– Sao lại là nói đùa. Chỉ cần người có mắt sẽ nhìn ra, hiện giờ nếu ta đứng bên cạnh vương phi, e rằng ai cũng nghĩ ta chỉ là một nha hoàn thân phận thấp kém mà thôi. Lại có ai sẽ nghĩ tới, ta đã từng là Thẩm trắc phi được sủng ái hai năm của phủ Nam Dương Vương?
Thẩm Nhu tiếp tục nói.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư không nói, mà là nâng chung trà lên, tao nhã bình tĩnh nhẹ nhấp vài ngụm. Nàng biết, Thẩm Nhu tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ nói những lời này, sợ là mỗi một câu nói phía sau đều có mục đích.
– Tuy rằng Hồng Lăng bị hủy dung, nhưng so với ta còn đẹp hơn ba phần. Quả nhiên là khiến ta tự thấy ngượng ngùng. Thế nhưng, bất luận phủ Nam Dương Vương có nữ nhân nhiều hơn nữa, e là cũng khó có một nữ tử nào xinh đẹp hơn vương phi. Mà vị trí của vương phi trong lòng Nam Dương Vương, chỉ sợ là cũng sẽ không ai có thể so sánh. Thế nhưng, có đôi khi ta từng nghĩ, trong lòng vương gia, đến tột cùng là ngươi quan trọng, hay là ta quan trọng. Thích ngươi nhiều một chút, hay thích ta nhiều một chút? Dù sao hai năm kia, hắn gần như ngày ngày ở Trúc viên, đem quyền chưởng quản trong phủ hoàn toàn giao cho ta. Ta dùng rất nhiều tâm tư, mới khiến cho cao thấp trong phủ đều kính nể mình. Sao ta có thể ngờ được thế sự vô thường, Vương phi ngươi bỗng nhiên thay đổi tính tình. Xem ra, ông trời cũng cảm thấy hình như ta quá hạnh phúc.
Thẩm Nhu nhẹ nhàng thao thao bất tuyệt, vẻ mặt hoảng hốt như chìm trong hồi ức.
Trong lòng Mộ Dung Thư thầm kinh ngạc, dáng vẻ Thẩm Nhu lúc này rất không bình thường.
Thẩm Nhu còn đang chìm đắm trong mộng tưởng, nói:
– Mộ Dung Thư, ta chưa từng nghĩ tới bản thân mình sẽ bại trên tay ngươi, là thất bại thảm hại.
– Khụ.
Nha hoàn phía sau Thẩm Nhu kia bỗng nhiên ho một tiếng.
Từ trong hốt hoảng Thẩm Nhu bỗng nhiên không nói tiếp nữa, mà đưa đôi mắt sắc bén như ưng nhìn Mộ Dung Thư chằm chằm, giọng điệu dường như có chút vui sướng khi người gặp họa:
– Có lẽ một ngày nào đó vương phi cũng sẽ rơi vào kết cục như ta đây không chừng.
Mộ Dung Thư đối diện với đôi mắt trừng lớn của nàng ta, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt, giọng điệu hời hợt:
– Ồ? E là khiến ngươi thất vọng rồi.
Trong đôi đồng tử của Thẩm Nhu xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo, nhưng chỉ chớp mắt, nàng lại vô cùng bình tĩnh cười nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-276.html.]
– Vậy thì mỏi mắt mong chờ đi. Thế nhưng, phong thủy luân chuyển, vương phi không nên chắc chắn như vậy. Vương gia đối với ta như thế, đối với ngươi cũng sẽ không thể ngoại lệ.
Khẩu khí của nàng mười phần khẳng định. Nàng tuyệt đối không tin Vũ Văn Mặc sẽ động tâm đối với bất kỳ một nữ nhân nào.
Hồng Lăng hộ chủ sốt ruột, nghe Thẩm Nhu nói xong, nhịn không được trả lời một câu:
– Ngươi là trừng phạt đúng tội, người có tâm tư ác độc đương nhiên không vào được mắt vương gia, vương gia là thật lòng với vương phi. Khắp phủ ai có mắt đều thấy.
Mắt sắc Thẩm Nhu liếc về hướng Hồng Lăng, giận quát một tiếng:
– Câm miệng!
Một nha đầu nàng từng không thèm để trong mắt cũng dám không biết lớn nhỏ, thật đúng là to gan! Bởi đã trải qua rất nhiều đau khổ, hiện thời nàng vừa lớn tiếng quát, không chỉ là khí thế tăng nhiều, mà còn vô cùng âm lãnh, có vài phần khí thế làm cho người khác phải sợ hãi.
Hồng Lăng run lên bần bật.
– Thẩm Nhu, Thẩm Nhị cô nương có phải đã quên đây là phủ Nam Dương Vương rồi không? Chỗ ngươi đứng là viện của bổn vương phi, người ngươi quát mắng là đại nha hoàn của bổn vương phi. Người bên cạnh bổn vương phi chưa từng có đạo lý để cho một người ngoài quở trách. Thỉnh Thẩm Nhị cô nương đừng quên thân phận bản thân.
Mộ Dung Thư vẻ mặt nhàn nhạt, giọng điệu cũng thản nhiên nói.
Nghe vậy, sắc mặt Thẩm Nhu khẽ biến, rốt cuộc so ra nàng vẫn kém Mộ Dung Thư về khoản trấn định! Tuy rằng đã cố hết sức kiềm nén, nhưng trong lúc lơ đãng đã lộ ra hết suy nghĩ trong lòng. Đang khi ánh mắt mọi người chằm chặp nhìn, nàng vuốt lửa giận, nhếch môi cười nói:
– Vương phi nói phải. Là ta không đúng.
Mộ Dung Thư cười nhạt không nói, cầm ly trà, nâng nắp gạt vụn trà trên mặt, cúi đầu nhấp một ngụm, thần sắc trấn định, nhưng mà trong đôi đồng tử đen láy lại có vài phần ánh sáng lạnh thoáng hiện, nàng cười nói:
– Hồng Lăng là nha đầu bên cạnh bổn vương phi, luôn luôn tận tâm hầu hạ bổn vương phi, thân phận đương nhiên hơn người.
Hơi ngẩng đầu, đuôi mắt thu hết sự biến hóa trên khuôn mặt Thẩm Nhu.