Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 387: Sao có thể không từ mà biệt?

Cập nhật lúc: 2025-12-28 02:22:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Nghê bưng cháo nóng tới, Mạc Văn Hi cảm động đến suýt rơi lệ, cô bò dậy nhưng thành công, xuýt xoa một tiếng.

Đợi Du Nghê xổm xuống, chu đáo đưa cháo qua, cô sụt sịt mũi, khẽ : "Cảm ơn."

Trông đáng thương tủi .

Du Nghê lộ vẻ đồng tình, chỉ dịu dàng một cách nhàn nhạt, dậy lùi vài bước, chằm chằm cô .

Chuyến đến đây của Mạc Văn Hi thật sự gập ghềnh, đói mệt đau.

Dù cháo nóng, cô cũng chỉ qua loa thổi hai cái đưa miệng.

Nóng đến xuýt xoa, nhưng vẫn cứ đưa miệng.

Lê Đại lùi vài bước, gầm gừ lệnh cho Tiểu Lưu và Ôn Minh Lãng: ‘Canh chừng cô cho kỹ, để cô chạy, dị năng của cô kỳ lạ.’

Ôn Minh Lãng liếc cô một cái, gầm gừ đáp : ‘ cũng cho gian của .’

Tiểu Lưu cạn lời liếc một cái, về phía Hứa Viễn đang bên cạnh nồi húp cháo, nịnh nọt với Lê Đại: "Anh, em…"

Tiếng "" khiến Lê Đại nhướng mày.

Tiểu Lưu sợ hãi rụt cổ , định đổi cách xưng hô.

Lê Khí bên cạnh , một tay nắm đưa lên môi, ho một tiếng.

Tiếng ho , động tĩnh nhỏ.

Tiểu Lưu lập tức thẳng , gầm gừ: ‘Anh, để Cổn Cổn một cái l.ồ.ng kim loại, em đảm bảo sẽ canh chừng cái l.ồ.ng thật kỹ!’

Lê Đại liếc bằng ánh mắt kiểu ‘còn cần lệnh ’.

Rồi dùng ánh mắt vô cùng bất đắc dĩ, hết cách với cô về phía Lê Khí.

Lê Khí vài bước đến bên cạnh Tiểu Lưu, vai kề vai, nghiêng đầu với Lê Đại.

Lê Đại lộ vẻ mặt "con gái lớn giữ trong nhà ", khẽ thở dài một tiếng, gầm gừ lệnh: ‘Anh sẽ bảo Cổn Cổn nhốt cô , nhưng sợ dị năng của cô chút đặc biệt, các canh chừng cô cho kỹ, đợi Tiểu Chỉ và Tiểu Noãn về .’

Lê Khí đến đây, đề nghị: ‘Vậy đưa em tìm họ , em ngửi mùi bằng Tiểu Duệ, nhưng chắc cũng thể phân biệt phương hướng đại khái, mau ch.óng đón họ về.’

Lê Đại lắc đầu, liếc Mạc Văn Hi, gầm gừ trả lời: ‘Thôi, chúng đừng cách căn cứ quá xa, Tiểu Chỉ và Tiểu Noãn Minh Duệ , chắc sẽ tìm , sẽ mau ch.óng đưa về thôi. Ngày mai đưa em và Tiểu Lưu về , canh giữ căn cứ.’

Lê Khí lời , rộ lên, gật đầu: "Được."

Mạc Văn Hi giữa một tràng tiếng gầm gừ của thây ma, uống liền ba bát cháo, xoa bụng, tiếng "" của Lê Khí.

Cô cảm thán rằng đám thây ma chắc nghĩ xong cách xử lý .

Như thể vô cùng quyến luyến, cô ngẩng đầu trời đêm, hít sâu một , xoa bụng, sảng khoái: "Được , ma no cũng , tới , tay ."

Lê Đại liếc cô một cái, gọi Hứa Viễn qua, dặn dò vài câu, về phía Vu Minh Lý: "Chú Vu, mấy ngày nay chú cứ ở đây nhé."

TBC

Tuy việc đông lạnh c.o.n c.ua to như núi mệt, nhưng lấy thịt đông lạnh cũng đến nỗi.

Vu Minh Lý lon ton đồng ý.

Anh tuy hiểu Lê Đại họ gầm gừ những gì, nhưng cũng chắc là sắp xếp mới, ý phản kháng.

Chỉ cần ở bên cạnh họ, cũng an , ăn uống, sợ gì chứ!

Hứa Viễn đến bên cạnh Mạc Văn Hi, từng thanh từng thanh kim loại dựng lên, cắm sâu lòng đất, hội tụ , tạo thành một cái l.ồ.ng kim loại.

Lê Đại cũng nhiều, dẫn theo Lê Khí và Tiểu Lưu họ về phía c.o.n c.ua biến dị.

Tránh đến lúc Hứa Chỉ và Phó Noãn Ý trở về, họ vẫn còn đang xử lý c.o.n c.ua.

Phó Noãn Ý, đang họ ngày đêm mong nhớ, lúc đang trong lòng Hứa Chỉ ngẩn .

Trình Hương Vụ vì để truyền dị năng cho cô, ngừng hấp thụ tinh hạch truyền cho cô, cơ thể mệt mỏi.

Lúc Tô Thụy Lăng ôm về nghỉ ngơi.

Dù hai họ lòng thêm vài câu, cũng thời gian.

Phó Noãn Ý nhớ cơn mưa trong giấc mộng, ngôi mộ đó, trong lòng hiểu rõ.

Mình chắc chắn về nữa, chỉ thể ở đây.

Có thể trở về và thể trở về, đương nhiên là khác .

Nếu thể trở về, chắc chắn tính toán cho tương lai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-387-sao-co-the-khong-tu-ma-biet.html.]

Nghĩ đến đây, cô càng thêm may mắn vì sự xa trông rộng của Hứa Chỉ.

Cô dựa lòng , nhất thời ngàn lời , nhưng bắt đầu từ .

Không đợi Hứa Chỉ hỏi, cô ôm c.h.ặ.t lấy , khẽ : "Su Su, em chỉ còn ."

Hứa Chỉ hiểu ý nghĩa sâu xa của câu , nhưng thích những lời như .

Anh ôm cô, như tìm vật mất mà nhắm mắt , hít sâu một , đáp : "Tiểu Noãn, cũng chỉ em, chỉ cần em."

Phó Noãn Ý khẽ , dùng má cọ cọ n.g.ự.c : "Anh từng nghĩ đến tương lai của chúng ?"

Hứa Chỉ kích động trả lời: "Nghĩ , em một tương lai như thế nào, đều sẽ nỗ lực tạo cho em."

Phó Noãn Ý , nếu chúng tương lai, lẽ cần trả gian cho Trình Hương Vụ.

Trình Hương Vụ sống c.h.ế.t chịu nhận.

Bây giờ cũng là lúc trả gian, dù vẫn còn một Thịnh Nhiên đang rình rập trong bóng tối.

Cô nuốt lời đến bên miệng, siết c.h.ặ.t vòng tay đang ôm : "Chỉ cần , tương lai cũng ."

Lòng Hứa Chỉ nóng lên, cảm thấy đây cô luôn phiêu dạt định, thể nắm bắt, khiến trong lòng hoang mang.

Giây phút , câu , như thể vững mặt đất, nắm c.h.ặ.t lấy cô.

Hứa Chỉ càng ôm cô c.h.ặ.t hơn, chỉ hai hòa một: "Được, nhớ , sẽ luôn ở bên cạnh em, tham gia tương lai của em."

"Vâng!"

Phó Noãn Ý vùi đầu lòng , cọ cọ như nũng: "Anh mệt lắm ? Chắc chắn buồn ngủ, ôm em ngủ ? Em ở bên ."

"Được, ôm em, cùng ngủ. Em ở bên ."

Hứa Chỉ dịu dàng vô cùng, điều chỉnh tư thế của cô, ôm lòng, từ từ chìm giấc ngủ.

Trong lòng dâng trào một cảm xúc mãnh liệt, cánh đồng hoa đó sắp dâng thành biển, chú nai con điên cuồng .

Anh luôn cảm thấy hôn mê của Phó Noãn Ý xảy chuyện gì đó, đổi điều gì đó.

hỏi, một câu cũng hỏi, chỉ ôm c.h.ặ.t cô, buông tay.

Chỉ cần cô còn ở đây, cái gì cũng .

Bất kể là gì.

Nếu nữa, thì cần một ngôi nhà.

Phó Noãn Ý yên lặng tận hưởng khoảnh khắc ấm áp một lúc, khẽ đề nghị: "Ngày mai, chúng về căn cứ nhé? Xem ngôi nhà tương lai xây thế nào ."

Hứa Chỉ chút do dự ôm c.h.ặ.t cô, hôn lên má cô: "Được."

Trời sáng, Trình Hương Vụ cũng nghỉ ngơi gần xong, sắp rời , cô dứt khoát thu dọn đồ đạc.

Một đoàn ăn sáng xong, trò chuyện phiếm vài câu, chuẩn khởi hành về căn cứ.

Bên bờ biển, Lê Đại xẻ thịt c.o.n c.ua gần xong, túm lấy Tiểu Lưu và Lê Khí, đưa họ về căn cứ May Mắn.

Sợ gặp của căn cứ khác, lòng đất về phía khu biệt thự thường ngày ở.

Lúc trồi lên từ một căn biệt thự, Giản Lương Tuấn và Lý Tinh Hải đang ngây ở phía xa, chút ngơ ngác: "Sao từ mà biệt thế ?"

Lý Tinh Hải gãi đầu, hiểu: " , rời ? Hôm qua còn hẹn với chị , sẽ dạo quanh căn cứ, để chị xem môi trường."

Giản Lương Tuấn nhíu mày, qua những căn biệt thự cách đó xa, trông như thể từng ở, một dấu vết, vẻ như rời .

Người của căn cứ Kinh Đô rời , hiểu.

của căn cứ Noãn Tình thể rời ?

Rời thể chào một tiếng?

Anh thở dài một tiếng: " liên lạc với bên căn cứ Noãn Tình ."

Vừa , thấy Lê Đại, Lê Khí và Tiểu Lưu đang thành một hàng, kinh ngạc xen lẫn vui mừng hét lớn: "Các cuối cùng cũng về ! Trước đây Noãn Tình…"

Nói đến đây, nhíu mày, lẩm bẩm: " , Tiểu Chỉ và Tiểu Noãn còn về, họ thể nào , xảy chuyện ?"

 

Loading...