Xuyên Về Cổ Đại: Quyết Chí Nằm Yên - Chương 117: Ta sẽ tìm mua một cái, chuyển sang tên nàng...
Cập nhật lúc: 2026-01-10 05:42:45
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7KqbvSWQS3
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giai Âm mê man giường, cảm giác duy nhất còn là đôi chân lớp chăn gấm đang nóng rát như lửa thiêu, từng cơn đau đớn truyền đến tận tâm can. Trán nàng lấm tấm mồ hôi lạnh, sắc mặt cùng đôi môi đều trắng bệch, đến cả sức để rên rỉ cũng còn.
Thang Thiền bước nhanh đến bên giường, đưa tay chạm nhẹ trán Giai Âm, sắc mặt lập tức trở nên trầm trọng.
Sốt cao quá.
Nàng lập tức phân phó Thu Nguyệt: "Dùng thiệp của Giải phủ mời Hồ thái y tới, nhanh lên."
Thu Nguyệt nghiêm mặt , xoay việc. Thang Thiền sang tra hỏi Đoạn di nương: "Chuyện là thế nào? Sao tự nhiên phát sốt? Là nhiễm phong hàn ?"
Không lý nào , tiết trời ngày càng ấm áp, chẳng lẽ là cảm mạo phong nhiệt?
"Không do lạnh ạ!" Nước mắt Đoạn di nương tuôn rơi ngừng, "Đêm qua Tam cô nương kêu khỏe, nô tỳ phát hiện điều gì bất thường, liền bảo cô nương nghỉ ngơi cho . Nào ngờ đến ban ngày đột nhiên phát sốt, chỉ một chốc nông nỗi !"
Thang Thiền nhíu mày: "Một chút dấu hiệu cũng ?"
Đoạn di nương chỉ lắc đầu. Thấy nàng nên lời, Thang Thiền liền lệnh: "Gọi tất cả hầu hạ lên đây."
Lúc , Mặc Lan - nha cận của Giai Âm bỗng nhiên dậy, quỳ xuống mặt Thang Thiền dập đầu một cái, đ.á.n.h liều : "Phu nhân! Bệnh của Tam cô nương e là liên quan đến chân của !"
Trong lòng Thang Thiền dâng lên dự cảm chẳng lành: "Chân con bé ? Là vết thương do va chạm mấy hôm ?"
"Bẩm phu nhân," Mặc Lan liếc Đoạn di nương một cái. Từ lúc nàng mở miệng, Đoạn di nương trố mắt kinh ngạc, đó dùng ánh mắt thất vọng và trách cứ nàng . Mặc Lan c.ắ.n môi, bất chấp tất cả tiếp, "Chân của Tam cô nương do va chạm, là do di nương bó chân cho cô nương ạ!"
Cái gì?
Thang Thiền bỗng nhiên xoay , chằm chằm Đoạn di nương: "Ngươi vẫn lén lút bó chân cho Giai Âm?"
Đoạn di nương thấy giấu nữa, đành lóc biện giải: "Phu nhân, con gái nhà thật sự thể bó chân..."
Thang Thiền hít sâu một , nén cơn giận trong lòng xuống.
Là nàng quá lơ là, quá mức chủ quan.
Chuyện truy cứu cũng muộn, quan trọng nhất bây giờ là Giai Âm. Thang Thiền đưa tay xốc chăn lên, tầm mắt hạ xuống, liền thấy đôi chân của Giai Âm rõ ràng bó đến biến dạng.
"Sao đến giờ vẫn còn bó?"
Thang Thiền sai nha lấy kéo sạch tới, cắt bỏ lớp vải bó chân.
Vải cởi bỏ, đồng t.ử Thang Thiền co rụt .
Trừ ngón cái, bốn ngón chân còn của Giai Âm đều bẻ quặp lòng bàn chân. Do nàng xuống giường , bộ trọng lượng cơ thể đè lên những ngón chân bẻ cong đó, khiến khớp xương ngón chân trật và tổn thương, thậm chí còn nổi đầy chai sần.
Kể từ khi bắt đầu giai đoạn "thử khẩn" (bó c.h.ặ.t), Kiều cô cô lẽ vài ngày cởi vải bó chân cho Giai Âm một , rửa sạch sẽ, dùng kim chọc vỡ các nốt chai sần dùng d.a.o gọt , ngâm nước ấm pha t.h.u.ố.c mỡ rửa sạch, đó bó nữa, hơn nữa mỗi đều c.h.ặ.t hơn một chút.
Vì định hình càng nhanh càng , Kiều cô cô tay khá tàn nhẫn. Chỉ vài , vết thương của Giai Âm nghiêm trọng hơn bình thường. Thêm đó thời tiết ấm dần lên, khi bó tiêu độc kỹ, vết thương ủ kín trong lớp vải dày nhiễm trùng nghiêm trọng, hiện giờ mưng mủ, thậm chí bắt đầu dấu hiệu hoại t.ử, m.á.u thịt lẫn lộn, lan sang cả vùng da mu bàn chân cũng bắt đầu sưng đỏ tấy lên.
Thang Thiền nhắm mắt , thảo nào Giai Âm phát sốt, vết thương lớn như , sốt mới là lạ!
Đoạn di nương cũng ngờ đôi chân bó của Giai Âm thê t.h.ả.m đến mức , nhất thời sững sờ tại chỗ, môi run rẩy nên lời.
"Song Xảo! Mau sai mời Trương lão đại phu tới!"
Hồ thái y đó giỏi về nhi khoa, nhưng tình trạng của Giai Âm lúc rõ ràng cần một đại phu am hiểu về ngoại khoa, thậm chí là xương khớp. Thang Thiền y thuật cao minh nhất chính là Trương lão đại phu, ông vốn là quân y từng chiến trường, mấy năm mới về kinh thành dưỡng lão.
Đoạn di nương hồn, Thang Thiền mời đại phu nam đến xem vết thương, sắc mặt đại biến, theo bản năng ngăn cản: "Không , xin phu nhân tam tư! Đôi chân nữ nhi tư mật bao, thể để ngoài..."
"Ngươi mở to mắt mà con gái ngươi xem, nó giường sắp c.h.ế.t đến nơi !"
Thang Thiền lạnh lùng cắt ngang lời Đoạn di nương. Tâm trạng nàng lúc tệ, dù trong lòng hiểu rõ Đoạn di nương chỉ vì lễ giáo phong kiến đầu độc mới những tư tưởng hoang đường về bó chân và trinh tiết, nhưng giờ phút nàng cũng chẳng còn tâm trí mà lo lắng cho cảm xúc của bà .
"Đừng lương y như từ mẫu, thầy t.h.u.ố.c phân nam nữ, cho dù ngươi tin cái bộ dạng hủ nho , thì Lễ Ký cũng 'bảy tuổi nam nữ cùng chiếu', con gái ngươi mới năm tuổi, vẫn chỉ là một đứa trẻ. Trương lão đại phu qua tuổi hoa giáp, để ý nhiều như ."
Đoạn di nương đến câu mới im bặt, dám ho he nữa.
Thang Thiền để ý đến bà nữa, nàng sai hạ nhân mau ch.óng chuẩn nước ấm, rượu mạnh và những vật dụng cần thiết để rửa vế thương.
Đợi khi đồ đạc chuẩn hòm hòm, Trương lão đại phu ở gần Giải phủ hơn tới .
Trương lão đại phu râu tóc bạc phơ, tinh thần quắc thước, tuy qua tuổi sáu mươi nhưng hình cường tráng, chẳng giống già chút nào. Nếu cảnh thích hợp, Thang Thiền thậm chí còn cảm thấy lão nhân gia một thể chấp ba như nàng.
Thang Thiền kể sơ qua tình hình, Trương lão đại phu đầu tiên nàng bằng ánh mắt kỳ quái, ngay đó ngữ khí nhàn nhạt trấn an: "Phu nhân đừng vội, để lão phu xem kỹ ."
Trương lão đại phu lấy một viên t.h.u.ố.c, dùng nước ấm hòa tan bón cho Giai Âm.
Ông giải thích với Thang Thiền: "... Đây là t.h.u.ố.c giảm đau an thần, chút tác dụng gây tê, thể giúp cô nương nhà quý phủ cảm thấy dễ chịu hơn một chút."
Cho uống t.h.u.ố.c xong, Trương lão đại phu chuẩn rửa vết thương cho Giai Âm. Biết Thang Thiền chuẩn đầy đủ dụng cụ, ông chút ngạc nhiên gật đầu.
Giai Âm uống t.h.u.ố.c xong, ý thức càng thêm mơ hồ. Dù , khi Trương lão đại phu rửa vết thương, nàng bé vẫn đau đớn rên rỉ ngừng.
Thang Thiền trong lòng xót xa, gần như đành lòng thẳng.
Những phụ nữ bó chân trong dòng chảy lịch sử đằng đẵng , mấy trăm năm qua rốt cuộc chịu đựng bao nhiêu m.á.u và nước mắt?
Mấy ngàn năm nay, bao nhiêu nữ t.ử quy huấn, bóc lột, chèn ép hãm hại, hóa thành xương khô chế độ phụ quyền?
Đợi khi Trương lão đại phu xử lý xong vết thương cho Giai Âm, Hồ thái y cũng tới.
Nghe Thang Thiền thuật tình hình, Hồ thái y cùng Trương lão đại phu thảo luận một lát kê đơn t.h.u.ố.c.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-ve-co-dai-quyet-chi-nam-yen/chuong-117-ta-se-tim-mua-mot-cai-chuyen-sang-ten-nang.html.]
Thang Thiền lập tức sai cầm đơn bốc t.h.u.ố.c. Hồ thái y : "Đêm nay là lúc hung hiểm nhất, chỉ cần thể hạ sốt thì sẽ còn vấn đề gì lớn nữa."
Thang Thiền gật đầu tạ ơn: "Làm phiền Hồ đại nhân ."
Hồ thái y chắp tay: "Không dám."
Thang Thiền sang hỏi Trương lão đại phu: "Trương lão đại phu, ngài xem qua vết thương chân cô nương nhà , đôi chân của con bé liệu thể hồi phục như cũ ?"
Trương lão đại phu chút ngạc nhiên: "Phu nhân để chân cô nương khôi phục nguyên trạng ?"
Đoạn di nương bên cạnh gì đó, nhưng Thang Thiền liếc mắt lạnh lùng, đành nuốt lời trong.
Trương lão đại phu thấy thế mới hiểu lầm Thang Thiền.
Người đời ngu , thói đời đổi . Mấy chục năm qua, Trương lão đại phu trơ mắt phong khí bó chân ngày càng nghiêm trọng, đặc biệt là kiểu bó "ba tấc kim liên" bẻ gãy xương, rõ ràng là hành vi tàn hại thể, mà cha chẳng mảy may để ý. Trong lòng Trương lão đại phu vô cùng khó hiểu, thậm chí khinh thường.
Ông vốn tưởng Thang Thiền cũng giống như bao khác, bất chấp an nguy của con trẻ, để đứa con thứ chịu tội khổ sở như , hóa bên trong còn ẩn tình khác.
Nghĩ đến đây, biểu cảm của Trương lão đại phu đối với Thang Thiền hòa hoãn hơn nhiều, ông vuốt râu trầm ngâm : "Cô nương nhà quý phủ bó chân lâu, xương cốt định hình, tuổi còn nhỏ, chỉ cần nắn chỉnh cho thẳng thì sẽ nhanh hồi phục thôi."
Thang Thiền thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì phiền ngài."
Thấy phản ứng của Trương lão đại phu, nàng cũng đoán nguyên nhân thái độ kỳ quái của ông ban nãy, nhưng nàng mở miệng giải thích.
Đây cũng coi như là một bài học cho chính nàng.
Dù là việc trong phủ chuyện con cái của di nương, Thang Thiền vẫn luôn quá để tâm, do đó dẫn đến quản lý lỏng lẻo, mới để xảy chuyện Đoạn di nương bằng mặt bằng lòng, gây tai họa .
Nàng gả Giải gia, hưởng thụ những lợi ích mà Giải gia mang , thì dù thế nào cũng gánh vác trách nhiệm tương ứng.
Haizz, rốt cuộc thì lúc tại nàng ma xui quỷ khiến mà gả Giải gia chứ...
ở cái thế đạo , gả nơi khác liệu hơn ?
Thang Thiền khỏi thở dài, lắc đầu xua những suy nghĩ miên man.
...
Trời dần tối, Giải Tấn đạp lên ánh chiều tà trở về phủ.
Thang Thiền cho canh ở cửa, thấy Giải Tấn về liền báo tin. Biết Giai Âm đột nhiên bệnh nặng, Giải Tấn lập tức đến phòng của Giai Âm.
Thang Thiền thẩm vấn xong tất cả hầu bên cạnh Giai Âm, đang uống thấm giọng.
Thấy Giải Tấn đến, Thang Thiền kể đầu đuôi sự việc cho .
Giải Tấn thăm Giai Âm vẫn đang hôn mê xong, chân mày từng giãn , lúc Thang Thiền , nếp nhăn giữa trán càng sâu hơn.
"Cho nên là Đoạn di nương tuân theo lệnh nàng, lén lút tìm bó chân cho Giai Âm?"
"Phải," Thang Thiền gật đầu, " chuyện cũng phần sơ suất."
Thang Thiền thẩm vấn rõ ngọn ngành, Đoạn di nương mượn danh nghĩa mời tú nương, nhưng thực chất là mời bà t.ử bó chân Kiều cô cô phủ.
Nàng thuật tất cả với Giải Tấn, cuối cùng : "Mẹ ruột của con gái , tự xử lý ."
Giải Tấn khựng . Nàng là thê t.ử của , quyền xử lý việc trong hậu trạch, nhưng thấy vẻ mặt mệt mỏi của Thang Thiền, nuốt lời định xuống.
Giống như Thang Thiền, Giải Tấn cũng chọn cách tạm gác việc xử lý Đoạn di nương , đợi Giai Âm qua cơn nguy kịch hãy .
Thư Sách
Cũng may đến đêm khuya, cơn sốt của Giai Âm cuối cùng cũng hạ, đều thở phào nhẹ nhõm.
Thời khắc hung hiểm nhất qua, giờ chỉ còn việc tịnh dưỡng để từ từ hồi phục.
Thang Thiền quan tâm Giải Tấn xử lý Đoạn di nương thế nào nữa, nàng trực tiếp về phòng ngủ. Mãi đến sáng hôm tỉnh dậy, nàng mới từ chỗ Giải Tấn rằng Đoạn di nương đưa đến chùa để cầu phúc cho Giai Âm.
"Cái gì?" Thang Thiền khỏi kinh ngạc, nhịn hỏi, "Dù cũng là ruột của Giai Âm, cứ thế mà đưa ?"
Giải Tấn hiểu ý nàng, nhíu mày : "Không tuân lệnh chủ mẫu, bất kính với chủ mẫu, tự ý chủ khiến cô nương lâm hiểm cảnh, các tội cùng phạt, đây là xử lý nhẹ tay ."
Thang Thiền hỏi: " Đoạn di nương , Giai Âm ?"
Giải Tấn khựng , Thang Thiền một lúc. Thang Thiền nhận điều gì đó, mắt mở to.
"Không nuôi đấy chứ?"
Giải Tấn trầm mặc một lát : "Nàng từng nhắc tới trang trại nuôi ngựa của Trung Quốc Công phủ ở ngoại ô kinh thành, quanh kinh thành cũng những nơi tương tự. Ta sẽ tìm mua một cái, chuyển sang tên nàng."
Thang Thiền im lặng.
Đáng ghét, nàng thế mà đáng hổ mà động lòng.
Không còn cách nào khác, nàng trải sự đời, mà cái giá đưa thực sự quá hời...
"Muốn nuôi cũng ."
Thang Thiền nghiêm túc : " chúng giao hẹn ba điều. Bất kể quản giáo thế nào, cũng can thiệp."
Giải Tấn thầm thở phào nhẹ nhõm, gật đầu : "Đó là tự nhiên."
"Quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy, ngài nhớ kỹ đấy nhé."
Được hứa hẹn, Thang Thiền lúc mới đồng ý: "Đi thôi, thỉnh an Thái phu nhân , chuyện còn bẩm báo cho lão nhân gia nữa."