Mộ Dung Thư mơ màng mở mắt ra nhìn lại, là bóng dáng quen thuộc ấy. Trên thân hắn hơi có mùi rượu, nhưng ánh mắt rất tỉnh táo. Không biết do uống rượu hay do tình dục, nhiệt độ nóng bỏng trên thân thể hắn xuyên thấu qua quần áo truyền đến.
Sau khi ăn cơm tối xong, ba người bọn họ lại đến thư phòng nghị sự. Thấy tình hình này, trong lòng Mộ Dung Thư có hơi nghi hoặc, trời còn sáng đã nghị sự hơn một canh giờ, lúc này buổi tối vẫn còn nghị sự, là chuyện gì lại làm cho ba người bọn họ phải hao tâm tổn sức như thế?
Nàng nhấp vài ngụm trà, định đọc sách một lát. Lúc này Mộ Dung Thư lại quên mất chuyện người nhà Thanh Bình náo loạn ngoài cửa Vương phủ. Mãi cho đến khi một nha đầu tiến đến, nàng mới nhớ tới chuyện này.
– Lúc này bên ngoài cửa phủ vẫn đang ầm ĩ, Hồng Lăng cho phụ thân Thanh Bình mười lượng bạc. Nhưng phụ thân Thanh Bình chê ít, ở bên ngoài than trời khóc đất, may mắn lúc này người vây xem không nhiều lắm, nhưng mà sự việc ngày càng ầm ĩ. Hồng Lăng tỷ bảo nô tì tới hỏi vương phi phải làm sao đây?
Nghe vậy, Mộ Dung Thư nhăn mày lại. Thanh Bình đáng yêu đơn thuần biết bao, nhưng người nhà lại tham lam như thế! Trước đó có nghe nói phụ thân Thanh Bình luôn luôn ham bài bạc, mỗi tháng đều dùng gần hết tiền tháng của Thanh Bình. Hiện thời trong một đêm lại cúng sạch một trăm lượng vào sòng bạc! Cũng không lí nào tiếp tục cho bạc, bằng không ông ta tuyệt đối sẽ không có điểm dừng, ngày ngày đến đòi một trăm lượng bạc mà không chịu làm việc đàng hoàng!
– Đi, đi xem.
Mộ Dung Thư trầm mặc một lát rồi nói.
Còn chưa tới cửa phủ đã nghe thấy tiếng đàn ông khóc rống.
– Con của ta, ngươi c.h.ế.t thật thảm! Xin Vương phi nể mặt con ta mà thương xót một nhà già trẻ chúng ta! Vương phi ngài cũng không thể thấy c.h.ế.t không cứu! Con của ta là vì ngài mà chết!
– Ông đừng nói càn! Thanh Bình đã ký văn tự bán đứt cho Vương phủ, chính là người Vương phủ. Hoả hoạn là chuyện ngoài ý muốn, cái c.h.ế.t của Thanh Bình là chuyện không ai mong muốn. Vương phủ vốn không cần phải bận tâm, nhưng vương phi lại thương cho nhà ông, đã cho một trăm lượng, ông lại quá không biết xấu hổ, quăng hết vào sòng bạc, còn da mặt dày đến quấy rầy vương phi! Vương phi thấy c.h.ế.t không cứu khi nào? Là các ngươi khinh người quá đáng!
Sắc mặt Hồng Lăng xanh mét, cả giận nói. Nàng chưa từng gặp qua kẻ mặt dày như vậy! Một trăm lượng bạc đủ cho một gia đình bình thường dùng mười mấy năm, nếu sử dụng thích đáng làm buôn bán nhỏ, cả đời không cần lo cơm áo!
Phụ thân Thanh Bình vốn chính là tính toán đến đây vòi tiền, tất nhiên nghe không vô lời Hồng Lăng, ông ta xoa xoa trên nước mắt trên khuôn mặt bẩn thỉu, cũng có vài phần giận dữ nói:
– Cùng lắm ngươi chỉ là nha đầu c.h.ế.t tiệt, còn không có tư cách khoa tay múa chân với lão tử! Con lão tử vất vả hầu hạ vương phi, một trăm lượng bạc tính cái gì?
Nghe vậy, Hồng Lăng càng thêm tức muốn chết. Nàng chưa từng gặp qua người nào da mặt dày, đổi trắng thay đen như thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-271.html.]
– Nếu bổn vương phi nhớ không lầm, khi Thanh Bình bán cho Vương phủ là mười lượng bạc, hơn nữa còn ký văn tự bán đứt, là người của Vương phủ. Nói như thế, Thanh Bình cùng ngươi không có bất kỳ quan hệ gì. Như vậy, hôm nay ngươi có tư cách gì đến tìm bổn vương phi? Huống chi, bổn vương phi thương hại một nhà các ngươi, niệm tình Thanh Bình hầu hạ bổn vương phi tận tâm, đã đưa một trăm lượng bạc, đủ cho một nhà các ngươi dùng mười mấy năm!
Mộ Dung Thư từ trong nhà đi ra, nghe được lời ông ta nói, lập tức đanh mặt, lạnh giọng nói.
Một trăm lượng? Người chung quanh đồng loạt hít một hơi khí lạnh. Đây chính là một khoản không nhỏ. Chỉ là một hạ nhân c.h.ế.t ngoài ý muốn, còn ký văn tự bán đứt, nào có chủ tử sẽ cho người nhà của cô ta một trăm lượng bạc? Vương phi thật đúng là thiện lương!
Phụ thân Thanh Bình sắc mặt khẽ biến, cắn răng trả lời:
– Một trăm lượng bạc sao đủ cho người một nhà chúng ta tiêu dùng chứ! Vương phi đừng tuyệt tình như thế! Hiện thời nhà chúng ta không có tiền tháng của Thanh Bình, cuộc sống gặp nhiều khó khăn, vương phi cho một trăm lượng bạc không phải quá ít ư?
Nghe nói, Mộ Dung Thư không khỏi gợi lên khóe môi cười lạnh:
– Ồ? Ngươi cảm thấy một trăm lượng quá ít? Như vậy, ngươi cảm thấy bao nhiêu mới thích hợp?
– Vương phi? Chúng ta đã làm hết sức, sao có thể mặc hắn làm càn?
Hồng Lăng nghe Mộ Dung Thư mở miệng, lập tức lo lắng nói.
Mộ Dung Thư khẽ lắc đầu nhìn Hồng Lăng đang gấp gáp. Nàng cười lạnh chờ xem phụ thân Thanh Bình trả lời như thế nào!
Đợi tính toán xong, phụ thân Thanh Bình ngẩng đầu, công phu sư tử ngoạm nói:
– Năm trăm lượng bạc!
Có năm trăm lượng bạc, đời này hắn đều không cần khổ cực, không chừng còn có thể một bước lên trời ấy chứ.
Một phụ nữ đứng bên cạnh hắn, cùng một đứa bé gầy yếu khoảng mười tuổi đều không ngừng run rẩy, không dám ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Thư.