– Mẫu thân, đồ ăn thơm quá.
Bắt đầu từ hơn một canh giờ trước, cu cậu đã chờ để được ăn đồ ăn mà mẫu thân tự tay làm.
– Ta và thái tử điện hạ thật đúng là có lộc ăn, ngày hôm nay lại có thể được nếm thức ăn vương phi làm.
Mộ Dung Thư vừa ngồi xuống, Tạ Nguyên đã mang một dáng vẻ cà lơ phất phơ nói. Vũ Văn Hạo từ trước tới nay ít nói, chỉ cười nhạt mở miệng:
– Vương phi vất vả rồi.
Mộ Dung Thư xấu hổ, hôm nay nguyên nhân chủ yếu nàng xuống bếp đó là không muốn nuốt lời khiến Hiên nhi thất vọng, tiếp theo cũng là muốn lợi dụng cơ hội này làm cho Tạ Nguyên hợp tác với nàng.
Thế nhưng, xem thái độ hai người này giống như nàng vì họ mà tự mình xuống bếp, quả nhiên khiến người ta xấu hổ.
Vũ Văn Mặc thấy ánh mắt Mộ Dung Thư loé lên thì biết ngay là nàng có ý khác, hắn nhịn cười, hỏi:
– Hôm nay nàng nấu món gì?
– Mọi người ăn thử đi rồi đoán xem.
Mộ Dung Thư mím môi cười, thần bí nói. Nếu Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo cảm thấy đồ ăn của nàng cũng không ngon miệng và mới lạ, như vậy, nàng tự tin mà nói trước e là khiến người khác cười cho.
Thấy nàng như thế, Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo đồng thời nhíu đuôi mày:
– Ồ? Chúng ta đây mỏi mắt mong chờ!
Tuy rằng họ không quá hiểu Mộ Dung Thư, nhưng gần đây đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, bọn họ cũng nắm được mấy phần. Tựa hồ nàng chỉ làm chuyện đã nắm chắc, nếu không tuyệt đối sẽ không ra tay.
Mộ Dung Thư gật gật đầu, cho mấy nha hoàn hầu hạ.
– Thật lâu rồi chưa được ăn đồ ăn Thư nhi nấu, hôm nay là hưởng lây của Hiên nhi.
Vũ Văn Mặc dùng giọng nói chỉ đủ hai người nghe được, có chút ghen tuông nói với Mộ Dung Thư.
Nghe vậy, khóe miệng Mộ Dung Thư rụt rụt, thấp giọng trả lời:
– Tay nghề các bà tử trong phủ có thể sánh ngang với đầu bếp nổi tiếng ở tửu lâu, đồ ăn họ làm ra không đủ cho gia dùng sao?
Vũ Văn Mặc khóe miệng cũng vừa kéo.
Mộ Dung Thư nhịn không được cười khẽ, tự tay gắp đồ ăn cho Hiên nhi, đều là món nàng tự tay làm.
– Ăn thật ngon, mẫu thân, Hiên nhi thích ăn tôm nhất.
Trong mắt Tiểu Hiên nhi tất cả đều là tươi cười đáng yêu, vẻ mặt hạnh phúc ngây thơ nói. Nha hoàn hầu hạ Hiên nhi bóc vỏ tôm sạch sẽ rồi mới bỏ vào bát cho cu cậu. Trong miệng bé đầy thức ăn, ăn rất ngon miệng. Mộ Dung Thư thấy thế thì vô cùng vui vẻ.
Vũ Văn Mặc mỗi một món đều tỉ mỉ dùng qua rồi mới dùng thêm một ít ở những món mình thích.
Trước kia Tạ Nguyên và Vũ Văn Hạo chưa từng ăn qua đồ ăn Mộ Dung Thư làm cho nên đều không mấy chú ý. Bất quá người đã ăn hầu hết các món ngon trong thiên hạ như họ, ăn qua vài món, cũng phát hiện có hai ba món tương đối hợp khẩu vị, cũng ăn nhiều hơn vài miếng.
Mộ Dung Thư ở một bên vừa ăn, vừa quan sát những món ăn hai người gắp nhiều hơn vài đũa và thái độ khi đó của bọn họ. Nguyên bản trong lòng nàng vẫn còn đang đánh cược, dù sao đêm nay nguyên liệu nấu ăn ít hơn, nàng cũng chỉ là tận dụng mấy thứ còn dư lại mà làm ra ba món ăn bình thường, hơn nữa ở đây cũng có người đã từng làm, chỉ là cách làm của nàng khác họ mà thôi. Giờ nhìn thấy những món mà họ ăn nhiều nhất cũng là món do nàng nấu, Mộ Dung Thư mới thở ra nhẹ nhõm.
– Nếu bản điện đoán không sai, hẳn hai món này là vương phi làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-lam-vuong-phi-that-sung/chuong-269.html.]
Vũ Văn Hạo chỉ vào tôm chưng tỏi bằm và cà tím sốt tương nói với Mộ Dung Thư. Hai món ăn này cách làm hơi đặc biệt, khác với ngày thường hắn vẫn ăn.
Nghe vậy, Mộ Dung Thư khá kinh ngạc, không ngờ hắn chỉ ăn qua hai cái đã có thể nhận ra! Kỳ thực, nàng cũng không hề nắm chắc đồ ăn mình làm có thể so với đầu bếp chuyên nghiệp, cho nên khi Vũ Văn Hạo nói thẳng ra, nàng chưa hoàn toàn loại trừ được có chút kinh ngạc.
– Vốn ta cũng tưởng chỉ có hai món này, nhưng nếu ta không đoán sai, chén canh này cũng là xuất từ tay vương phi.
Tạ Nguyên đang uống canh, hơn nữa hắn còn tỉ mỉ thưởng thức vài ngụm rồi mới lên tiếng.
Vũ Văn Mặc kinh ngạc nhìn về phía hai người, nói:
– Các ngươi chưa bao giờ ăn qua đồ ăn Thư nhi làm, lại có thể đoán chuẩn xác như thế!
Hắn cũng phải ăn qua từng món từng món rồi mới đoán.
– Ta cùng với thái tử điện hạ thường xuyên ở Vương phủ ăn cơm, trong Vương phủ mấy đầu bếp đó ưa làm món gì, hương vị cụ thể ra sao, ta vô cùng rõ ràng. Mà ba món này lại không giống. Có thể đoán được, cũng không có gì lạ.
Tạ Nguyên một bên ăn canh một bên cười nói.
Mộ Dung Thư nhịn không được cười nói:
– Thái tử điện hạ và Hầu gia đoán không sai.
Vũ Văn Hạo và Tạ Nguyên nghe vậy, trong lòng đều kinh ngạc. Mộ Dung Thư đến tột cùng là nữ tử ra sao? Đã nhiều lần khiến người khác ngoài ý muốn, lại còn có tay nghề nấu nướng tốt như vậy!
– Hầu gia cảm thấy tay nghề của ta thế nào?
Mộ Dung Thư khẽ cong khóe miệng, nhẹ giọng hỏi.
Tạ Nguyên là người thông minh bực nào, thấy trong mắt Mộ Dung Thư lấp lánh, đã biết nàng có tính toán, lập tức đôi mắt đào hoa loé lên, trả lời:
– Có thể nói không thua gì đầu bếp chuyên nghiệp, tuy nhiên cách chế biến của vương phi và đầu bếp bình thường có chỗ khác nhau, vì vậy hương vị cũng ngon và lạ miệng hơn.
– Mấy món này đều thiên về sự thanh đạm, những món trước kia Thư nhi làm so với ba món này ngon và độc đáo hơn nhiều. Bổn vương cũng khen không ngớt.
Vũ Văn Mặc cũng lập tức mở miệng dành cho nàng tán thưởng cực cao, hắn hi vọng sau này thường xuyên được ăn đồ ăn nàng làm.
– Đúng, đúng, đúng. Hiên nhi cũng thích nhất đồ ăn mẫu thân làm! Ăn quá ngon. Hiên nhi ăn mà bụng hết chỗ chứa đây ạ.
Tiểu Hiên nhi cuồng gật đầu, trong miệng nhỏ hồng nộn còn nhai đồ ăn.
Trong lòng Mộ Dung Thư đã sớm có tính toán, nghe được Tạ Nguyên nói như vậy thì trả lời:
– Ta có khoảng một trăm món như thế, mỗi món đều có cách làm vô cùng đặc biệt, tựa như ba món trước mắt này. Cà tím xốt tương, tuy rằng hầu như đầu bếp nào cũng biết làm, nhưng cách làm của ta không giống họ. Trước bỏ một lớp đậu tương vào dưới đáy nồi, cà tím bỏ một bên, cho gừng tươi, nước tương, muối và nước, dùng lửa lớn đun sôi rồi sau đó để lửa nhỏ nấu chín nhừ, sau đó cho thêm gia vị vừa ăn, bắc xuống rắc tiêu, rải một lớp hành phi lên trên. Vì vậy nhìn qua màu sắc bắt mắt, ít dầu mỡ, vừa mềm lại ngọt tự nhiên, cay nồng. Ngoài ra còn có tác dụng chữa bệnh, có thể giảm đau sát trùng, giải độc, tốt cho dạ dày.
– Còn món tôm chưng tỏi bằm này cũng rất tinh tế, tôm lột sạch để ráo rồi mới mang đi chế biến, nếu không nắm được bí quyết thì thịt tôm sẽ bị mềm, mất hết hương vị. Về phần canh gà nấm hương có tác dụng bồi bổ cơ thể, ích khí bổ máu, sinh âm bổ thận, giúp khí huyết lưu thông, trị chứng tiêu khát, thần kinh suy nhược, đau lưng mỏi gối, hay mộng mị mất ngủ, trẻ con và phụ nữ có thai đều có thể dùng.
Mộ Dung Thư nhỏ nhẹ giảng giải, nàng muốn cùng Tạ Nguyên hợp tác, mà điều chính yếu đó là ngon miệng, bổ dưỡng! Người thời đại này còn chưa nghĩ đến chuyện này, mà làm cách nào phối hợp các món ăn để mang lại tác dụng bồi bổ cơ thể giúp cho việc trị bệnh thì dân chúng và người của các tửu lâu cũng không rảnh đi nghiên cứu. Riêng người muốn khai phá thị trường, chỉ cần có ý tưởng nhất định sẽ thành công. Nàng nói nhiều như vậy là muốn hấp dẫn sự chú ý của Tạ Nguyên.
Tạ Nguyên lập tức đoán được ý tưởng của Mộ Dung Thư, hai mắt sáng lên, nói:
– Vương phi nghĩ rất hay!
Nghe hắn nói như vậy, Mộ Dung Thư lập tức yên tâm. Vũ Văn Mặc và Vũ Văn Hạo cũng đều đoán được mục đích của Mộ Dung Thư, nhưng mà, nàng có tâm tư sâu sắc như thế, so với nam tử còn sâu sắc hơn mấy phần!
– Như vậy vương phi sẽ cung cấp sách dạy nấu ăn và cách chế biến. Ta chịu trách nhiệm thu xếp mở một gian tửu lâu.