Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 382: Lần này thật sự phát tài lớn rồi!

Cập nhật lúc: 2025-12-28 02:22:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc Phó Noãn Ý đang hôn mê, Vu Minh Lý đáng thương run tay, chỉ c.o.n c.ua biến dị khổng lồ, giọng sắp vỡ : "Các đến cả vỏ cua cũng định ăn ? Không thể xử lý một chút ?"

Lời đúng là nhắc nhở Hứa Viễn.

, vỏ cua ăn , việc gì đông lạnh cho gian của Ôn Minh Lãng, lãng phí chỗ.

Hứa Viễn cam chịu dậy, tiện tay ngưng tụ một con d.a.o kim loại: "Cũng , xử lý một chút."

Du Nghê sớm tinh hạch của c.o.n c.ua biến dị lớn đến mức nào.

Cô xoa tay, hăng hái hỏi: "Có cần em giúp ?"

Hứa Viễn vẻ đàn ông mà hất cằm: "Không cần! Anh !"

Lê Khí khẽ nhướng mày qua , bụng nhắc nhở: " thấy, chúng nên đưa cái nhà kho ."

, nhà kho Ôn Minh Lãng vẫn còn ở trong con trai biến dị.

Tuy tên cần hô hấp, nhưng cũng gần một ngày một đêm , đào kho báu cũng đào xong chứ?

Còn đưa , khi nhốt đến phát điên mất?

Bàn tay đang run rẩy của Vu Minh Lý thu về, như sống sót kiếp nạn mà vỗ n.g.ự.c: "Vậy thì vội, đợi các ."

Lê Khí đầu : "Anh là chủ lực mà, Tiểu Lưu tưới nước, đóng băng, lợi dụng sự giãn nở của băng để nạy vỏ trai ."

Vu Minh Lý nuốt nước bọt, thở dài một , gục đầu xuống, lẩm bẩm: "Thật hóng chuyện cũng phết."

Tiểu Lưu vô cùng tích cực, nhảy cẫng lên giơ tay: "Bây giờ luôn ạ?"

Lê Khí liếc một cái: "Phải xem khả năng thẩm thấu dị năng của ."

Tiểu Lưu vỗ n.g.ự.c, tiếng vang lên bình bịch: "Không vấn đề."

Vu Minh Lý mà da đầu tê dại, liên tục xua tay: "Đi thôi, thôi. Mau lên . Sớm muộn gì cũng ."

Du Nghê nén , theo : "Chú Vu, , dây leo cũng thể giãn nở, cháu sẽ giúp chú cùng ."

mở lời , Hứa Viễn thể tụt phía ?

Cậu cố gắng vỗ n.g.ự.c để tạo tiếng vang như của Tiểu Lưu, vỗ đến mức tự rên khẽ một tiếng, mới cất giọng: "Kim loại cũng , chúng đồng tâm hiệp lực, tốn sức !"

Nhiều dị năng giả cấp năm tụ một chỗ, Vu Minh Lý hệ băng cấp bốn đúng là tốn sức lắm.

Tiểu Lưu bơm nước , Vu Minh Lý phụ trách đông, nạy vỏ trai một khe hở.

Du Nghê ném dây leo , ngừng lớn lên, đủ để Hứa Viễn dùng kim loại chống vỏ trai .

Băng, dây leo, kim loại đồng loạt bay trong, từ sâu bên trong con trai tối om truyền giọng ồm ồm: "Nhẹ tay thôi, nhẹ tay thôi, bên trong còn đây !"

Ôn Minh Lãng là vụn thịt, trông nhớp nháp, khó khăn bò từ sâu trong một đống thịt mềm.

Rồi băng của Vu Minh Lý cho trượt ngược .

Cuối cùng nhờ bám dây leo của Du Nghê, mới bò đến mép vỏ trai, Tiểu Lưu kéo một cái.

"Bịch" một tiếng.

Rơi thẳng xuống đất.

Lại còn mặt tiếp đất, nhất thời dậy nổi.

May mà cơ thể thây ma cứng rắn, chịu đòn .

Ôn Minh Lãng chỉ là kẹt trong đống thịt mềm đó một ngày một đêm, chút phân biệt đầu chân.

Sắp quên mất cách bình thường, chỉ thể bò tại chỗ, suy ngẫm về "thây ma sinh".

Đám và thây ma vỏ trai, từ cao xuống: "Thây ma, sẽ c.h.ế.t chứ?"

Lê Khí trừng mắt Hứa Viễn, sửa : "Tân nhân loại mỏng manh đến thế."

Hứa Viễn dám phản bác, gật đầu lia lịa: "Ồ ồ."

Cậu hét lớn xuống như thể ở đầu núi gọi ở đầu núi : "Anh Minh Lãng, chứ?"

Ôn Minh Lãng từ từ bò dậy, lắc lắc đầu, dậm dậm chân, thể rũ bỏ lớp nhớp nháp , thở dài một tiếng, vui vẻ nhướng mày.

Cậu tiện tay quệt mặt một cái, ngẩng đầu vui sướng hét lớn: "Phát tài , phát tài lớn , mau xuống đây, để mở mang tầm mắt cho các !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-382-lan-nay-that-su-phat-tai-lon-roi.html.]

Hứa Viễn liếc cách, cơ thể thường cũ kỹ của , bò sang bên cạnh.

Cậu men theo dây leo của Du Nghê, như trèo cầu thang mà xuống.

Vu Minh Lý mép vỏ trai, phóng tầm mắt biển, cảm thấy lòng rộng mở: "Cảnh biển đúng là tệ."

Lê Khí khi nhảy xuống, liếc một cái: "Con cua biến dị cũng tệ."

Vu Minh Lý chỉ gào lên, đừng nhắc đến cua nữa, chúng vẫn là bạn !

Hứa Viễn men theo dây leo xuống, ngẩng đầu dang tay với Du Nghê: "Xuống em."

TBC

Lê Khí đang định nhảy xuống, thấy Hứa Viễn như , liếc Tiểu Lưu đang cẩn thận xuống.

Cô di chuyển đến bên cạnh , cúi xuống ôm ngang eo, dứt khoát mang nhảy xuống.

Tiểu Lưu gần như là theo phản xạ, hai chân hẫng , lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cô.

Lê Khí vẻ tổng tài bá đạo, ôm c.h.ặ.t , thản nhiên một câu: "Có ở đây, sợ gì chứ."

Tiểu Lưu mím môi , như một cô vợ nhỏ, ư hử gì, vòng tay ôm lấy cô.

Vu Minh Lý cảnh , Hứa Viễn đang tha thiết Du Nghê, lắc đầu: "Ây, tuổi trẻ mà."

Đợi họ đều xuống đất, về phía Ôn Minh Lãng, mới dậy, vài bước, liếc độ cao, gào lên: "Không ai lo cho ?"

Hứa Viễn đầu, ngẩng lên: "Làm một cái thang băng chứ, chú Vu, chú mà."

Ôn Minh Lãng mà vẫn cảm thấy còn đang lắc lư trong đống thịt mềm, dứt khoát xuống, vẫy tay với họ: "Lại đây, đây, xem , ngọc trai lớn!"

Lời dứt, bên cạnh vang lên một tiếng "Rầm".

Một viên ngọc trai khổng lồ, một viên ngọc trai lớn màu hồng rơi xuống đất, nếu Lê Khí phản ứng đủ nhanh, đỡ giúp , nó thể lăn mất.

Viên ngọc trai đó lớn đến mức nào?

Còn cao hơn cả Lê Khí mét bảy lăm một cái đầu, tròn vo, hồng hào, lấp lánh ánh mặt trời.

Nếu mà đặt ở tận thế, đừng là Ôn Minh Lãng, mà mỗi ở đây, đều thoát khỏi khối tài sản của một triệu phú.

Tiểu Lưu kinh ngạc đến ngây , đưa tay chọc một cái: "Thật, thật là ngọc trai !"

Ôn Minh Lãng đắc ý vô cùng, chỉ lắc đầu lia lịa: "Đây còn là viên lớn nhất! Có mấy viên lận, viên xem như cỡ trung thôi!"

Viên ngọc trai còn cao hơn cả Tiểu Lưu một chút, khiến kinh ngạc đến ngẩn : "Viên lớn nhất to đến mức nào chứ."

"Dù nếu chúng dùng bột ngọc trai để sống qua ngày, thì kiếp cũng lo."

Ôn Minh Lãng tại chỗ, những thứ trong gian, vô cùng, còn để ý đến cảm giác nhớp nháp nữa.

Lê Khí chống viên ngọc trai, cạn lời liếc : "Viên lớn nhất, cũng tròn như ?"

"Ừm, vài viên tròn lắm, nhưng viên lớn nhất và viên , đặc biệt tròn, thật, nên cho các xem."

Lê Khí liếc một cái rõ dài, chỉ giơ viên ngọc trai lên đập đầu : "Tròn như , nghĩ đến việc lấy nó sẽ lăn mất ?"

Ôn Minh Lãng lúc mới phản ứng , vội vàng thu viên ngọc trai về gian: "Ồ ồ, quên mất."

Du Nghê xem đủ viên ngọc trai khổng lồ, tò mò hỏi: "Trai biến dị tinh hạch ?"

"Ồ ồ, . Trời đất ơi, kim cương là gì chứ!"

Ôn Minh Lãng lấy tinh hạch của trai biến dị .

Lại là một tiếng "Rầm" thật lớn, bụi bay mù mịt, Hứa Viễn hai và Lê Khí hai thây ma đều lùi .

Vu Minh Lý xuống tới, suýt nữa lóa mắt, phẩy phẩy lớp bụi mặt, trợn tròn mắt: "Tinh hạch? Cái ai mà tinh lọc nổi?!"

Tinh hạch to như một cái lều, trong suốt đều đặn, như một viên kim cương khổng lồ, phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt ánh mặt trời.

Đẹp tả xiết, đến mức khiến dám thẳng.

Lê Khí viên tinh hạch : "Tiểu Noãn nếu hấp thụ viên tinh hạch , thể hồi phục dị năng nhỉ?!"

Du Nghê nhắc nhở, lập tức kinh ngạc xen lẫn vui mừng về phía c.o.n c.ua biến dị: "Nếu cộng thêm của c.o.n c.ua nữa, Tiểu Noãn nhất định thể hồi phục."

Nếu Phó Noãn Ý mặt ở đây, thấy viên tinh hạch khổng lồ , nhất định sẽ c.h.ế.t lặng mà , : ‘Cảm ơn nhé, cả đời chẳng cần gì nữa, cứ ở trong tinh hạch là …’

 

Loading...