Xuyên Về Cổ Đại Ta Viết Tiểu Thuyết Gây Sốt Cả Thiên Hạ - Chương 249: Vùng Đất Mới

Cập nhật lúc: 2026-05-04 23:19:23
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tô Vọng Ngôn rời khỏi trướng, mà mấy vốn dĩ cản trở cũng đưa nhận phạt .

 

Đổng y quan thấy còn gì đó với Tô tướng quân, nhưng Tô Vọng Ngôn ngắt lời.

 

“Mau cứu !”

 

“Rõ, Tướng quân.”

 

Tô Vọng Ngôn chắp tay sang một bên, mà là các quân y cứu chữa cho tướng sĩ.

 

Rất nhanh một mùi m.á.u tanh nồng nặc truyền đến, nhưng giống như y đồ phụ giúp bên cạnh chịu nổi mùi mà sắc mặt xanh mét.

 

Nhiều năm hành quân đ.á.n.h trận, tự nhiên mùi m.á.u tanh ngửi thấy, cảnh tượng thấy còn đáng sợ hơn thế nhiều.

 

Hắn hiếm khi thất thần.

 

Hắn chỉ đang nghĩ Diệp Úc Vu rốt cuộc là một như thế nào, tại thể mang đến nhiều kinh ngạc như .

 

Đầu tiên là Thổ đậu, là y thuật, mỗi thứ đều khiến thể ngờ tới.

 

Mấy tướng sĩ lôi ngoài đ.á.n.h mấy quân côn trong trướng.

 

Phương Chính Đức thấy bộ dạng của bọn họ, nhịn lên tiếng , “Các ngươi a... ?”

 

“Xin Phương Đô úy, đó là chúng nghĩ sai , đây đ.á.n.h mấy côn đầu óc tỉnh táo ?” Người bên cạnh vì cử động vài cái, lập tức đau đến nghiến răng nghiến lợi.

 

, đúng , phương pháp là do một vị đại nhân họ Diệp nghĩ , Thổ đậu ở biên ải cũng là nàng tìm đến cho nông hộ trồng!”

 

“Thật giả ! Thổ đậu mùi vị ngon cực kỳ, chỉ ăn no bụng mà còn dễ bảo quản vận chuyển, hỏa phu mỗi ngày Thổ đậu đó là tầng tầng lớp lớp, chúng từ khi nào thể ăn ngon như ?” Nhắc đến chuyện tướng sĩ bên cạnh tươi rạng rỡ, rõ ràng đối với cuộc sống hiện tại vô cùng hài lòng.

 

“Đừng là chúng , ngay cả bách tính từ khi trồng Thổ đậu xong, đều thể ăn no! Chuyện nếu đặt ở đây, dám nghĩ tới a!”

 

“Nói như vị Diệp đại nhân quả thật là một vị quan !”

 

Vốn dĩ tướng sĩ biên ải đối với quan viên từ Biện Kinh tới đều ấn tượng , thế nhưng Diệp Úc Vu đổi một cách của bọn họ.

 

Phương Chính Đức gì, bọn họ ván giường thao thao bất tuyệt, xác định bọn họ đ.á.n.h gậy nặng, cũng để ý đến bọn họ nữa, mà khỏi trướng tìm Tô Vọng Ngôn phục mệnh .

 

Biên ải mấy ngày nay thái bình, Tiêu Vũ Lan vết thương khỏi chỉ thể ở trong phủ, mà kể từ Diệp Úc Vu đụng Tô Vọng Ngôn thì còn gặp nữa.

 

Bạch Tôn Nguyệt cũng thấy bóng dáng.

 

Kể từ khi Diệp Úc Vu một chuyện đây của "nguyên chủ" từ chỗ Tiêu Vũ Lan, nàng trở nên mất hồn mất vía.

 

Nói là "nguyên chủ", nàng bây giờ đều chắc chắn từ đến nay đều là chính ?

 

nàng rõ ràng nhớ chính là xuyên ngày hôm đó mà?

 

Lẽ nào khi nàng rơi xuống nước não cũng úng nước mà quên mất ký ức đây.

 

Nghĩ đến đây nàng lập tức thở nổi, nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.

 

Nếu thật sự là như thì nàng xuyên đến từ lúc nào, mặc cho nàng vắt óc suy nghĩ cũng nghĩ !

 

Sợ nhất là nàng t.h.a.i xuyên, thì nàng thất bại đến mức nào chứ, xuyên đến cổ đại ngần năm mà chữ vẫn thành thế ? Nàng thực sự sống còn gì luyến tiếc.

 

Điều khiến nàng cảm thấy thể chấp nhận nhất là, nếu thật sự từ đến nay đều là chính nàng, đây theo đuổi Bạch Tôn Nguyệt buông, bám riết lấy y chính là bản nàng?!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-co-dai-ta-viet-tieu-thuyet-gay-sot-ca-thien-ha/chuong-249-vung-dat-moi.html.]

Diệp Úc Vu cảm thấy bầu trời của sắp sập xuống ! Làm cũng tin nữ t.ử kiêu ngạo tùy hứng nuông chiều trong miệng khác là chính !

 

Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là hệ thống tìm kiếm trong đầu nàng, hệ thống tìm kiếm cũng là luôn luôn tồn tại? Hay là khi nàng rơi xuống nước mới xuất hiện?

 

Nàng cảm thấy hẳn là khi rơi xuống nước mới xuất hiện, tại như ? Đương nhiên, nếu nàng sớm hệ thống , dựa lúc nàng còn phát hiện phận thật, sớm thông qua hệ thống nên một phen "đại sự nghiệp" , còn đuổi khỏi phủ với hai bàn tay trắng?

 

Diệp Úc Vu càng nghĩ đầu càng to, dù bây giờ cái gì cũng đổi , cứ sống tiếp như !

 

Đã hạ quyết tâm, nàng bề ngoài vẻ kiên cường bất khuất, thực chất trong lòng chột , nàng phát hiện căn bản dám đối mặt với Bạch Tôn Nguyệt nữa.

 

May mà mấy ngày nay đều thấy bóng dáng y, ngược Tiêu Vũ Lan thường xuyên mang theo vết thương giả vờ tình cờ gặp nàng trong phủ.

 

Diệp Úc Vu trong lòng sáng như gương, nhưng cũng gì, điều khiến Tiêu Vũ Lan trong lòng thầm vui mừng.

 

Cứ như qua một tháng, đột nhiên truyền đến một tin tức, các tiểu quốc xung quanh đ.á.n.h trận nữa.

 

Bởi vì đều diệt quốc .

 

Lúc đó Diệp Úc Vu tin tức vẫn đang ở ngoài đồng ruộng, khi thông tin nhịn chớp chớp mắt, xác nhận thực sự nhầm.

 

Hóa kể từ , Bạch Tôn Nguyệt ba bàn bạc chuyện gì, Bạch Tôn Nguyệt biến mất đó liền lén lút trộn giữa hai nước bắt đầu châm ngòi ly gián.

 

Chưa bao lâu, hai nước sự xúi giục của y bắt đầu chia năm xẻ bảy, tướng lĩnh biên ải thừa thắng xông lên một hạ gục tiểu quốc.

 

Mặc dù cũng thương, nhưng so với chiến trường đây, tổn thất nhỏ .

 

Chưa bao lâu chuyện truyền đến Biện Kinh, Biện Kinh chấn động một phen, lập tức phái đến biên ải luận công ban thưởng.

 

Chỉ là truyền chỉ vẫn đang đường.

 

Mà Tô Vọng Ngôn và Bạch Tôn Nguyệt sớm đặt chân lên lãnh thổ của tiểu quốc biên ải .

 

Tô Vọng Ngôn sự chỉ thị của triều đình, đem lãnh thổ đ.á.n.h chiếm gộp chung trong biên ải, trong tình huống đất đai biên ải ban đầu đổi, đem những vùng đất mới thu nạp bộ thu về tay quan phủ.

 

Theo Quân điền chế mà Diệp Úc Vu đề xuất đó, để bách tính của tiểu quốc ban đầu đến quan phủ đăng ký, lãnh thổ của hai tiểu quốc cộng lớn, tương đương với diện tích đất đai của một châu.

 

Thế là để tiện cho việc quản lý, đành thiết lập một châu phủ ranh giới giữa hai nước.

 

Mà bách tính hai bên liền thể đến đây đăng ký hộ bài mới của .

 

Đối với việc quốc gia đột nhiên diệt vong, một bách tính tự nhiên , nhưng ầm ĩ bao lâu trấn áp xuống.

 

Suy cho cùng bọn họ chỉ là bình dân trói gà c.h.ặ.t, cho dù bất mãn thì ích gì, tuy nhiên phần lớn bách tính tiếp nhận , suy cho cùng quốc gia diệt vong đổi chủ mới đối với bọn họ mà sự khác biệt lớn nào.

 

cũng tổn thất gì, huống hồ mấy năm nay sự vô dụng của hoàng gia, sớm khiến bách tính oán thán ngập trời .

 

Giống như biên ải, đất đai của bọn họ cằn cỗi trồng trọt khó khăn, mặc dù quốc thổ nhỏ, nhưng phát triển kinh tế và biên ải phân cao thấp, bách tính khó giải quyết vấn đề no ấm, chính là một nơi xó xỉnh như đây một quốc gia nào nguyện ý tiếp nhận, ngay cả Đột Quyết cũng chướng mắt.

 

Tuy nhiên bọn họ vẫn chút tác dụng.

 

Đột Quyết dòm ngó Cẩn quốc ngày một ngày hai, thế là sự giúp đỡ của Đột Quyết, tiểu quốc vốn dĩ dựa biên ải, mới thành lập một quốc gia.

 

Chỉ là trở thành vùng đệm tạm thời của Cẩn quốc và Đột Quyết cũng dễ chịu gì, nếu dựa Cẩn quốc, ngày thường thể chút buôn bán, e rằng sẽ càng nghèo khó hơn.

 

Mà biên ải của Cẩn quốc đất rộng thưa, một mặt dựa hai tiểu quốc , một mặt chính là dựa Đột Quyết, mặc dù biên ải lạnh giá khắc nghiệt, nhưng lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, chung vẫn lợi để kiếm, cho nên cứ đến mùa đông Đột Quyết sẽ đến xâm phạm cướp đoạt lương thực của bách tính, thậm chí còn chiếm đất.

 

Vì thế mỗi một năm mùa đông biên ải đều đang đấu tranh với Đột Quyết.

 

 

Loading...