Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 250: Giải Quyết Lưu Dân
Cập nhật lúc: 2026-05-04 23:19:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
kỳ lạ là, năm nay tại Bạch Tôn Nguyệt dấn nguy hiểm tiến trong hai nước xúi giục hai nước đ.á.n.h , đó ngư ông đắc lợi đem đất đai của hai nước cướp đoạt về?
E rằng suy nghĩ khác chứ?
Nhiều đều hiểu dụng ý của Cẩn quốc.
Bọn họ đem đất đai vốn dĩ trong tay phú quý hào bộ thu hồi .
Sau đó dựa theo nông hộ đăng ký đem đất đai chia cho bọn họ theo đầu .
Đất đai đủ, còn để bọn họ khai phá vùng đất hoang mới.
Điều khiến bách tính của tiểu quốc đây vui mừng khôn xiết, bọn họ cũng ngờ tới nhà thể đất!
Trước đây những mảnh đất đều quý tộc hào nắm c.h.ặ.t trong tay, bọn họ chỉ thể đến trang viên của những mưu sinh, nhiều việc nhà nông như chỉ đ.á.n.h, ngay cả đồ ăn cũng chỉ ăn một bát cơm, đừng đến no ấm, mỗi ngày sức lực việc coi là tồi , miễn cưỡng dựa chút cơm duy trì mạng sống.
Cho nên những đều gầy gò ốm yếu, ngay cả mặt cũng xám xịt một chút ánh sáng cũng .
Diệp Úc Vu theo Tô Vọng Ngôn và Bạch Tôn Nguyệt cùng thành, bách tính thấy phần lớn đều là như , mà trong lòng nàng chua xót.
cáo thị mới , mỗi đều thể chia ruộng đất, mặt những lập tức nở nụ hân hoan.
Cả khuôn mặt đều rạng rỡ, nhất thời trong ngoài thành tiếng vui mừng từng dứt, là ý hỉ khí dương dương.
Diệp Úc Vu trong xe ngựa đều thể thấy nhiều bách tính đang vui sướng cuối cùng cũng đất thể trồng trọt !
Đến mức khi thành lâu liền nhận sự chào đón nồng nhiệt của bách tính hai bên đường.
chỉ những mảnh đất vẫn là đủ, Diệp Úc Vu lòng để biên thùy đều trồng đầy lương thực, triệt để giải quyết vấn đề no ấm, còn để những lương thực bán đến các nơi khác!
Có quyết tâm , Diệp Úc Vu cùng Tô Vọng Ngôn thương lượng, khuyến khích bách tính mới thu nạp đến U Châu khai khẩn đất hoang trồng trọt.
Bách tính của hai quốc gia đây, rõ ràng vấn đề no ấm đều giải quyết , sinh đẻ.
Ở nơi lạnh giá khắc nghiệt dân thế mà đông hơn bách tính U Châu.
Vừa U Châu nhiều đất, ngược thể để bọn họ khai khẩn, đến lúc đó sẽ trồng Thổ đậu và Hồ ma.
Tô Vọng Ngôn tự nhiên là đồng ý, thế là ban bố cáo thị.
Vừa mới hạ lệnh bao lâu, thế mà một ai hưởng ứng, suy cho cùng ai nguyện ý rời khỏi quê hương của đến một nơi lạ nước lạ cái trồng trọt, mặc dù bây giờ là bách tính của Cẩn quốc, nhưng bọn họ vẫn chuyển biến tư tưởng, một thậm chí còn quốc gia đổi chủ .
Có những cứ sống ở nơi hẻo lánh trong núi, trồng một mẫu ba phần đất đó, miễn cưỡng sống qua ngày.
Nếu của quan phủ cưỡng chế bắt những đều nhận hộ bài mới mới thể nhận đất mới trồng trọt, e rằng những còn ở trong thôn trang cách biệt với thế giới bên ngoài.
Chính là bởi vì nông hộ đây đất hoặc đất cướp ruộng, lúc mới nguyện ý rời khỏi quê hương.
Suy cho cùng U Châu thì còn đất thuộc về nữa, là khai khẩn đất hoang, nhưng cuối cùng sẽ còn .
Tuy nhiên nghĩ như .
Một hán t.ử tên là Vương Tú cáo thị mới dán trong thành, quan binh bên cạnh mệt mỏi về nội dung cáo thị, trong lòng tính toán.
Ra khỏi thành, đến thôn trang ở ngoại ô, trở về nhà.
Một nữ t.ử bưng thức ăn .
Trong nhà chỉ hai , lão mẫu cách đây lâu c.h.ế.t đói.
Lúc đó trong nhà gạo, thứ gì thể bán đều bán hết , ngờ lúc nương t.ử của chẩn đoán là thai, hai sầu não vô cùng, bọn họ đứa trẻ đến đúng lúc.
Vương nương t.ử liền tìm cơ hội để đứa trẻ c.h.ế.t trong bụng, ngờ lão phu nhân , thế nào cũng chịu, cả nhà chỉ thể đào rau dại ăn, nhưng rau dại dễ đào, cái thôn ăn đủ no , rau dại ven đường đều thể nhắm trúng đào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-co-dai-ta-viet-tieu-thuyet-gay-sot-ca-thien-ha/chuong-250-giai-quyet-luu-dan.html.]
Sau lão phu nhân vì đứa trẻ chào đời, sống c.h.ế.t chịu ăn đồ ăn, cứ để cho con dâu ăn.
Cuối cùng đói đến hoa mắt ch.óng mặt thế mà gieo xuống sông tự vẫn.
Nay trong nhà chỉ hai bọn họ, còn đứa trẻ chào đời trong bụng.
May mà Tô tướng quân của U Châu thành, đem đất đai chia cho bọn họ, còn phát cháo ngoài thành, cũng coi như sống sót.
Vương Tú chằm chằm bát cháo chỉ vài hạt gạo mặt mà ngẩn .
Vương nương t.ử chú ý tới sự bất thường của lúc , mấy ngày nay ốm nghén, nàng đều giường nghỉ ngơi, đất đai trong nhà đều do Vương Tú lo liệu.
“Nương t.ử, suy nghĩ kỹ , chúng U Châu !”
“Cái gì? Tướng công suy nghĩ ? Chúng nếu U Châu , đất đai trong nhà ?”
“Ta hỏi , thể đem ruộng đất cho khác thuê để trồng, chúng sẽ dùng tiền U Châu.”
“Sao suy nghĩ như ?”
“Hôm nay thấy cáo thị mới dán , nếu U Châu khai khẩn đất hoang thì hai năm đầu thể miễn Diêu dịch, hơn nữa quan phủ sẽ tặng hạt giống lương thực cho chúng trồng, chỉ cần chăm chỉ một chút, cuộc sống của chúng sẽ lên thôi.”
Vương nương t.ử hôm nay bờ sông giặt y phục, tự nhiên cũng thấy phụ nữ trong thôn đến chuyện .
Trong mắt bọn họ khi chuyện đều là sự chế giễu, bọn họ ai thật sự tin tân chính , thật sự cần đất đai ở đây mà U Châu khai khẩn đất hoang thì đúng là kẻ ngốc!
Vương nương t.ử lúc đó còn nhớ nụ của mấy đó, cho nên đối với suy nghĩ của Vương Tú tự nhiên là đồng ý.
“Chúng nếu trong vòng hai năm trồng trọt ở đây, mảnh đất sẽ quan phủ thu hồi ! Đến lúc đó chúng đòi để trồng trọt thì khó !” Vương nương t.ử trong lòng e ngại cũng là chuyện bình thường.
“Mấy ngày nay t.h.a.i vị của nàng định, nghĩ , để nàng ở đây, U Châu thăm dò , nếu thành sẽ trở về, nếu thành, sẽ đến đón nàng U Châu.”
“Không ?” Nữ nhân sự kiên định trong mắt nam nhân, nước mắt lưng tròng hỏi.
“Đứa trẻ của chúng sang năm sẽ chào đời , nhà chúng chỉ hai , ruộng đất nhận ít, bản lĩnh gì lớn, chỉ ruộng, bắt buộc suy nghĩ cho đứa trẻ , nương t.ử, để nàng sống cuộc sống ăn đủ no nữa!”
Nữ nhân ngấn lệ gật đầu, “Ta và con ở nhà đợi .”
Ngày hôm Vương Tú đem ruộng cho một hộ gia đình cùng thôn thuê, lộ dẫn.
Trở về nhà thu dọn hành trang gia tài ít ỏi, cáo biệt nương t.ử, lên đường U Châu.
U Châu xa nỡ tiêu tiền xe bò, thế là bộ đến U Châu.
Người giống như chỉ vài hộ gia đình, giống như đều là vì tân chính mà đến.
Bọn họ tập trung đến quan phủ, của quan phủ dẫn bọn họ đến một vùng đất hoang vu.
Thỉnh thoảng giữa lớp bụi đất hoang vu thể thấy vài ngôi nhà nhấp nhô.
“Đây là một mảnh đất mới quan phủ quy hoạch, những ngôi nhà cũng là mới xây, các ngươi phúc, dám thiên hạ , những đến chắc cơ hội .”
Mấy quan gia như một cái, trực giác đến đúng .
Sau đó dặn dò những một chuyện, để bọn họ tự chọn một ngôi nhà để ở, đó liền rời .
Một nhóm vùng đất bao la, trong lòng động lực.
Ngày hôm khi nghỉ ngơi chỉnh đốn , bọn họ cầm cuốc bắt đầu việc .
Bên khí thế ngất trời khai khẩn đất đai, Diệp Úc Vu cũng nhàn rỗi.