Tô Trừng hiểu .
Hắn nắm chắc phần thắng thể chạy thoát phút ch.ót, còn về những sinh vật khác trong thế giới , rõ ràng cũng thứ quan tâm.
"Ta gặp nàng, chỉ là xem... nàng là như thế nào," Ian chậm rãi , "Sau đó nàng liền uống nước trái cây đổ lên ."
Tô Trừng mặt cảm xúc .
"Thực khá đáng yêu," Hắn dang tay, "Mặc dù lúc đó cũng cảm thấy nàng ngốc nghếch."
Tô Trừng: "..., thôi bỏ , quả thực ngốc, phương diện."
"Không, thực thể hiểu, ban đầu Ánh Thế Giả tặng cho nàng những ký ức đó, nó khiến nàng tưởng rằng thế giới vốn dĩ là một dáng vẻ khác, đúng ?"
"... ."
Ian gật đầu, "Trong đó một chuyện là tương lai mà bọn họ tiên tri , nàng dùng trải nghiệm của bản để chứng minh độ tin cậy của nó, thế là nàng tin tưởng nghi ngờ đối với một thông tin khác, chuyện bình thường, cũng tính là ngốc. Nó sẽ chủ đạo tư duy của nàng, ảnh hưởng phán đoán của nàng, cộng thêm cũng cố ý để nàng đoán phận của , cảm thấy điều đó sẽ ảnh hưởng đến việc chúng chung sống."
Tô Trừng nghiêm túc đ.á.n.h giá vài giây, xoay về phía hình bóng phản chiếu của mặt nước, trong lòng gọi tên Giả Tượng Chi Thần.
Sau khi nhẩm cái tên đó hai –
Cô thấy đôi mắt màu tím câu hồn đoạt phách .
Có nắm lấy tay cô.
Nga
Tô Trừng dậy, đầu về phía thanh niên tóc đen mắt tím.
Hắn mặc chiếc áo ngắn mỏng manh để lộ nửa n.g.ự.c bụng, b.í.m tóc đen dày nặng trĩu rủ xuống thắt lưng, chiếc váy quần xẻ tà đến háng lộ làn da trắng như tuyết.
Mã não đỏ tím màu sắc lộng lẫy điểm xuyết bên tai, cổ tay và mắt cá chân , giống như những ngôi lấp lánh ánh sáng yêu dị.
Khoảnh khắc thấy vị Thần cổ xưa hiện , Ian lập tức lạnh thành tiếng, tầm mắt lướt qua đôi chân dài thoắt ẩn thoắt hiện , cứ như thấy thứ gì bẩn thỉu.
Tô Trừng khoanh tay, "...Cho nên, về Lâm Vân, chẳng nhân vật chính gì cả, đúng ?"
Metahir híp mắt cô, "Cưng , ai trong các em thể trở thành nhân vật chính, chỉ phụ thuộc sự lựa chọn của chính các em..."
"Thôi ," Tô Trừng lườm một cái, "Anh cho những ký ức đó, khiến tưởng rằng sẽ g.i.ế.c trong tương lai, đương nhiên xử ! Nếu cho ký ức tương tự, khiến tưởng rằng sẽ g.i.ế.c , ước chừng cũng sẽ chuyện tương tự... Ơ, khó lắm, thể sẽ chút gì đó khi g.i.ế.c ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-truyen-18-toi-bi-bat-lam-nu-chinh/chuong-389.html.]
Giả Tượng Chi Thần khẽ thành tiếng, "Lúc đó đ.á.n.h em."
" , cho nên chỉ cần khiến sở hữu nhận thức ' tương lai sẽ g.i.ế.c ', thắng chắc !" Tô Trừng lập tức , "Anh vốn dĩ chọn đúng ?"
"Giữa em và , quả thực thích em."
Hắn trực tiếp thừa nhận, "...Logos chuẩn nhiều năm, cùng chúng thành Đồng Vị Hài Chấn Triệu Hồi, đây là một nghi thức khá phức tạp, chúng đều vì thế mà rơi giấc ngủ say, cho đến khi các em tiến thế giới ."
Hắn giải thích rằng, trong vô vị diện vũ trụ, cùng một linh hồn thể sẽ những hình chiếu khác , đây chính là đồng vị thể.
Những đồng vị thể thể sở hữu dung mạo tên họ tương tự, do đó xác suất thể dùng chung một cơ thể.
điều dễ tìm, khi trải qua vô quan trắc và tìm kiếm, các Cổ Thần mới miễn cưỡng định vị hai .
"...Các em tiến thế giới , mới thể hiểu rõ các em." Metahir dang tay, "Rất rõ ràng, Lâm Vân là thể thành sự nghiệp."
Tô Trừng chớp mắt, "Cho nên những thứ về nguyên tác mà bịa đều là giả?"
"Phải, nhưng cũng là ..." Hắn lộ một biểu cảm nghiền ngẫm, "Ta xem ký ức của , khi tỉnh , để chìm đắm trong giấc mơ. Nội dung giấc mơ sẽ đổi theo ý nguyện của chủ nhân, cho nên những câu chuyện 'nguyên tác' mà em , một là tương lai mà Logos tiên tri , tặng cho em, để em thể thuận tâm một chút. Những cái còn , đều là trải nghiệm mà Lâm Vân khao khát, là giấc mơ của , đóng gói nó thành tiểu thuyết, cũng là để em tiếp nhận nhanh hơn."
Tô Trừng: "...Là giấc mơ của ? Anh chắc chứ? Tất cả? Bao gồm cả việc ngược đãi, cưỡng ép?"
"Sao em thích?" Thần linh khẽ nhạo, "Những trải nghiệm hào nhoáng, diễm tình, thuận lợi là khát vọng của , nhưng những thứ u ám, đau khổ , cũng chắc thể khiến cảm thấy vui vẻ. Ngoài việc hưởng lạc và leo lên đỉnh cao, cũng khao khát thất bại, khao khát trở nên hèn mọn, khao khát chà đạp, ngoại lực mạnh mẽ phá hủy ý chí. Nỗi đau tuyệt vọng tột cùng, cũng giống như niềm vui thỏa mãn tột cùng, đều thể chứng minh sự tồn tại của bản ..."
Khóe miệng Tô Trừng giật giật, "Được , xét đến loại như , hình như cũng lạ lắm. Từ từ, chắc chắn chuyện tương tự với , nhớ khi xuyên mơ, nhưng hẳn là nhỉ? mơ thấy gì?"
Hắn nghiêng đầu, đôi mắt tím thâm sâu quyến rũ lưu chuyển ánh sáng, "Em cả đời đều đang nghiên cứu học thuật, trở thành một Pháp sư truyền kỳ, nuôi đủ loại ma thú, thuê vài đầu bếp và thợ bánh tay nghề tinh xảo, em cũng phong Thần, em và Bạo Thực Chi Thần trở thành bạn ."
Ian: "..."
Không cần nghĩ cũng đây là do Hắc Ám Thần thăng cấp.
Tô Trừng ngạc nhiên, thậm chí mặt còn lộ chút hướng về, "Đây hình như chính là cuộc sống mà mong ."
"So sánh thì," Metahir trầm ngâm một tiếng, "Trong giấc mơ của em, con đường em nghiên cứu ma pháp, cũng từng gặp nhiều khó khăn, em vẫn luôn nỗ lực giải quyết chúng, cho dù ai thể giúp em. Còn thì khác, hoặc là đang từ bỏ, hoặc là chỉ dựa vận may, tiến hành một ảo tưởng nhàm chán, ví dụ như nhặt một bình t.h.u.ố.c ở trường học tăng trưởng mấy trăm năm ma lực... Người đó ý chí bạc nhược, giống như cái vỏ rỗng tuếch trôi theo dòng nước – khó thể bất kỳ thành tựu nào, càng đừng đến việc vượt qua thử thách của d.ụ.c và ái."