Xuyên Về Làm Vương Phi Thất Sủng - Chương 270

Cập nhật lúc: 2024-12-05 20:59:13
Lượt xem: 111

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Nguyên lập tức nói. Ánh mắt hắn sắc bén, ở trong ngành xem như khá độc đáo, bằng không cũng sẽ không thể mấy năm qua nhờ cố gắng của bản thân mà ở kinh thành có hai ba mươi gian cửa hàng, buôn bán thịnh vượng. Hiện thời bắt được thời cơ, hắn đương nhiên sẽ không để cho phương pháp kia lọt khỏi tay mình!

Mộ Dung Thư thở ra thoải mái, nàng thích cùng người sảng khoái hợp tác!

– Được, ta sẽ chuẩn bị. Chi tiết sẽ chờ sau khi chọn được địa điểm thuận lợi rồi bàn bạc sau!

– Được! Cạn chén!

Tạ Nguyên lập tức đáp ứng, khi quay đi, trong cặp mắt đào hoa khẽ trầm xuống.

– Vương phi hợp tác cùng Hầu gia, chắc chắn trong khoảng thời gian ngắn sẽ vượt qua Đỗ gia.

Vũ Văn Hạo thấy hai người quyết định hợp tác nhanh như vậy, lập tức mở miệng nói. Có tài lực của Tạ Nguyên cộng thêm ý tưởng của Mộ Dung Thư, hai người hợp tác, một thời gian sau chắc chắn có thể vượt qua Đỗ gia.

Mộ Dung Thư hé miệng cười nhạt. Vũ Văn Hạo nói lời này mặc dù có chút quá, nhưng nàng tin tưởng, muốn đứng vững trên thương trường, như vậy nàng sẽ không ngán bất kì chướng ngại vật nào, mà nàng cũng sẽ không thể thất bại.

– A, thỉnh thái tử điện hạ thứ tội!

Đang khi Mộ Dung Thư tâm tình sung sướng khi mục đích đạt thành, bỗng nhiên vang lên một tiếng thét kinh hãi. Nàng nhìn sang nơi vừa phát ra tiếng thét.

Một nha đầu sắc mặt cực kì kinh hoảng quỳ trên mặt đất, mà trên người Vũ Văn Hạo bị dính một mảng canh lớn.

Nha đầu bậc hai này mới được mua về, gọi là Xuân Liễu, cũng khá xinh xắn, khuôn mặt ửng hồng như hoa đào. Vì mấy nha đầu này vừa mới mua về, Mộ Dung Thư cũng không quá hiểu rõ. Nhưng khi hầu hạ chủ tử dùng cơm lại để xảy ra sai lầm như thế!

Vũ Văn Hạo trên mặt không thấy mảy may chút giận dữ, hắn cười nhạt lắc đầu nói:

– Không cần để ý.

– Làm sao có thể bất cẩn như thế? Đi xuống!

Mộ Dung Thư nhẹ nhàng nhíu mày, nhìn kỹ lại, trên mặt Xuân Liễu tuy có vẻ kinh hoảng, nhưng trong mắt cũng không hề sợ hãi, ngược lại mang theo nét ngượng ngùng ái mộ, thấy thế, hai mi nàng càng cau chặt, vừa mới vào phủ đã không an phận như vậy.

Xuân Liễu thấy Vũ Văn Hạo cũng không trách phạt mình, mặt lập tức lộ vẻ vui mừng, dập đầu, giọng mềm mại trả lời:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-270.html.]

– Tạ thái tử điện hạ, tạ thái tử điện hạ.

Dường như không nghe thấy Mộ Dung Thư, lập tức cầm khăn tay tiến lên lau nước canh trên người Vũ Văn Hạo.

Loại chuyện này vốn không nên do một nha hoàn bậc hai như Xuân Liễu đi làm, đó chẳng phải là xúc phạm Vũ Văn Hạo? Mộ Dung Thư đang muốn mở miệng trách phạt, Vũ Văn Mặc đã lên tiếng.

Hắn nhăn mày lại quát:

– Không nghe thấy vương phi nói gì sao? Đi xuống!

Xuân Liễu bị quát lạnh một tiếng như vậy, sợ hãi, tay run lên, khăn tay lập tức rơi xuống đất. Nàng tuy vừa mới vào phủ, nhưng cũng biết vương gia đã lên tiếng, mình nhất định sẽ bị phạt! Thật ra mới rồi chẳng qua nàng chỉ muốn khiến cho thái tử điện hạ chú ý, chỉ cần làm cho thái tử điện hạ coi trọng, ngày sau sẽ có thể hưởng thụ vinh hoa phú quý vô cùng. Nhưng nàng lại quên không xét đến hậu quả! Nàng cẩn thận ngẩng đầu nhìn về phía Vũ Văn Hạo, dường như không muốn lui ra.

Mộ Dung Thư âm thầm quan sát Vũ Văn Hạo, thấy trên mặt hắn vẫn chưa biểu hiện giận dữ, thoáng yên tâm. Lại nhìn Tạ Nguyên, hắn đang thản nhiên ăn canh, dường như không thấy được một màn trước mắt. Thật ra việc bọn nha đầu muốn trèo lên giường đàn ông, loại chuyện này e là bọn hắn đã quá quen thuộc! Huống chi Vũ Văn Hạo là mỹ nam tử kinh thành đệ nhất, tao nhã, hoàn toàn khác hẳn Tạ Nguyên đẹp một cách tà mị. Vì vậy vừa thấy được hành vi của Xuân Liễu, Vũ Văn Mặc đã gọn gàng quyết định!

Loại chuyện này thế nhưng xảy ra ngay trước mắt nàng, trong lòng Mộ Dung Thư rất không thoải mái, hạ nhân trong viện nàng lại không an phận như vậy, thật sự khiến người khác chê cười, cũng may hôm nay người ăn cơm ở Mai viên là Vũ Văn Hạo và Tạ Nguyên, nếu là người khác, như vậy, chuyện này thật sự khiến Vũ Văn Mặc và nàng không còn mặt mũi!

Xảy ra đoạn nhạc đệm nho nhỏ này, mọi người cũng không mở miệng nói chuyện nữa, lặng lẽ dùng bữa.

– Canh này thật sự rất ngon. Xem ra ngày sau ta thật nên thường xuyên chạy đến Vương phủ, có lẽ ngẫu nhiên có lộc ăn, có thể ăn được mĩ vị như thế.

Tạ Nguyên từ tốn uống hai chén canh xong, khen không dứt miệng. Ăn đã quen của ngon vật lạ, giờ ăn món canh đơn giản như vậy, lại mang đến một loại hương vị khác biệt.

Mộ Dung Thư nhướng mày cười nói:

– Hầu gia muốn ăn cái gì, bản thân đầu bếp quý phủ đều sẽ nhất nhất làm ra. Còn phải chạy tới phủ Nam Dương Vương ư?

– Thư nhi nói có lý.

Vũ Văn Mặc phụ họa. Thư nhi là vương phi của hắn, nếu tên Tạ Nguyên kia muốn ăn đồ ăn thê tử nấu thì mau cưới vợ đi!

Tạ Nguyên bĩu môi, Vũ Văn Mặc thật là keo kiệt!

Sau khi ăn cơm tối xong, ba người bọn họ lại đến thư phòng nghị sự. Thấy tình hình này, trong lòng Mộ Dung Thư có hơi nghi hoặc, trời còn sáng đã nghị sự hơn một canh giờ, lúc này buổi tối vẫn còn nghị sự, là chuyện gì lại làm cho ba người bọn họ phải hao tâm tổn sức như thế?

Loading...