Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 144: Chỉ một ánh mắt ấy, nàng liền đoán ra... (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-10 09:57:11
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Âu Dương Thuần càng cảm thấy bình thường.
Bàng Nghiên đột nhiên hỏi: "Nha tên Thanh Sương , hiện tại còn ở đây ?"
Nhắc đến chuyện , Âu Dương Thuần lập tức quên hết những chuyện khác, mặt lộ chút do dự và chột rõ ràng.
Lúc đó Bàng Nghiên loạn quá mức vô lý, Âu Dương Thuần trong cơn nóng giận đuổi Thanh Sương .
Hắn ngờ Bàng Nghiên sẽ nhận sai chịu thua nhanh như , mà Thanh Sương thì đến giờ vẫn đang ở trong phủ.
Tuy Âu Dương Thuần gì, nhưng đáp án quá rõ ràng. Trong mắt Bàng Nghiên xẹt qua tia khinh thường, suýt chút nữa nhạo thành tiếng.
Quả nhiên, mẫu câu đúng: Lời đàn ông , mười câu thì chín câu rưỡi thể tin, cũng chỉ con ngốc rõ lai lịch mới tưởng là thật.
Trong lòng châm chọc nhưng mặt nàng hề biểu lộ, ngược chủ động : "Nếu Thế t.ử thích thì cứ để nàng ở trong phủ ."
Âu Dương Thuần ngẩn , theo bản năng từ chối: "Không cần..."
"Khó ngài gặp một hợp ý như ," Bàng Nghiên khuyên giải, "Cứ giữ , để nàng giải buồn cho ngài cũng ."
Bàng Nghiên ngoài mặt ôn hòa, trong lòng lạnh. Nàng sớm ngóng rõ ràng, trong thời gian , ả Thanh Sương ít cùng Âu Dương Thuần ngâm thơ đối câu.
Nàng chẳng tâm tư mà bồi Âu Dương Thuần học đòi văn vẻ, loại chuyện cứ giao cho mấy thứ đồ chơi tranh sủng là .
Hai đó còn đối chọi gay gắt, Âu Dương Thuần bất mãn với Bàng Nghiên, giờ thấy nàng thấu tình đạt lý như , ngược chút ngượng ngùng.
"Nàng yên tâm," Âu Dương Thuần do dự một lát, kéo tay nàng nghiêm túc cam đoan, "Nàng là thê t.ử của , trong lòng chỉ một nàng."
Bàng Nghiên nén cơn buồn nôn, lệ cho : "Thiếp mà."
Chuyện Bàng Nghiên và Âu Dương Thuần giảng hòa, yên sống ở Phong Vương phủ tạm thời nhắc tới. Lại Thang Thiền từ Khánh Tường hầu phủ trở về, bỗng nhiên mắc cái tật thất thần.
Thu Nguyệt hầu hạ bên cạnh nhanh phát hiện sự khác thường của Thang Thiền. Sao chủ t.ử hai ngày nay cứ chằm chằm cái kéo nhỏ mà ngẩn ?
Cho đến một ngày, Thang Thiền đột nhiên hỏi nàng một câu.
"Thu Nguyệt ."
Thư Sách
Ánh trăng vằng vặc, Thang Thiền hiếm khi khó ngủ, trở hỏi Thu Nguyệt đang trực đêm bên mép giường: "Ngươi xem, cách c.h.ế.t nào cảm thấy đau đớn ?"
Thu Nguyệt sững sờ, ngay đó sắc mặt đại biến, lập tức quỳ rạp xuống mặt Thang Thiền.
"Phu nhân! Người thể chuyện dại dột a!"
"Ấy, đang yên đang lành, ngươi quỳ cái gì." Thang Thiền dậy kéo Thu Nguyệt lên, "Ta luẩn quẩn trong lòng, chỉ là tùy tiện hỏi chút thôi."
Thu Nguyệt vẫn hồ nghi Thang Thiền. Nàng vội vàng giải thích: "Ta thật sự chỉ thuận miệng hỏi thôi mà, ngươi đừng nghĩ lung tung."
Tìm c.h.ế.t là chuyện cần dũng khí, huống hồ nàng căn bản nhắm mắt thực sự trở về .
Người thiếu niên ngây thơ vô tri, to gan lỗ mãng, việc chỉ dựa một bầu nhiệt huyết cô độc. Còn nàng thì chăng chớ, lo lo , thể ì một chỗ thì tuyệt đối nhúc nhích.
Haizz, thật là một lớn tồi tệ mà...
Thang Thiền cam đoan vài , Thu Nguyệt mới miễn cưỡng an tâm, nhưng từ đó mắc bệnh sợ thấy Thang Thiền cầm kéo. Thậm chí hễ Thang Thiền dùng vật gì sắc nhọn, Thu Nguyệt dù dám giật ngay thì cũng bên cạnh chằm chằm như hổ rình mồi, sợ chỉ cần lơ là một chút là Thang Thiền sẽ xảy chuyện.
Thang Thiền bất đắc dĩ, nhưng đây là rắc rối do lỡ miệng gây , đành tùy ý Thu Nguyệt.
"Phu nhân, Nhị gia về !"
"Hả?" Thang Thiền ngẩng đầu. Giải Tấn công tác cuối cùng cũng chịu về ?
Nàng cửa, bước Giải Tấn, mà là gã sai vặt của – Phủng Nghiên.
"Gặp qua phu nhân." Phủng Nghiên khom dâng lên một chiếc hộp nhỏ, "Nô tài phụng mệnh Nhị gia, đến đưa đồ cho phu nhân."
Thang Thiền mở hộp , bên trong là một miếng ngọc bội hình con ve sầu (ngọc thiền).
"Nhị gia ?"
"Nhị gia còn cung diện thánh, lát nữa mới về ạ." Phủng Nghiên lấy lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-co-dai-quyet-chi-nam-yen/chuong-144-chi-mot-anh-mat-ay-nang-lien-doan-ra-2.html.]
Thang Thiền nhướng mày. Trước khi cung đến gặp nàng một chút cũng thời gian ?
Đã bao lâu mà còn giận dỗi thế .
Phủng Nghiên dường như cũng cảm thấy chủ t.ử quá đáng, lời trong lời ngoài cố vớt vát cho Giải Tấn: "... Đây là quà Nhị gia đặc biệt mang về đấy ạ, Nhị gia dù đến cũng đều nhớ tới phu nhân..."
Thang Thiền : "Được , , ngươi lui xuống ."
Nghĩ đến việc Giải Tấn cũng mới hơn hai mươi tuổi, Thang Thiền tính toán với trẻ tuổi. Chờ Giải Tấn từ trong cung trở về, nàng cầm món quà tặng, thong thả ung dung sang thư phòng tìm .
Lúc cửa, Giải Tấn đang ngay ngắn sách. Thấy nàng bước , chỉ giả vờ bình tĩnh liếc một cái: "Nàng tới gì?"
Thang Thiền cũng vạch trần , nàng giơ miếng ngọc thiền lên, tủm tỉm hỏi: "Đặc biệt mua cho ?"
Thần sắc Giải Tấn nhàn nhạt: "Tiện đường mua đại thôi."
"Thật sự chỉ là tiện đường mua đại?" Thang Thiền nhướng mày, khi Giải Tấn kịp lên tiếng nữa, nàng : "Nói thật ."
Lời đến bên miệng Giải Tấn khựng .
Xong xuôi công việc, đồng liêu cùng rủ mua chút đặc sản mang về nhà. Hai tiện đường dạo qua một khu chợ đồ cổ nổi tiếng ở địa phương.
Khi dạo đến một cửa hàng nọ, Giải Tấn một miếng ngọc bội thu hút sự chú ý.
Miếng ngọc cổ hình con ve sầu, chất ngọc trong suốt ôn nhuận, tạo hình đơn giản phóng khoáng mất vẻ tinh nghịch hoạt bát. Ý nghĩ đầu tiên nảy trong đầu Giải Tấn khi thấy nó chính là: Miếng ngọc hợp với Thang Thiền.
Tiểu nhị bên cạnh thấy ánh mắt Giải Tấn dừng ở ngọc thiền, vội vàng ân cần giới thiệu: "Quý nhân thật mắt ! Miếng ngọc thiền là ngọc cổ ngàn năm, coi là một trong những món đồ lâu đời nhất của trấn chúng , gọi là trấn trai chi bảo cũng quá. Ngài ưng ý nó ?"
Giải Tấn gật đầu: "Gói ..."
Kết quả một nửa, Giải Tấn mới phản ứng , giữa mày thoáng hiện lên một chút ảo não khó phát hiện.
... Sao nhớ tới nàng ?
Mượn cớ công tác xa là nhân cơ hội chỉnh đốn suy nghĩ, kết quả thì , thấy cái gì cũng nhớ tới nàng.
Người căn bản để tâm, chỉ là tự đa tình...
Tiểu nhị đợi nửa ngày thấy lên tiếng, đành nhỏ giọng nhắc nhở: "Quý nhân? Quý nhân?"
Giải Tấn hồn, trầm mặc một lát, cuối cùng vẫn : "Gói , lấy."
Hình ảnh hồi ức đột ngột dừng . Giải Tấn mắt, mím môi : "... Chỉ là cảm thấy sẽ hợp với nàng."
"Thế mới đúng chứ, chuyện thì , ?" Thang Thiền cong mắt , "Cảm ơn , thích."
Ánh mắt Giải Tấn dịu : "Thích là ."
Chóp mũi truyền đến hương thơm nhàn nhạt, Thang Thiền bỗng nhiên ghé sát Giải Tấn: "Chàng tắm gội ?"
Giải Tấn sững sờ, khẽ gật đầu: "Trước khi diện thánh cần chỉnh trang dung nhan."
Thang Thiền , khóe miệng cong lên, khách khí thẳng lên đùi Giải Tấn.
Giải Tấn hoảng sợ, vội vàng đưa tay vòng lấy nàng để đỡ.
Hắn nhíu mày hỏi: "Nàng gì?"
Thang Thiền rúc lòng Giải Tấn, khẽ vòng tay qua cổ , ghé tai thì thầm: "Hôm qua kỳ kinh nguyệt của hết..."
Vành tai Giải Tấn nhanh ch.óng ửng đỏ, yết hầu chuyển động, giọng khàn khàn: "Ban ngày tuyên dâm, trang trọng..."
"Ở cùng đương nhiên cần trang trọng," Thang Thiền cố ý xuyên tạc lời , "Chẳng lẽ trang trọng với khác ?"
"..." Huyệt thái dương Giải Tấn giật giật, nhưng khi nàng cựa quậy lung tung, sợ nàng vững, vô thức siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy eo nàng.
... Thôi , gặp nàng, dường như chỉ còn nước nhận mệnh.
Khóe môi Thang Thiền gợi lên một độ cong xinh .
Chuyện của Bàng Nghiên, nàng còn nghĩ nhiều nữa.
Nghĩ nhiều vô dụng, dù mặc kệ bản đang ở , nàng đều tự tin sẽ sống thật những ngày tháng của .