hắn có nàng. Nhưng, từ trước tới nay trong mắt nàng không thể chứa nổi một hạt cát!
– Ừm, ta cũng biết. Không còn sớm, hai ngày nay xảy ra nhiều chuyện như thế thật sự hơi mệt, ngủ đi.
Mộ Dung Thư không dấu vết né tránh ôm ấp của hắn, quay đầu chăm chú nhìn hắn, cười nói.
Thấy nàng như thế, Vũ Văn Mặc buông xuống thấp thỏm trong lòng, cũng không nghĩ nhiều.