Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 96: Nghĩ Cách Để Được Ăn Lẩu
Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:55:45
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ , nhưng Thạch chưởng quỹ cứng rắn phân phó ngoài. Thạch chưởng quỹ còn riêng tư tìm chuyện, yêu cầu dạy bảo thật cho thuyết thư của Trà Vận Hòa, việc cho lệ, càng khiến Diệp chưởng quỹ vui.
Chu Thịnh Hồi chẳng hề để tâm. Khi Ô Hoa Linh chỉ là một kẻ nửa đường xuất gia, kiến thức nửa vời, sự khinh thường và bất mãn trong lòng đạt đến đỉnh điểm.
Một kẻ như mà cũng mưu đồ bắt dạy, hơn nữa Trà Vận Hòa cũng lớn bằng Thiên Hạ quán. Hắn luôn cảm thấy đang tự hạ thấp phận khi đến chốn , thế nên đối đãi với Ô Hoa Linh và Diệp Úc Vu vô cùng hời hợt.
Chỉ là vốn quen thói giả tạo mặt khác, Diệp Úc Vu vẫn phát hiện sự lười biếng tiêu cực của .
Chẳng bao lâu , chiếc nồi nàng nhờ thợ rèn đúc xong.
Nói là nồi, thực chất nên cái nồi hình dáng tương tự như cái đỉnh, chỉ điều nó hình tròn.
Nàng thông qua hệ thống tìm kiếm trong não bộ để tham khảo, cộng thêm một chút ý tưởng nhỏ của riêng , khi vẽ xong bản vẽ thì đưa cho thợ rèn xem. Sợ bọn họ hiểu, nàng còn đặc biệt giải thích thêm một chút.
Cái đỉnh chia hai tầng , tầng đương nhiên là dùng để nấu, tầng dùng để đặt than lửa.
Để ngăn mặt bàn đốt hỏng, đáy cùng bao đế, còn tầng thì thêm hỏa môn (cửa nhóm lửa). Trên hỏa môn khảm các vòng tròn nhỏ để tiện cho việc đóng mở, cũng là để ngăn nhiệt khí tản , giúp than dễ dàng hơn.
Tất nhiên, đáy cùng sẽ đục vài lỗ nhỏ để thông khí.
Mà tầng , nàng còn đặc biệt tham khảo loại nồi uyên ương hiện đại, chia hai nửa. Chỉ là kiếm ớt cà chua, hiện tại lẽ chỉ thể ăn một loại nước lẩu mà thôi.
Nghe còn loại nồi chín ngăn (cửu cung cách), nàng ở hiện đại còn từng thử qua . Tuy nhiên, nếu chiếc nồi cổ đại chế tạo thành công, nàng sẽ bảo thợ rèn cho nàng một cái chín ngăn.
Diệp Úc Vu cầm chiếc nồi mới , trong tình trạng còn thành công , nàng quyết định tự dùng thử . Nếu vấn đề gì, lúc đó sẽ đúc thêm vài cái, để của thư tứ đều nếm thử.
Hiện tại là mùa thu, thời tiết chuyển lạnh, lá cây phố dần chuyển sang sắc vàng.
Đợi đến khi trời lạnh thêm chút nữa, vây quanh một chỗ ăn lẩu thì thật ấm áp và thoải mái bao!
Vì nồi mới, nàng thể chờ đợi thêm mà nếm thử ngay tại tiểu viện của .
Trong viện chỉ nàng và Họa Bình cư trú. Họa Bình khi Diệp Úc Vu giới thiệu cũng nảy sinh hứng thú nồng nhiệt với cách ăn .
Ban đầu nàng chỉ định tự thử nghiệm trong tiểu viện, nhưng đột nhiên nhớ tới Thanh Minh mỗi ngày khi đóng cửa tiệm đều cô đơn ( hề) ở một gác mái, nàng liền thuận tay mời đến viện của họ ăn Cổ đổng canh.
Thanh Minh thì Cổ đổng canh, dù thứ cũng chỉ lưu hành trong giới quý tộc, cũng từng ăn qua vài , mấy mặn mà, đa phần là ăn mùa đông.
hiếm khi Diệp Úc Vu mời, tự nhiên đồng ý.
Đây đầu tiên Kỳ Cánh Việt đến viện t.ử . Cái cây trong viện nàng lá rụng vàng, nụ hoa cũng rơi rụng hết.
Lá và cánh hoa rụng đầy đất, thơm, đến trong viện ngửi thấy mùi hương .
Diệp Úc Vu cùng Họa Bình quét lá trong viện sang một bên. Kỳ Cánh Việt để hai nữ t.ử động tay, liền tự bê bàn đá đặt giữa viện.
Vị trí cực , thể thấy cửa và lối nhỏ lát gạch xanh, lá rụng từ cái cây nơi góc tường cũng sẽ bay tới chỗ họ.
Diệp Úc Vu dùng nước sôi trụng nồi một lượt để tiêu độc, đó lau khô đặt lên bàn đá.
Kỳ Cánh Việt ăn Cổ đổng canh vài , nhưng từng thấy cái lò nào hình dáng thế , tò mò bên cạnh trái ngó , sờ sờ mó mó. lúc Diệp Úc Vu từ trong bếp cầm thức ăn chuẩn xong tới.
Nàng đặt thức ăn lên bàn, đưa tay vỗ bàn tay đang " loạn" của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-co-dai-ta-viet-tieu-thuyet-gay-sot-ca-thien-ha/chuong-96-nghi-cach-de-duoc-an-lau.html.]
“Tay rửa sạch ?”
Lúc Kỳ Cánh Việt hiếm khi lộ vẻ ngây ngốc, mu bàn tay đ.á.n.h cũng chẳng bận tâm, mắt vẫn cứ chằm chằm cái đỉnh.
“Yên tâm, tự nhiên là rửa .”
Diệp Úc Vu cũng quản nữa, nàng đổ nước dùng xương ninh kỹ phần của đỉnh.
“Đây là…?” Người bản địa cổ đại như Kỳ Cánh Việt từng thấy “trận thế” bao giờ.
Diệp Úc Vu trả lời , thấy nước sôi nổi bọt mới bỏ rau xanh và thịt , gọi Họa Bình.
Họa Bình rửa tay xong liền đến bàn đá, ba cùng xuống.
“Đây chính là Cổ đổng canh ?” Trong mắt Họa Bình đầy sự mong đợi, “Nghe đây là món các quý tộc thích ăn, hôm nay coi như nô tỳ thơm lây cô nương !”
Diệp Úc Vu còn kịp gì, Kỳ Cánh Việt đột ngột lên tiếng: “Quý tộc cũng thích ăn cái lắm .”
Kỳ Cánh Việt cũng coi như đúng, Cổ đổng canh xuất hiện ở triều đại lâu. Ban đầu Cổ đổng canh phát hiện trong các buổi tế lễ, do thời tiết lạnh, rau củ và các loại thực phẩm thể luôn đặt trong nồi để giữ nóng, khi ăn thì gắp .
đa phần vẫn là luộc nước lã, vị gì thì thêm chút muối hoặc chấm chút giấm và nước tương, ăn vài là ngán, chẳng gì mới mẻ.
Tuy nhiên Kỳ Cánh Việt những thứ Diệp Úc Vu đang loay hoay thì thấy khá mới lạ. Nghe nước dùng xương cũng ninh một hai canh giờ .
“Làm quý tộc thích ăn Cổ đổng canh?”
“Bí mật, dù chính là .” Kỳ Cánh Việt mang bộ dạng ăn đòn, mỉm đấu khẩu với Diệp Úc Vu.
Vừa trò chuyện, Diệp Úc Vu là đầu tiên phát hiện rau chắc là chín, nàng gắp lên một lá rau : “Để thử độc , hai đừng ăn vội. Nếu một tuần mà c.h.ế.t, chứng minh cái nồi thể ăn .”
Trước khi bọn họ kịp phản ứng, nàng ăn miếng rau .
“Cô nương, đừng, để nô tỳ thử .” Họa Bình ngăn cản kịp.
Kỳ Cánh Việt cũng mới định thần , hiểu ý đồ của Diệp Úc Vu: “Ta hôm nay tự dưng nàng đại phát từ bi mời ăn cơm, hóa là nàng sợ khi thử độc xong, nàng đột ngột c.h.ế.t , Họa Bình một cách nào xử lý tàn cuộc !”
Hắn chút tức giận, cảm thấy lợi dụng, nhưng lo lắng nhiều hơn.
Diệp Úc Vu quả thực ý , chủ yếu là thử cái nồi . Theo lý thì sẽ vấn đề gì, nhưng chẳng sợ vạn nhất .
Họa Bình thấy nàng ăn rau xong cuống quýt thôi, đang định gắp rau thì Diệp Úc Vu gạt đũa xuống.
“Đừng vội, đó ư?!” Giây tiếp theo dứt lời, nàng liền trợn trắng mắt, bộ dạng như sắp ngất xỉu.
Hai bên cạnh cuống cuồng định đỡ lấy nàng, mắt nàng khôi phục bình thường, ha hả: “Không hổ là ! Ngon thật đấy! Ngay cả rau xanh cũng ngon thế !”
Hai trêu đùa, Họa Bình tức giận kêu lên một tiếng: “Cô nương, lừa nô tỳ, nô tỳ sắp dọa c.h.ế.t !”
“Ha ha, xin nhé Họa Bình, một tuần trôi qua lâu . Ta thấy bầu khí của hai nghiêm trọng quá, cũng nhận thời gian qua lâu nên mới nhịn trêu hai một chút.” Diệp Úc Vu lập tức gắp thêm một đũa nồi.
“Ngon thật mà, hai mau ăn , lát nữa nấu nhừ quá sẽ ngon .” Diệp Úc Vu ăn rau hạnh phúc híp mắt , nước mắt suýt chút nữa thì rơi . Đã bao lâu chứ! Cảm giác như ngày dài bằng năm.
Chính là cái hương vị và cảm giác ! Thật sự lâu lắm ăn lẩu!
Không , nhất định nghĩ cách kiếm nồi cay! Không nồi cay thì linh hồn! Tuy nàng ăn cay, nhưng điều đó ngăn cản việc nàng thích ăn cay!