Xuyên Vào Mạt Thế, Tiểu Zombie Cứu Phản Diện - Chương 361: Chúng ta đến bắt hải sản, cậu đến cho hải sản thức ăn à?
Cập nhật lúc: 2025-12-28 02:18:25
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt sông vang lên tiếng nước ngớt do đủ loại mảnh vụn công trình rơi xuống.
Đám động vật biến dị dường như ẩn nấp sâu đáy, chờ đợi trận mưa lớn kết thúc.
Du Nghê nới lỏng dây leo, hai vẫn đang dây kim loại quấn lấy .
Cô đầu Hứa Viễn, thấy thương nhưng trông chán nản, bèn hỏi với vẻ cạn lời: “Sao thế? Thả dây kim loại .”
Hứa Viễn hồn, vội vàng thu dây kim loại về, gỡ trói cho cả hai.
Hai lượt bò dậy.
Du Nghê phủi đất cát dính .
Hứa Viễn lúng túng một bên, dáng vẻ bình tĩnh từ đầu đến cuối của cô, khẽ hỏi: “Anh… là vô dụng ?”
Tim vẫn đang đập thình thịch.
Không chỉ vì rung động, mà còn vì sự kinh hoàng khi suýt nữa chôn sông nếu chậm một giây.
Hai họ như cùng trải qua sinh t.ử, cảm giác càng thêm gần gũi.
Du Nghê mặt đổi sắc, sang .
Lúc Lê Khí chỉ dạy, cô chỉ học kỹ năng chiến đấu mà còn học cách ứng phó với những tình huống khác .
Du Nghê học chăm chú.
Cô ghi nhớ từng lời của Lê Khí.
Trong đó một câu mà Lê Khí nhẫn nại dặn dặn : “Bất cứ lúc nào, dù em mạnh đến , cũng đừng bao giờ coi thường đối thủ của .”
Vì , khi nhận động vật biến dị sông gì đó , cô bình tĩnh nghĩ sẵn đối sách.
Nếu lùi , họ sẽ đợi Lê Đại và những khác về ở thành phố Hồ Hải.
Nếu thể qua , họ sẽ cần tách quá lâu, tránh việc mất liên lạc.
Cô gần như nhanh ch.óng phán đoán lợi và hại để đưa lựa chọn.
Cô từng cân nhắc việc Hứa Viễn gì.
Bởi lẽ, lời dạy của Lê Khí là: Phụ nữ thì ? Chỉ cần em , em thể trở thành kẻ mạnh, liên quan gì đến giới tính.
Du Nghê học cách vô thức dựa chính , chứ ký thác thứ đàn ông.
Thế nên cô chẳng hề nghĩ đến chuyện Hứa Viễn hữu dụng vô dụng.
Câu hỏi của khiến cô ngẩn , cô từ xuống một lượt, xác nhận thương: “Nếu hệ Kim của thì chúng qua .”
Đây là lời thật, dây leo của cô dù cũng là thực vật, độ bền chắc bằng kim loại, sự giúp đỡ của thì cô chỉ đành đ.á.n.h cược.
Hứa Viễn sang cô, ánh mắt nóng rực, tràn đầy cảm động.
Tim đập càng lúc càng nhanh.
Nếu như đây rõ thích Du Nghê ở điểm nào.
Thì , .
Cậu thích cô, đơn giản là thích.
Thích con cô, thích mỗi một cô đổi, càng ngày càng trở nên hơn.
Tốt đến mức thậm chí cảm thấy xứng, nhưng nỗ lực để trở nên xứng đôi.
Vô lời dâng lên đến đầu môi, nhưng bắt đầu từ .
Bỗng tiếng vỗ tay vang lên ở phía xa, kèm theo giọng đầy tự hào của Lê Khí: “ mà, học trò dạy thể nào qua nổi một cây cầu gãy.”
Lúc họ đang tránh cuộc chiến giữa cua và trai, họ thấy tiếng động lớn ở bên .
Tiếng va chạm bên hề thua kém tiếng c.o.n c.ua điên cuồng gõ vỏ trai.
Việc khiến đám thây ma rảnh rỗi như họ chút tò mò.
Lê Đại dẫn họ từ lòng đất đến, thấy cảnh cây cầu động vật biến dị húc đổ.
Khi đang hăng hái hóng chuyện, Lê Khí mắt tinh thấy hai mặt cầu.
Nhìn kỹ thì nhận hình như là Du Nghê và Hứa Viễn.
Lúc Lê Đại định tìm cách cứu thì Lê Khí cản .
Cô nhướng mày đầy tự tin: “Tiểu Nghê còn là Tiểu Nghê của ngày xưa nữa , cho con bé cơ hội thể hiện .”
Trong thời gian Phó Noãn Ý hôn mê, Du Nghê ngoài việc trồng hoa cỏ đợi cô tỉnh , thì dành phần lớn thời gian để rèn luyện bản , ngừng nỗ lực trở nên mạnh hơn.
Lê Khí đặc biệt coi trọng cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-vao-mat-the-tieu-zombie-cuu-phan-dien/chuong-361-chung-ta-den-bat-hai-san-cau-den-cho-hai-san-thuc-an-a.html.]
Ai mà ngờ , cô gái yếu đuối năm nào chỉ biến thành hoa cỏ để tiết kiệm một miếng ăn.
Giờ thể rèn luyện bản trở nên bình tĩnh đến , sợ bất kỳ khó khăn nào.
Lê Đại gật đầu tán thành: “ là tệ.”
Ngoài Lê Khí , Tiểu Lưu chẳng quan tâm đến sự trưởng thành của bất kỳ thây ma nào khác.
Cậu xổm một bên, như cây nấm, vẫn đang mặt sông.
Rõ ràng là hứng thú với con động vật biến dị hơn.
Ôn Minh Lãng hai mắt sáng rực chằm chằm mặt sông, miệng lẩm bẩm: “To thế , ngọc trai thì cũng tinh hạch chứ. Phát tài !”
Du Nghê thấy tiếng Lê Khí, mừng rỡ chạy tới: “Chị Khí!”
Lê Khí nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Giỏi lắm!”
Du Nghê híp cả mắt: “Là do chị dạy giỏi thôi ạ.”
Hứa Viễn chậm chạp bước tới, ngập ngừng, chút hổ, mặt Lê Đại và cúi đầu.
Trong lòng chỉ thầm nghĩ, may mà trai Hứa Chỉ của ở đây, nếu chẳng sẽ gì nữa.
Anh trai tuy ở đây, nhưng cả của trai ở đây.
TBC
Lê Đại khẽ nhướng mày, Hứa Viễn đang tiu nghỉu, nếu Du Nghê thì lẽ cho cá ăn , đầy ẩn ý:
“Cổn Cổn , chúng đến bắt hải sản, còn đến cho hải sản thức ăn ?”
Du Nghê nhưng cố nhịn, đầu liếc .
Hứa Viễn nghẹn họng, đầu cúi càng thấp hơn.
Lê Khí liếc Hứa Viễn, lườm Lê Đại: “Vừa nãy Tiểu Lưu của còn nhắc đến đó, các đến là .”
Tiểu Lưu Lê Khí điểm danh, lập tức bật dậy, ưỡn n.g.ự.c ngẩng đầu, vẻ: , mà chị Khí của các nhắc đến chính là !
Hứa Viễn ngẩng đầu, gượng với Lê Đại sang Lê Khí: “Sao thế ạ?”
Lê Khí còn kịp trả lời, Ôn Minh Lãng khoa trương dang rộng hai tay, cướp lời.
“Ngoài biển cua với trai siêu to!! Chắc chắn ngọc trai cũng to lắm, Cổn Cổn , tất cả trông cậy đó, mau bắt cóc chúng nó về đây!”
Ôn Minh Lãng cũng chẳng màng đến con động vật biến dị sông nữa, dù cũng khó bắt.
Cái bắt ngay mắt quan trọng hơn.
Hứa Viễn Ôn Minh Lãng với điệu bộ khoa trương: “Hả? Em bắt cóc ai cơ?”
Ôn Minh Lãng dang tay hết cỡ, ngừng vung vẩy, mặt đầy phấn khích: “Con trai to thế , thế ! Phát tài to !”
Du Nghê bật , khoác tay Lê Khí: “Chị Khí, tụi em lái xe tới, mang theo một ít vật tư, xe mất , vật tư cũng mất luôn.”
Ôn Minh Lãng nhiệt tình xông lên kéo Hứa Viễn: “Cần gì mà chứ? Anh gian đây! Cần gì cứ với , chỉ cần một viên ngọc trai thôi!”
Hứa Viễn kéo chạy như bay về phía , đầu Lê Đại.
Lê Đại hất đầu về phía , hiệu mau lên .
Anh Minh Lãng của lên tiếng đấy.
Hứa Viễn vội đầu , loạng choạng đuổi theo Ôn Minh Lãng đang ngày càng nhanh hơn, giọng bay trong gió: “Anh Minh Lãng, tìm xe chứ, với tốc độ của tụi em mà đuổi kịp các .”
Ôn Minh Lãng lúc mới nhớ hai con gà yếu ớt là con , bèn dừng bước, liếc gian của .
Anh tức tối vỗ vầng trán láng bóng mới Phó Noãn Ý sửa cách đây lâu: “Sao tìm vài chiếc xe sang chứ! Ây da, thiệt thòi quá.”
Hứa Viễn cạn lời liếc .
Du Nghê khoác tay Lê Khí, thong thả theo , kể chuyến bay lượn thú vị .
Trong mắt Cổn Cổn ngốc nghếch - Hứa Viễn, đó là khoảnh khắc sinh t.ử kinh hoàng mà hai cùng trải qua, nhưng đối với cô, nó dường như chỉ là chuyện thường ngày.
Ôn Minh Lãng kéo Hứa Viễn dừng tại chỗ, trái ngó : “Không chỉ là xe thôi , đợi đấy, tìm cho.”
Tiểu Lưu lẩm bẩm một câu: “Không vẫn còn Lê Đại ?”
Lê Đại bằng ánh mắt cạn lời, thở dài một tiếng: “Cậu nghĩ trong gian của lão Ôn nhà sẽ thứ hàng xa xỉ như bình dưỡng khí ?”
Trong gian của tên chỉ đồ xa xỉ thôi.
Vật tư tìm ở thành phố Hồ Hải, giữ chút nào, hào phóng đưa hết cho Giản Lương Tuấn.
May mà là thây ma, nếu sớm c.h.ế.t đói !
Tiểu Lưu lúc mới hiểu , ồ, hai tên cần dưỡng khí, nếu sẽ c.h.ế.t ngạt.
Haizz, loài cũ đúng là bằng tân nhân loại, lạc hậu, yếu ớt, chẳng chịu nổi một đòn.