Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 280

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:29
Lượt xem: 109

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Dung Lan vẫn mang thần sắc cao ngạo trước sau như một, vẻ mặt nàng dường như có chút ai oán.

– Ngũ muội ngã bệnh. Hai ngày nay đang dưỡng bệnh.

– Sao lại bị bệnh?

Mộ Dung Thư lập tức hỏi tới. Hai ngày nay thời tiết khá tốt, không tiếp tục trở lạnh, hẳn không phải phong hàn. Có điều lần trước nhìn thấy Mộ Dung Nguyệt, phát hiện sắc mặt muội ấy có chút tái nhợt, vốn tưởng do nghỉ ngơi không tốt.

– Bệnh đã lâu rồi, vẫn luôn dùng thuốc. So với ta Ngũ muội còn thê thảm hơn. Tuy rằng cùng lưu lạc thanh lâu, nhưng ta nhờ vào lớn tuổi hơn, biết chút cầm kỳ thư họa nên trở thành hoa khôi, có thể lựa chọn nam nhân mình muốn tiếp. Nhưng Ngũ muội lại không thể. Có một đêm thanh lâu quá nhiều khách, một đêm muội ấy tiếp sáu gã đàn ông, ngày hôm sau thì bệnh nằm trên giường. Vốn nghĩ rằng chỉ là phong hàn, hoặc do quá mệt mỏi. Kết quả mấy hôm trước, Hoa đại phu bắt mạch xong mới biết Lục muội nhiễm bệnh hoa liễu.

Lúc trả lời Mộ Dung Lan luôn cúi đầu, giọng nói trong trẻo lạnh lùng khẽ run lên.

Bệnh hoa liễu? Mộ Dung Thư hoảng hốt. Bệnh hoa liễu là bệnh lây qua đường sinh dục.

– Hoa đại phu nói thế nào?

Mộ Dung Lan lắc đầu:

– Nam nữ thụ thụ bất thân, Ngũ muội là nữ tử chưa chồng, cho dù có từng sa vào kiếp phong trần đi nữa nhưng hôm nay muội ấy là tiểu thư phủ tướng quân, quyết không thể bỏ quần áo ra cho Hoa đại phu khám được. Ngũ muội cũng không muốn nghe những lời gièm pha cười nhạo nữa, đành để Hoa đại phu hốt thuốc suông.

Nghe nói, Mộ Dung Thư cau chặt mi. Riêng điểm này ở cổ đại thật quá bất tiện, không có đại phu chuyên về phụ khoa đã đành, mà bình thường phụ nữ vì không muốn người khác biết mình mắc bệnh phụ khoa, thà giấu giếm chờ c.h.ế.t cũng quyết không khám chữa gì!

– Muội có nhìn qua không?

Nàng là nữ nhân, vì vậy khi xem sách thuốc cũng hiểu được vài thứ.

Sắc mặt Mộ Dung Lan đỏ bừng, ngần ngại gật đầu.

– Có phải chỗ đó xuất hiện các nốt mụn nhỏ như hạt cơm, nổi hạch, chảy máu, tiết dịch rất hôi? Ngũ muội có cảm giác đau ở vùng bụng dưới? (Tra GG ca ca đó, đại khái thôi à, nghe ghê c.h.ế.t đi được)

Mộ Dung Thư lại hỏi tiếp. Kỳ thực nàng cũng không biết bệnh lây qua đường s.i.n.h d.ụ.c là như thế nào, nhưng mà trong một quyển sách thuốc đã từng ghi lại.

– Đúng vậy. Ngũ muội thường xuyên bị đau ở vùng bụng, vùng xương sống thắt lưng. Thêm nữa là cảm thấy ngứa, đôi khi có mùi rất khó chịu, không có triệu chứng khác. Bệnh này lúc tốt lúc xấu, Ngũ muội bị hành hạ rất đau đớn.

Mộ Dung Lan khó khăn nói.

Nghe vậy, Mộ Dung Thư thở dài nhẹ nhõm một hơi. Nếu chỉ có những biểu hiện như thế có lẽ chỉ là viêm phụ khoa thông thường, nhưng đại phu ở thời đại này đều cho rằng những nữ tử có triệu chứng này là mắc bệnh hoa liễu. Vừa định bảo Hồng Lăng chuẩn bị giấy bút, nàng viết mấy phương thuốc cho Mộ Dung Nguyệt dùng trước, Mộ Dung Lan đã mở miệng nói:

– Nghe nói Triệu ngũ công tử tinh thông y thuật, vương phi và Triệu ngũ công tử là chỗ quen biết. Chờ Triệu ngũ công tử đến kinh thành, có thể làm phiền hắn bắt mạch cho Ngũ muội không?

Ánh mắt sắc bén của Mộ Dung Thư nhìn về phía Mộ Dung Lan. Thì ra mục đích Mộ Dung Lan tới gặp nàng cũng không phải là vì Mộ Dung Nguyệt, mà là vì Triệu Sơ. Từ lần trước nàng đã khá nghi hoặc đối với thái độ của Mộ Dung Lan, nhưng cũng không nghĩ sâu hơn, nhưng hôm nay hành động này lại vừa vặn nói rõ ý tưởng của nàng ta.

Có vẻ như đã nhận ra ánh mắt Mộ Dung Thư, Mộ Dung Lan hơi né tránh, quay đầu đi chỗ khác, tự cười nhạo nói:

– Triệu ngũ công tử thân phận tôn quý, sao có thể hạ mình bắt mạch cho Ngũ muội? Là ta suy nghĩ viển vông rồi.

Mộ Dung Thư thu hồi ánh mắt sắc bén, quay đầu dặn Hồng Lăng chuẩn bị giấy mực. Tiếp đó xoay lại nhìn về phía Mộ Dung Lan, cũng không tính vạch trần tâm tư cô gái này. Tuy nàng cùng Triệu Sơ có quen biết, nhưng tuyệt đối không để hắn đích thân đến phủ tướng quân tự mình bắt mạch cho Mộ Dung Nguyệt. Đơn giản là suy nghĩ của Mộ Dung Lan Tâm không trong sáng, hơn nữa nếu việc này bị lộ ra ngoài sẽ tổn hại thanh danh Triệu Sơ! Vả lại, Mộ Dung Nguyệt không thể chờ, bệnh viêm phụ khoa phải nhanh chóng trị liệu.

– Trong thời gian này ta hay xem sách thuốc, biết được bệnh trạng của Ngũ muội. Trước tiên ta viết phương thuốc cho Ngũ muội điều dưỡng, nếu không có hiệu quả, bảo Ngũ muội không thể tiếp tục chịu đựng, để Hoa đại phu cẩn thận khám và điều tri đàng hoàng.

Mộ Dung Thư vừa viết phương thuốc vừa dặn dò.

Vẻ mặt Mộ Dung Lan có chút hoảng hốt, hờ hững trả lời:

– Vâng.

Trên trán vẫn mang theo nhàn nhạt đau thương, còn có thất vọng.

Mộ Dung Thư xem như không thấy, để Hồng Lăng đem phương thuốc giao cho Mộ Dung Lan. Mộ Dung Lan cầm rồi nói phải trở về chăm sóc Mộ Dung Nguyệt nên cáo từ. Mộ Dung Thư dặn dò nàng để ý Mộ Dung Nguyệt cẩn thận rồi bảo Hồng Lăng đưa nàng xuất phủ.

Một lúc lâu sau, Mộ Dung Thư bắt tay vào chuẩn bị, tự mình xuống bếp.

Chờ nàng làm xong trở lại phòng đã nhìn thấy hai khuôn mặt nghệt ra chờ đợi, nhất thời nhịn không được cười nói:

– Xem hai người nôn nóng kìa!

– Mẫu thân, Hiên nhi đã sớm đói bụng. Phụ thân nói hôm nay ăn trễ là do mẫu thân tự mình xuống bếp, bụng Hiên nhi càng đói hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-280.html.]

Tiểu Hiên nhi hếch khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu với ngũ quan tinh xảo hoàn mĩ, ngọt ngào ngây thơ nói.

– Ừ ừ, hiện tại có thể ăn.

Mộ Dung Thư nhẹ xoa tóc của hắn, cười nói. Nàng lại nhìn Vũ Văn Mặc, hắn đã rửa mặt chải đầu qua, trên mặt đã không còn râu ria, nhìn qua so với vừa rồi có tinh thần hơn rất nhiều.

Vũ Văn Mặc đối diện với ánh mắt nàng, nhất thời đôi mắt mềm đi tựa như nước:

– Tâm tình của ta và Hiên nhi giống nhau.

Sau khi ăn cơm tối xong, hai người đến hoa viên tản bộ, ở trong đình uống chút rượu, có chút say nên chuẩn bị quay về Mai viên.

Thế nhưng, đến trước cửa Mai viên lại nhìn thấy Mã hộ vệ và Tạ Nguyên.

Khi Tạ Nguyên nhìn thấy Mộ Dung Thư, trong đôi mắt đào hoa bỗng trở nên có chút phức tạp, nhưng hắn cực nhanh che giấu không để nàng phát hiện. Hắn đi lên phía trước nói với Vũ Văn Mặc:

– Hoàng Thượng triệu kiến ngươi.

Nghe vậy, tươi cười trên khóe miệng Vũ Văn Mặc biến mất, con ngươi đen nháy mắt trở nên sâu thẳm, hắn lập tức nhìn Mộ Dung Thư bên cạnh, nói:

– Thư nhi, nàng ngủ trước đi, ta cùng với Hầu gia tiến cung, chờ xử lí xong sẽ trở về.

Mộ Dung Thư cười nhẹ, gật gật đầu:

– Được. Hai người đi đường cẩn thận.

Sau khi Tạ Nguyên và Vũ Văn Mặc rời đi, Mộ Dung Thư vẫn đứng tại chỗ, vẻ mặt lạnh lùng, môi mím chặt.

– Lúc này Hoàng Thượng triệu kiến vương gia là có chuyện gì đây?

Sau lưng nàng, Hồng Lăng nhỏ giọng nêu ra nghi vấn.

Mộ Dung Thư sắc mặt trầm tĩnh. Lúc này đã vào đêm, Tạ Nguyên tự mình đến tìm Vũ Văn Mặc cùng nhau vào cung, nhất định sự tình không đơn giản. Nỗi bất an mơ hồ chôn kín trong lòng nàng lại dấy lên mạnh mẽ, không khỏi cau mày lại.

– Thế nhưng, cho dù có chuyện gì, vương gia và Hầu gia đều sẽ giải quyết được.

Hồng Lăng còn nói thêm.

Đúng vậy, Vũ Văn Mặc liên thủ cùng Tạ Nguyên, có chuyện gì mà hai người đó không thể giải quyết chứ?

– Về thôi.

– Vâng.

– Hồng Lăng, ngày mai điều Xuân Liễu đến viện khác đi.

Mộ Dung Thư dặn. Xuân Liễu không phải người yên phận, tiếp tục giữ lại Mai viên thế nào cũng sẽ va chạm Vũ Văn Hạo.

Hồng Lăng lập tức đáp:

– Vâng, đã nhiều ngày nha đầu Xuân Liễu kia thật là càng không an phận. Không chỉ có va chạm thái tử điện hạ, hai ngày này làm việc cũng không tập trung, điều đến viện khác cũng thế thôi ạ. Nô tì đã nói với quản gia, gọi người môi giới đến bán nàng đi.

– Mấy nha đầu mới mua về này thật không bằng một góc Thanh Bình, Vân Mai.

Mãi cho đến giữa trưa ngày hôm sau Vũ Văn Mặc cũng chưa trở về.

Mặc dù có chút lo lắng, nhưng Mộ Dung Thư cũng không thể làm gì, chỉ có thể tĩnh tâm ở trong phòng đọc sách, nhưng không biết vì sao, sự trấn định ngày thường nàng vẫn lấy làm kiêu ngạo trong hôm nay lại không có tác dụng, trong lòng luôn cảm thấy bất an.Thẳng đến khi Hồng Lăng sắc mặt kinh hoảng lo lắng vào phòng.

Nàng ngẩng đầu về phía Hồng Lăng, thấy nàng thở hổn hển, trên đầu còn chảy mồ hôi, lập tức nhướng mày. Bình thường Hồng Lăng vô cùng trầm ổn, rất hiếm khi kích động lo lắng như thế, hôm nay là thế nào?

Hồng Lăng nhìn Mộ Dung Thư, muốn nói lại thôi, đợi nhịp thở ổn định mới lên tiếng:

– Vương phi, xảy ra việc lớn rồi. Hoàng thượng hạ chỉ, công chúa Chiêu Hoa của Bắc Cương hòa thân cùng vương gia. Công chúa Chiêu Hoa và ngài cùng là vương phi. Hơn nữa hoàng thượng còn nói, xây phủ đệ mới ở phía nam làm phủ đệ tân hôn cho vương gia và công chúa. Sau tân hôn, công chúa Chiêu Hoa cũng sẽ không ở trong phủ Nam Dương Vương.

Quyển sách trên tay Mộ Dung Thư đột nhiên rơi xuống đất.

Cùng lúc đó, Vũ Văn Mặc đã phong trần mệt mỏi vào phòng.

Loading...