Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 287: Đàm Phán Điều Kiện
Cập nhật lúc: 2026-05-04 23:20:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế dù cũng là cửu ngũ chí tôn, nàng thể đương trường phản kháng, chỉ thể với Hoàng đế trở về suy nghĩ thật kỹ.
Tất cả những thứ đều là kế hoãn binh, Diệp Úc Vu đương nhiên thỏa hiệp như , thành với một nam nhân quen khác.
Thẻ đ.á.n.h bạc duy nhất hiện tại của nàng chính là một tầng phận khác của , Hoàng đế càng để khác , nàng càng thể lợi dụng điểm .
Cho nên nàng nhân cơ hội , đem một phận khác của bại lộ mặt trong thiên hạ.
Cho dù là Hoàng đế cũng cách nào ngăn cản phận của nàng truyền bá ngoài một cách nhanh ch.óng.
Cho nên qua một ngày, tất cả gần như đều , Hoàng đế lúc đại để cũng hiểu giấu giếm nổi phận của Diệp Úc Vu nữa .
“Ngươi gì?” Hoàng đế xuyên qua bức bình phong thần tình của nàng, nhưng Diệp Úc Vu cúi đầu, Hoàng đế thế nào cũng rõ.
Diệp Úc Vu để lộ cảm xúc của ngoài, mà là bình tĩnh đàm phán điều kiện với Hoàng đế: “Bệ hạ, thần chỉ một vị quan , chứ thông qua việc gả cho , để kết thúc giá trị của ?”
“Gả cho cũng thể thực hiện giá trị của ngươi, trẫm cũng sẽ cách chức quan của ngươi, ngươi vẫn thể giống như đây.”
“Không giống .” Nàng lẩm bẩm .
Nếu là đây dám chuyện với Hoàng đế như , phỏng chừng Hoàng đế sớm nổi trận lôi đình , cho dù là bây giờ trong lòng Hoàng đế cho dù nộ ý, cũng là cố nhịn phát tác.
“Bệ hạ ngài chẳng qua là những năng lực của thần, cớ cứ cố chấp để thần gả cho , nếu thật sự gả cho , tinh lực của chia một nửa, xử lý việc nhà, thời gian hiện tại của vốn dĩ ít ỏi, nhiều chuyện đều bận xuể, ngay cả thoại bản mà nhiệt ái nhất đây, cũng chỉ thể rút thời gian từ trong trăm công nghìn việc để . Ta cách nào tưởng tượng nếu thật sự gả cho còn thời gian gì để những chuyện nữa.”
“Sao thể? Trẫm tự nhiên sẽ để hoàng t.ử của ngáng chân ngươi!”
Diệp Úc Vu thở dài một , Hoàng đế vẫn hiểu ý của nàng a. “Thời đại nữ t.ử đều là bất do kỷ, cho dù bây giờ cho phép nữ t.ử lên học đường, cho phép nữ t.ử quan, nhưng bản chất đổi gì, nếu thật sự gả cho , , cũng sẽ nhiều bất do kỷ, vì những chuyện mà ngáng chân , Bệ hạ, thần dừng bước tại đây, thần còn nhiều chuyện .”
Đây là đầu tiên Diệp Úc Vu thẳng kiêng dè “dã tâm” của với Hoàng đế.
Hoàng đế xong vì đó mà chấn động.
“Ngươi ngươi đang gì ?” Hoàng đế vỗ mạnh ghế.
Diệp Úc Vu một chút cũng dọa sợ.
“Thần vẫn luôn đang gì.” Nàng quân cờ, cũng cầm cờ chúa tể quân cờ, nàng thì bàn cờ, bàn cờ thể định quy tắc.
Nàng quân cờ bên nào thắng thì chính là bên nào thắng, hơn nữa còn thể bất cứ lúc nào dựa bản liền thể lật tung bàn cờ của bộ chiến cuộc.
Đương nhiên những lời nàng vạn vạn thể rõ thẳng thừng với Hoàng đế.
Sau đó bọn họ nhiều.
Người bên ngoài thấy, chỉ thấy khi mặt trời sắp lặn, Diệp Úc Vu từ trong phòng .
Không ai đó bọn họ gì.
“Bệ hạ, rời .”
Cửa phòng đóng bao lâu, trong bóng tối đột nhiên xuất hiện một , giọng nam giống như dòng sông băng lạnh lẽo vô hình.
Hoàng đế chống đầu , nhắm mắt , trong đầu ngừng nhớ những lời Diệp Úc Vu . “Diệp Úc Vu, đừng để trẫm thất vọng về ngươi!”
Diệp Úc Vu trở về Diệp phủ bao lâu, trong viện của nàng đột nhiên xuất hiện một bóng dáng.
Men theo ánh trăng trắng ngần trời rõ khuôn mặt của , hóa là Kỳ Cánh Việt lâu gặp khi cùng trở về Biện Kinh.
“Nàng và ông chuyện ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-co-dai-ta-viet-tieu-thuyet-gay-sot-ca-thien-ha/chuong-287-dam-phan-dieu-kien.html.]
Diệp Úc Vu trong nháy mắt hiểu “ông ” mà là ai, nhưng nàng trả lời.
Kỳ Cánh Việt sự cố kỵ của nàng: “An tâm, xung quanh đây đều là của , ai tới tìm nàng.”
Đối với điểm Diệp Úc Vu vẫn khá là tin tưởng , thế là nàng gật gật đầu: “Chúng nhiều.”
Kỳ Cánh Việt thở dài một : “Tất cả những thứ đều là do ông mưu tính, ông dường như đoán nàng sẽ dùng cách để giãy giụa, thế là mượn thế để chính nàng bại lộ phận, lấy đó để nàng lời thật lòng, củng cố lòng trung thành của nàng đối với Cẩn triều.”
Diệp Úc Vu tự nhiên cũng chút mánh khóe của ở mặt Hoàng đế đủ xem, nhưng: “Mục đích đạt là ?”
Kỳ Cánh Việt sửng sốt, Diệp Úc Vu vẻ mệt mỏi đột nhiên : “Nàng ở đây vui vẻ ?”
Diệp Úc Vu đột nhiên trầm mặc , thực kể từ khi từ biên quan trở về Biện Kinh, nàng phát hiện cục diện của Biện Kinh xảy sự đổi lớn, nàng còn cách nào nhẹ nhõm như đây nữa.
“Đây là điều bắt buộc trải qua.”
“Nếu thể để nàng ẩn danh đổi tính vui vẻ hạnh phúc sống qua một đời thì ? Hoặc là để nàng quốc gia khác sống những ngày tháng ...”
“Vậy càng sẽ vui vẻ, ở đây còn nhiều bách tính Cẩn triều như , thể mặc kệ bọn họ vẫn luôn sống cuộc sống nước sôi lửa bỏng.”
Nếu biên quan là kế mưu và mưu lược của Hoàng đế, thì Diệp Úc Vu thừa nhận ngài thành công , khi kiến thức qua cuộc sống của bách tính tầng ch.ót, nàng hiểu việc khoanh tay .
Trước đây nàng hiểu, vì nguyện ý đưa hy sinh, bây giờ nàng hiểu , cho nên nàng chút gì đó.
Nghe xong lời của nàng, Kỳ Cánh Việt bật .
“Ta mục đích cuối cùng của nàng là gì, nhưng nghĩ, bây giờ mục tiêu của chúng hẳn là giống .” Kỳ Cánh Việt đột nhiên như .
Cuộc trò chuyện của bọn họ cũng kéo dài bao lâu, Kỳ Cánh Việt chỉ để một câu liền rời .
Hắn : “Có bất kỳ khó khăn gì thể tới tìm .”
“Mục đích? Ta đều mục tiêu thực sự của là gì?” Lại thể phán đoán bọn họ bây giờ đang cùng một sợi dây chứ?!
Đêm nay định sẵn là một đêm ngủ.
Bạch Tôn Nguyệt ngoài ý bắt gặp Kỳ Cánh Việt tới tìm Diệp Úc Vu.
Thấy Diệp Úc Vu vẻ gì là thương, lặng lẽ rời , ai từng tới.
Mà phận thật sự của Diệp Úc Vu nhanh liền truyền khắp bộ triều đường.
Đông đảo đại thần ai là khiếp sợ.
“Diệp Úc Vu chính là Vô Minh? Thật giả ?”
“Còn thể giả, nàng đích thừa nhận, hơn nữa còn là thừa nhận ở Đại Lý tự, thể giả ?”
Vài quan viên vặn đang tụ tập ăn uống trong t.ửu lâu, thấy tin tức mặt mỗi đều là sự kinh ngạc.
“Thảo nào, thảo nào Bệ hạ ưu ái nàng như , hóa sớm phận của nàng , còn cho phép nữ t.ử quan, đều là vì trải đường cho nàng !”
“Không ngờ, chúng vẫn luôn tưởng Vô Minh là nam t.ử, ai ngờ nàng là nữ t.ử! Một nữ t.ử sự uyên bác như ! Thật sự là kinh ngạc a!”
Không trách bọn họ cho rằng Vô Minh là một nam t.ử, từ xưa đến nay nữ t.ử ít khi sẽ những sách vở như , còn những thứ cần nhiều sách vở mới thể đó, một thậm chí ngay cả văn nhân thợ thủ công đương triều cũng cách nào nghiên cứu chế tạo .
Cho nên Vô Minh chính là nhất nhân xứng đáng của Cẩn triều.