Xuyên vào truyện 18+, tôi bị bắt làm nữ chính - Chương 63
Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:09:58
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6faokMMrVx
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Anh thề với ?" Tô Trừng với giọng đùa cợt, "Sau nuốt lời sẽ phạt đấy—"
Cô dùng cái để gài bẫy khác, nhưng đây là địa bàn của Giáo đình, ai những cuốn sách cổ và đồ trang trí vô giá .
Ian cúi mắt cô, "Nếu cô , thề với cô."
Tô Trừng nghiêng đầu.
Điều chắc cũng phù hợp với điều kiện để sức mạnh thần quyền phát động.
Tuy nhiên, điều kỳ lạ là, dấu ấn của Thần quyến giả hề nóng lên, nó yên tĩnh phản ứng.
... Có là Thần Giao Ước coi trọng vật tế ? Hay là cảm thấy nội dung của lời thề quá nực ?
Hay là vì đang ở địa bàn của Giáo đình? Và các giáo sĩ đều là tín đồ của Quang Minh Thần?
Hắn thể hoặc đến thu hoạch những ?
Thôi kệ.
Cô vẫn đang trong giai đoạn khám phá sức mạnh của Thần quyến giả, cũng hiểu rằng trong lĩnh vực còn nhiều bí ẩn giải đáp, dù cũng thể từ từ tìm hiểu.
Tô Trừng nhún vai, "Được ."
Nói xong liền nắm lấy tay đối phương.
Những ngón tay thon dài của đàn ông cũng theo đó phủ lên.
Da thịt giữa các ngón tay của mịn màng và tinh tế, vết chai sẹo, như ngọc thạch xông nóng, hổ khẩu dễ dàng ôm trọn cả bàn tay cô.
"Đợi ," Tô Trừng chút hoang mang, " bao giờ cùng khác thi triển ma pháp, thế nào?"
Ian gì.
Anh dùng đầu ngón tay hờ hững lướt qua động mạch đang đập của cô, lướt qua những mạch m.á.u màu xanh nhạt đó.
Xương cổ tay của cô gái bất an xoay tròn, dấu ấn hình cán cân trong lòng bàn tay thoắt ẩn thoắt hiện, che lòng bàn tay.
Anh cố ý vô tình sờ soạng vùng da đó, như xóa dấu vết mà một vị thần khác để .
"Cảm nhận nó."
Giữa hai lòng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, một luồng ma lực dồi dào trào dâng.
Đó là một luồng ma lực thở xa lạ, ẩn chứa một loại nhịp điệu nào đó, một tiết tấu đặc định.
Tô Trừng cảm nhận một lúc, cũng điều động ma lực của , tham gia bản hợp tấu.
"Nhân danh kêu gọi các tinh linh của gió—"
Cùng với lời thì thầm của giọng nữ trẻ tuổi, một luồng khí gầm gừ cuộn lên bên cạnh hai .
Trong tiếng vui của các tinh linh gió, những ảo ảnh màu xanh ngưng tụ thành một dòng sông dài, múa lượn và quấn quanh giữa họ, xoắn ốc bay lên, như một con rồng bay lượn trong mây.
"Xin hãy lắng giọng của , mang đến cho tiếng vọng của con đường phía —"
Những ảo ảnh màu xanh đột nhiên tan biến, hóa thành hàng nghìn sợi gió thể thấy bằng mắt thường.
Chúng nhảy múa và xuyên qua giữa các kệ sách, lướt qua những trang giấy đang lật, lướt qua tóc mai và ngón tay của các giáo sĩ, va chạm những chiếc đèn tường.
Rồi phản hồi tất cả thông tin cho cô.
— Đó là một cảm giác vô cùng, vô cùng tinh tế.
Giác quan của cô vì thế mà mở rộng ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-63.html.]
Một loại liên kết vô hình nào đó kết nối hai bên, khiến cô thấy nhiều động tĩnh mà thường thể bắt .
Sự ma sát của các sợi giấy da, tiếng dầu mực thấm giấy xì xèo, những ký tự các trang giấy cổ xưa ngân nga, như những dây đàn rung động.
Những tia lửa trong lò sưởi nổ lách tách, tro bụi rơi xuống đất phát tiếng sột soạt.
Và khi những đó lật trang sách, tiếng khớp ngón tay cong giòn tan, tiếng cột sống giãn rung động, và cả thở, tiếng m.á.u chảy vang vọng— những động tĩnh nhỏ bé hội tụ thành một tiếng gầm, cùng xông đầu óc cô.
Và cũng kết thúc.
Tốc độ của gió nhanh, chỉ trong nháy mắt rời khỏi phòng sách, xuyên qua những hành lang vắng , cuốn theo lá cây và cỏ vụn lao sân trong.
Cô thấy những giọt sương lăn đầu lá, thấy tiếng gió nhẹ lướt qua cánh hoa, thấy tiếng chim sẻ ngọn cây rỉa lông, tiếng dế trong bụi cỏ nhảy nhót.
Những âm thanh đó đầy tầng lớp, càng ngày càng rõ ràng theo sự truyền của ma lực.
Trong đầu cũng thể dần dần phác họa những đường nét tương ứng.
Những con giun bò trong đất, những loại nấm mọc trong bóng râm, những vườn đang việc bức tường sân bên cạnh— tiếng chuyện, thở và cả nhịp tim của họ, liên tục ùa thế giới cảm nhận của cô.
Tô Trừng chỉ cảm thấy đầu óc bắt đầu trở nên nặng trĩu, những âm thanh hỗn loạn ngày càng nhiều, cô dần dần thể phân biệt nguồn gốc của mỗi loại âm thanh.
Nga
Không.
Không thể kết thúc như .
Cô nghiến răng gắng gượng, phân tích và phân biệt những âm thanh đó.
Vượt qua một sân trong nữa, vài giáo sĩ trẻ tuổi cùng chuyện, một thánh kỵ sĩ tập sự chủ động dậy, rót và bưng điểm tâm cho các bậc tiền bối.
Họ về những chuyện trong thành, tin hôm nay một Thần quyến giả đến, dường như còn là một may mắn Điện hạ Thần Thuần Khiết ưu ái.
Cùng với hành động của họ, quần áo cũng phát tiếng ma sát, sự mềm mại của vải cotton, sự tinh tế của lụa, tiếng va chạm trong trẻo của các món trang sức kim loại.
Còn nhiều hơn nữa— tiếng nước chảy róc rách là những dòng sông ẩn giấu trong da thịt.
Hoặc những tiếng lách cách, vo ve ngắn gọn là các khớp đang hoạt động, là sự va chạm của sụn, màng hoạt dịch và dây chằng, là sự đóng mở của vòi nhĩ, là sự giãn nở và co của các sợi cơ.
Tô Trừng cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
Gáy như rìu c.h.é.m, tất cả các mạch m.á.u đều đập thình thịch.
Cô mắt tối sầm, đột nhiên còn sức lực, như rút hết xương, mềm nhũn ngã xuống.
Ian đưa tay đỡ lấy eo cô.
Cô gái chân vững, một đầu ngã lòng , trán tựa n.g.ự.c .
Bím tóc đen nặng trĩu lướt qua cánh tay , vài lọn tóc rối quấn hàng cúc.
"Cảm ơn... mạo phạm ... mục sư..."
Cô rõ ràng chuyện gì xảy , nhắm mắt vẫn còn lẩm bẩm.
"Không ." Thanh niên tóc vàng thản nhiên , giơ tay gỡ những sợi tóc quấn cúc áo, vê những lọn tóc mềm mại đó, nhẹ nhàng đặt chúng xuống.
"Cô quả thực thiên phú."
Hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t cũng tách .
Anh một tay ôm lấy vòng eo thon của cô gái, tay giơ lên xoa trán cô, nhẹ nhàng ấn thái dương.