Ý ở ngoài lời của nàng đó là, hiện thời thân phận Thẩm Nhu đê hèn, so ra còn kém một nha hoàn! Nàng muốn dùng lời này chọc giận Thẩm Nhu.
Trên mặt Thẩm Nhu chỉ thoáng qua chút không vui, nhưng rất nhanh biến mất.
Ngay trong khoảnh khắc đó, Mộ Dung Thư thấy nha hoàn phía sau Thẩm Nhu lấy tay đẩy nàng ta một cái. Nàng khẽ nheo mắt.
Thẩm Nhu có vẻ như nhận được sự nhắc nhở của nha hoàn kia, sắc mặt nàng trầm ngưng mở miệng nói:
– Không biết vương phi có nghe nói chuyện Nam Cương và Bắc Cương liên minh không?
Tay cầm chén trà của Mộ Dung Thư hơi chựng lại, không nói, chờ Thẩm Nhu tiếp tục nói hết.
Thấy thế, Thẩm Nhu tiếp tục nói:
– Nam Cương liên minh với Bắc Cương, nếu hai nước cùng tấn công Đại Hoa quốc, dù Đại Hoa có nắm chắc thắng lợi đi nữa, nhưng nhất định sẽ tổn thất nặng nề. Mà dân chúng Nam Cương và Bắc Cương đều không phải dễ thu phục. Tin rằng điểm ấy trăm năm qua tất cả hoàng đế đều rất rõ ràng, bằng không trong những năm gần đây cũng sẽ không thể tùy ý hai tiểu quốc ở biên thùy này ngày một lớn mạnh như thế.
Nàng hơi dừng một chút, nhìn nhìn vẻ mặt Mộ Dung Thư, thấy nàng vẫn chưa mảy may d.a.o động.
Thẩm Nhu âm thầm cắn chặt răng, tiếp tục nói:
– Vì vậy hiện thời phương pháp tốt nhất đó là Đại Hoa quốc đồng ý với đề nghị của Nam Cương và Bắc Cương, công khai phương pháp cứu trị nạn hạn hán, đồng thời hòa thân cùng công chúa Hàm Hương.
Khóe miệng Mộ Dung Thư khẽ cong lên, nâng ly trà lên thản nhiên nhấp vài ngụm, ánh mắt bén nhọn nhìn về phía thị nữ sau lưng Thẩm Nhu, nói nhiều như vậy, rốt cục cũng vào chính đề! Thế nhưng, thật hơi ngoài dự liệu của nàng, trực giác của nàng luôn luôn thật chuẩn, vốn tưởng mình quá mức mẫn cảm, nhưng thật không ngờ, đúng là như thế.
– Vương phi không muốn biết Nam Cương và Bắc Cương quốc yêu cầu ai hòa thân cùng công chúa Hàm Hương sao?
Thẩm Nhu thấy Mộ Dung Thư luôn luôn không nói, hơn nữa càng cảm thấy nụ cười trên mặt nàng thập phần chói mắt bèn lạnh giọng hỏi.
– Chuyện này là quyết định của triều đình, một phụ nhân như bổn vương phi sao hiểu được nhiều như vậy? Thẩm Nhị cô nương hỏi lời này thật sự quá đường đột rồi.
Mộ Dung Thư lắc đầu, sắc mặt bình thản như cũ nhìn không ra nàng rốt cuộc đang nghĩ gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-277.html.]
Thẩm Nhu quyết định không quanh co lòng vòng nữa, bằng không Mộ Dung Thư nhẹ nhàng bâng quơ như thế nhất định sẽ khiến nàng tức chết!
– Công chúa Hàm Hương là hòa thân với Nam Dương Vương. Mà sau khi gả vào phủ Nam Dương Vương, công chúa Hàm Hương sẽ là chính phi, còn ngươi chỉ là một trắc phi. Thế nhưng, ta nghĩ vương phi ngài là người coi trọng mặt mũi, nếu không muốn mình quá khó coi, vẫn nên tự thỉnh hạ đường đi.
Phong thủy luân chuyển, Mộ Dung Thư dùng thân phận chính phi giễu võ dương oai đạp nàng dưới chân, hiện thời nàng ta trước sau gì cũng rơi xuống vị trí trắc phi, bị công chúa Hàm Hương đè đầu cưỡi cổ.
Mộ Dung Thư sắc mặt vô cùng bình tĩnh, nhìn về phía Thẩm Nhu, nghiêm túc gật đầu.
– Cảm ơn Thẩm Nhị cô nương nhắc nhở. Nếu Hoàng Thượng thật sự hạ chỉ như thế, bổn vương phi chỉ có thể chấp nhận.
Bình tĩnh như vậy? Sắc mặt Thẩm Nhu khó coi đến cực điểm. Kỳ thực nàng nói những lời này có phải là thật hay không, chỉ có nàng và công chúa Hàm Hương biết. Bất quá nói nhiều như vậy, Mộ Dung Thư vẫn bất vi sở động như cũ.
– Công chúa Hàm Hương vẫn đứng, không khát nước sao?
Mộ Dung Thư bỗng nhiên nhìn về phía nha hoàn sau lưng Thẩm Nhu, dùng tiếng Tây Vực hỏi. Từ khi bước vào nhà kề, nàng bắt đầu cảm thấy dáng người nha hoàn này nhìn hết sức quen mắt, sau khi Thẩm Nhu nói mấy câu, nàng đã đoán ra thân phận của nha hoàn này!
Quả nhiên, nha hoàn kia nghe Mộ Dung Thư nói xong, lập tức ngẩng đầu lên. Thẩm Nhu bởi nghe không hiểu tiếng Tây Vực nên lấy làm lạ nhìn Mộ Dung Thư bỗng nhiên mở miệng.
Quả thật là công chúa Hàm Hương!
Nhìn thấy nàng, Mộ Dung Thư không khỏi buồn cười, nàng nhìn Thẩm Nhu, giọng điệu có chút trêu chọc nói:
– Thì ra Thẩm gia quả thật cấu kết cùng Nam Cương. Thẩm Nhị cô nương đến tột cùng là người Nam Cương hay là người Đại Hoa đây?
Khó trách công chúa Hàm Hương khăng khăng đòi hòa thân với Vũ Văn Mặc, nghĩ cũng biết tất cả những điều này đều do Thẩm Nhu gây nên.
– Mộ Dung Thư, ngươi không cần dùng lời nói chọc giận ta, kỳ thực ngươi cũng đang hoài nghi đúng không? Ngươi cũng không thể hoàn toàn chắc chắn. An nguy của quốc gia và vương phi ngươi bên nào nặng bên nào nhẹ, tin rằng vương gia và Hoàng Thượng đều sẽ cân nhắc cẩn thận. Có điều công chúa Hàm Hương không muốn khi gả vào phủ Nam Dương Vương sẽ gặp lại ngươi. Ngươi có thể cẩn thận suy nghĩ, cuối cùng là muốn hạ thấp thân phận làm trắc phi hay nên tự thỉnh hạ đường.
Thẩm Nhu nghe xong lời Mộ Dung Thư thì biết nàng đã nhìn ra người phía sau mình là công chúa Hàm Hương bèn trực tiếp nói.
Công chúa Hàm Hương từ phía sau bước ra, ngồi cạnh Thẩm Nhu, vẻ mặt nàng có vài phần kiêu căng nói:
– Hiện thời ngươi vẫn là Nam Dương vương phi, chính là không biết vị trí Nam Dương vương phi này ngươi còn có thể làm bao lâu! Từ lần đầu tiên gặp ngươi, ta đã vô cùng chán ghét ngươi, phải sống cùng ngươi trong một phủ, ta trăm triệu lần không thể chấp nhận.