Tạm bàn đến việc tại nữ chính trọng sinh, nhưng cái hành động rõ đứa bé mà vẫn cố tình hất nước bẩn cho thấy cô chẳng qua cũng chỉ sớm chiếm lấy cái lợi từ nam chính mà thôi, chứ chẳng vì lòng cứu đứa trẻ.
Đã thế thì còn khách sáo với cô gì nữa? Phải bật ngay!
"Triệu Hân Nhi, cô cứ đinh ninh là dìm c.h.ế.t thằng bé thế hả? đang yên đang lành phạm cái tội tày đình đó gì, rảnh quá hóa rồ ? Hơn nữa, thằng bé nghịch bẩn như con trâu đất, mang nó rửa ráy chắc? Cứ ai dẫn con bờ sông gội đầu là đều dìm c.h.ế.t chúng nó hết đấy ?"
"Người khác thì đương nhiên , nhưng cô là kế..."
chẳng thèm suy nghĩ, túm c.h.ặ.t lấy nam chính òa nức nở: "Anh cưới về để gì cơ chứ? Anh , một ở nhà trông con chăm sóc già vất vả bao nhiêu, ngày nào cũng cơm bưng nước rót, giặt giũ quần áo. là kế chẳng gì mà, lòng khổ quá ơi!"
Thằng bé thấy , mắt nó cũng đỏ hoe. Mấy ngày nay đều là nữ phụ độc ác cho nó ăn, trong lòng đứa nhỏ ba tuổi vẫn xem cô là , là của .
"Được , mời đồng chí Triệu Hân Nhi rời khỏi nhà , cũng đừng đến đây nữa."
Nói xong, nắm tay – lúc vẫn còn đang định bù loa bù loa diễn tiếp – kéo thẳng trong nhà.
Trên giường đất là một bà cụ đang , đó là của Lận Thần. Cách đây lâu bà lên núi kiếm củi ngã gãy chân. Tuy nữ phụ độc ác đối xử tệ bạc với con riêng nhưng với chồng thì vẫn khá chu đáo. Nhờ thế mà bà cụ ấn tượng về , bà lên tiếng:
"Cái con nhỏ đó điên nhỉ, cứ khăng khăng bảo vợ dìm c.h.ế.t con. Sau ít gặp nó thôi, cứ thấy con bé đó thần thần điên điên kiểu gì ."
"Con ạ."
Lận Thần đặt đứa nhỏ lên giường, còn thì giúp nó cởi bộ đồ ướt . Nói thật, đối mặt với một đàn ông cực phẩm thế , tim cứ đập loạn cả lên.
"Em ngoài nấu cơm đây, ở bạn với và con nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-tieu-thuyet-nao-tan-toi-viet-lai-cuoc-doi-nu-phu/chuong-2.html.]
thẳng gian bếp lò để nhóm lửa nấu cơm. Nhờ ký ức của nguyên chủ nên những việc chân tay cũng khá thuận tay.
Cũng may vườn nhà sẵn rau, một món cà tím xào, áp chảo thêm mấy cái bánh ngô, thái thêm đĩa dưa chuột bóp là xong bữa cơm.
Vừa mới đậy nắp nồi thì Lận Thần , đưa cho hai mươi đồng.
"Tiền là ạ?"
"Tiền thưởng của , em cứ cầm lấy mà tiêu. Mẹ và Tiểu Long vất vả nhờ em chăm sóc. Sau thiếu tiền thì cứ thư cho ."
Lận Thần năng cực kỳ nghiêm túc, chẳng giống đang chuyện với vợ mà cứ như đang hạ lệnh cho cấp . chuẩn trai thẳng chính hiệu, yêu đương bao giờ, kết hôn là giao ngay quyền kinh tế.
ngẩng đầu kỹ vài . Đẹp trai, chính trực. Nếu về thế giới cũ thì dựa dẫm cũng tồi. Dù thì thành tựu của cũng đáng nể. Thẳng thì thẳng thật, nhưng dạy bảo mà.
cầm lấy tiền, giả bộ nũng nịu một chút, nhích từng bước nhỏ đến bên cạnh dựa , thỏ thẻ: "Vậy... cảm ơn nhé. Chăm sóc họ là việc em nên mà, tiền chúng chia đôi, cũng tự chăm sóc bản cho đấy."
Dứt lời, cảm nhận rõ cơ thể cứng đờ . Ngước mắt lên thì thấy đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t.
giật b.ắ.n , chẳng lẽ diễn giống nữ phụ độc ác ? Nghĩ lúc nãy ở bờ sông còn hung dữ thế , đúng là đổi sắc mặt nhanh thật. Thế là lập tức nắm lấy bàn tay to lớn của , "chát" một cái vỗ mười đồng lòng bàn tay , quát: "Cầm lấy cho , đừng mà..."
lúc , cửa bỗng đẩy , nữ chính Triệu Hân Nhi bưng một đĩa hồng xông thẳng nhà. Thấy chúng đang dính lấy , sắc mặt cô đại biến: "Hai ... hai đang cái gì thế? Tại ôm ấp thế ! Đồ đàn bà độc ác, tránh xa !"
Cô dùng sức đẩy một cái, khiến loạng choạng ngã nhào về phía nồi nước đang sôi.