Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 377
Cập nhật lúc: 2025-12-28 02:22:13
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lúc Giản Lương Tuấn đang tiếp đãi hai đứa trẻ là đại diện đến từ căn cứ Kinh Đô.
Hứa Viễn xoa xoa cái bụng căng tròn, c.o.n c.ua đặt bên cạnh, khó xử: "Thời tiết , còn đóng băng nhỉ?"
Theo lý mà , với thời tiết , c.o.n c.ua khi thịt, để sang một bên, sẽ dần dần đóng băng.
thời tiết đang ngấm ngầm ấm lên, còn cái lạnh cắt da cắt thịt như nữa.
Ngoại trừ khu rừng bên phía Phó Noãn Ý, vì ở độ cao nên vẫn còn tuyết đọng.
Thành phố Linh Xuyên gần như thấy tuyết đọng, chỉ một lớp băng tàn mỏng manh, bẩn thỉu.
Đặc biệt là ở bờ biển, chênh lệch nhiệt độ sáng tối cũng lớn như .
Muốn coi nơi như một tủ lạnh tự nhiên, còn khả năng.
May mà thời tiết vẫn còn lạnh, c.o.n c.ua ít nhất hỏng, đống thịt trai Ôn Minh Lãng cày nát cũng hỏng.
, cho dù hỏng, Ôn Minh Lãng chắc cũng chẳng thèm để ý.
Thời buổi còn thứ gì bốc mùi hơn thây ma ?
Anh còn dựa việc cần hô hấp, đang tìm kho báu trong đống thịt trai kìa.
Con trai đó dựng tại chỗ, ở bên trong loay hoay, một chút động tĩnh.
Hứa Viễn còn thể coi đây là mái hiên, dùng thẳng vỏ cua nhà.
Du Nghê dùng dây leo quấn quanh vỏ cua dựng thành hai căn phòng, hai trở thành hàng xóm của .
Sống những ngày vui vẻ ăn hải sản no nê.
Lê Khí và Lê Đại rảnh rỗi bờ biển quan sát một vòng, xem động vật biến dị nào khác trồi lên .
Có lẽ con trai và c.o.n c.ua là vua trong các loài động vật biến dị.
Chúng thần tiên đ.á.n.h , khiến các loài động vật biến dị khác lùi xa ba thước.
Ít nhất cuộc diễu hành lớn của động vật biến dị mà Hoắc T.ử Sơ từng miêu tả, ở đây xuất hiện.
Cũng thể là lúc Lê Đại và Lê Khí đến gần, mùi của họ khiến các loài động vật biến dị trở biển.
Khi Hứa Viễn đang xoa bụng, ngẩng đầu c.o.n c.ua khổng lồ.
Du Nghê cũng đang phiền muộn, tay khuấy nồi cháo cua: "Chúng mới ăn hai cái chân, còn nhiều thịt thế , thể lãng phí ."
Lê Đại từ bờ biển trở về thấy, bật : "Sợ gì chứ, nếu thật sự thích ăn, lãng phí, gọi Vu Minh Lý đến."
Cái "gọi đến" của , đối với Giản Lương Tuấn nửa đêm đầu giường yên mà , thì gọi là "bắt đến".
Tương tự, đối với Vu Minh Lý mà , đó cũng thể là "gọi đến".
Giản Lương Tuấn vẫn còn đang hội đàm với Đồ Mục trong nhà ăn, Lê Đại về một chuyến, xách Vu Minh Lý đang ăn no uống đủ, chuẩn ngủ trưa.
Vu Minh Lý bình thường quản lý các công việc liên quan đến y tế của căn cứ.
Nói bận cũng hẳn là bận.
Căn cứ hiện tại đang trong những ngày tháng yên bình, mấy ai thương.
Trong bệnh viện cũng bác sĩ và t.h.u.ố.c men, thiếu thứ gì.
Anh xách đột ngột, ai ý định báo cho Giản Lương Tuấn một tiếng.
Giản Lương Tuấn đang bận tính toán, lúc vẫn phát hiện Vu Minh Lý Lê Đại lén lút xách mất.
May mà Hứa Chỉ hiểu rõ thói quen của Lê Đại, để cho mấy tín vài bộ bình dưỡng khí đơn giản.
Nếu với cách , Vu Minh Lý lẽ tự cứng đờ …
Phải đổi hai bộ bình dưỡng khí mới đến đích.
Vu Minh Lý trồi lên từ mặt đất, tháo mặt nạ dưỡng khí , điên cuồng thở dốc.
Thở một , ngửi thấy mùi thơm của cháo cua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-377.html.]
Tức đến mức nhảy dựng lên: "Sao đến sớm hơn, ăn cơm xong mới bắt đến! Không , thơm quá, cho một bát!"
Lúc vẫn , sắp đối mặt với cái gì.
Anh lon ton xuống bên cạnh Du Nghê, liếc căn nhà bằng dây leo lưng họ: "Cuộc sống của các , thật là thoải mái."
Anh hề ngẩng đầu hai gã khổng lồ .
Du Nghê lấy bát múc cháo cho , vô cùng nhiệt tình : "Anh ăn nhiều ."
TBC
Vu Minh Lý thiết với họ, chút khách sáo, vui vẻ nhận lấy bát cháo, liếc Hứa Viễn đang xoa bụng: " chứ các về căn cứ, hóa là ở đây vui quên lối về, cũng ở mấy ngày."
Anh bưng bát cháo, nhận lấy thìa, cảm kích, gật đầu, khuấy cháo lẩm bẩm: "Gần đây căn cứ náo nhiệt quá, náo nhiệt đến mức dám ở lâu."
Lê Đại ngoài mấy ngày, cũng căn cứ chuyện náo nhiệt gì, cũng nhắc nhở , lát nữa ăn no sẽ đối mặt với cái gì.
Lê Khí liếc c.o.n c.ua to như ngọn đồi nhỏ, Vu Minh Lý đang vui vẻ húp cháo, gì, xuống.
Lê Đại xuống, đợi uống nửa bát cháo, mãn nguyện lắc lư đầu mới hỏi: "Căn cứ chuyện gì náo nhiệt?"
"Là Lương Tuấn đó! Liên lạc với các căn cứ khác . Hôm qua trưởng căn cứ Noãn Tình gì đó đến, hôm nay hình như của căn cứ Kinh Đô cũng đến."
Vu Minh Lý cháo nóng cho xuýt xoa, nhịn mà hít sâu một : "Tay nghề của Tiểu Nghê, bếp trưởng cũng sánh bằng."
Du Nghê chút thể tin nổi, tưởng nhầm, kinh ngạc xen lẫn vui mừng : "Căn cứ Noãn Tình?!"
Hứa Viễn gãi đầu: "Cái tên quen quen."
Lê Khí cạn lời trừng mắt : "Ối, căn cứ định tình mà cũng quên ?"
Du Nghê ho nhẹ một tiếng, hỏi tiếp.
Hứa Viễn lúc mới nhớ , khu trang trại ngày biến thành căn cứ Noãn Tình: "Là, là chỗ của chị Trịnh?!"
Cậu chỉ nhảy dựng lên, dùng ánh mắt cảm kích Lê Khí, nhướng mày một cái.
Lê Khí liếc một cái rõ dài.
Vu Minh Lý lúc mới thả lỏng thở một : "Hóa là một nhà ? Vậy thì lo nữa, nhưng hôm nay của căn cứ Kinh Đô cũng đến, còn là cả một đoàn xe."
Hứa Viễn và Du Nghê nghĩ gì khác, ý hỏi, nhưng vô thức nhớ đến lời của Lê Khí, bèn .
Hai liếc một cái, kịp trao đổi ánh mắt, vội .
Lê Đại thì Hứa Chỉ qua, cũng căn cứ Noãn Tình xem như một con đường lui, nên cũng để tâm.
"Căn cứ Kinh Đô đến cả một đoàn xe?"
Anh vẻ mặt nghiêm túc Vu Minh Lý, níu lấy tay đang định tiếp tục húp cháo: "Tại căn cứ Kinh Đô đến nhiều như ?"
"Không , lúc rời nhà ăn, Tinh Hải với vài câu, bảo là đến còn là hai đứa trẻ."
Lê Đại nhíu mày, buông tay , dậy: "Căn cứ Kinh Đô lớn hơn chỗ chúng nhiều, tự dưng đến cả một đoàn xe, ."
Lê Khí liếc Hứa Viễn và Du Nghê lập tức thẳng dậy, mặt mày căng thẳng, về phía Ôn Minh Lãng vẫn còn đang tìm kho báu: "Hay là, chúng ..."
Không đợi cô xong, giọng của Lê Đại và Tiểu Lưu đồng thời vang lên.
Tiểu Lưu rảnh rỗi, bãi biển nhặt các loại trai, nghêu, nhặt đến hứng khởi.
Lúc xách một túi lớn chạy tới: "Lại đến giờ mở hộp mù !"
Lê Đại mặt mày nghiêm túc: " đến căn cứ Kinh Đô xem thử , xem tìm Hứa Chỉ , đón họ về ."
Tiểu Lưu thấy khí , Lê Khí lườm một cái, lập tức ngoan ngoãn yên tại chỗ, giấu túi đồ trong tay lưng.
Vu Minh Lý đầu, chuẩn trêu chọc vài câu, đột nhiên sững , từ từ ngẩng đầu lên: ", vãi! Cái gì đây?"
Lúc mới thấy c.o.n c.ua to như tòa nhà gần đó, cả kinh ngạc đến ngây dại.
Anh bưng bát dậy, c.o.n c.ua biến dị, cúi đầu bát cháo cua , nuốt nước bọt: "Các đúng là quá đỉnh…"
Lê Đại vỗ vai : "Lát nữa đến lượt , thật sự đỉnh. đón Hứa Chỉ họ, nhớ giúp Cổn Cổn và Tiểu Nghê đông cứng c.o.n c.ua , để còn cho gian của Minh Lãng."
Vu Minh Lý đần cả , ngơ ngác ngẩng đầu, c.o.n c.ua cao đến mức ngẩng đầu cũng thấy đỉnh, tay cũng run lên: ", thấy về căn cứ cũng phết… Thật đấy, náo nhiệt cũng ."